Phong Nguyệt nhìn bình rượu trên tay, một thoáng suy tư hiện lên trong ánh mắt nàng. Cuối cùng, nàng nhẹ nhàng đặt bình rượu xuống bàn, đứng dậy và đi về phía cửa sổ.
Nàng nhìn ra khoảng không gian rộng lớn bên ngoài, ánh mắt xa xăm, dường như đang tìm kiếm điều gì đó giữa đêm tối và những vì sao, để suy ngẫm về những sự việc đã xảy ra và những quyết định sắp tới.
Tâm trí dạt dào về những kỷ niệm xưa. Nàng nhớ lại năm tháng chiến tranh liên miên, khi đất nước chìm trong hỗn loạn và dân chúng lầm than. Những ký ức đau thương của các cuộc chiến tranh, sự khổ cực của người dân và những quyết định khó khăn mà nàng đã phải đối mặt lại hiện lên rõ nét. Những hình ảnh đó làm nàng cảm thấy nặng nề, nhưng cũng nhắc nhở nàng về lý do nàng đã dấn thân vào con đường chiến đấu và bảo vệ quê hương.
Còn nhớ lại năm đó, lần đầu gặp gỡ Dương Lễ, trong ký ức nàng, hình ảnh ấy hiện lên thật rõ nét. Lần đầu tiên, sự hiện diện Y đã tạo ấn tượng sâu đậm, khiến nàng cảm nhận được một chút ấm áp nơi phàm trần lạnh lẽo
Gặp gỡ ấy không chỉ đánh dấu một bước ngoặt trong cuộc đời nàng mà còn mở ra một chương mới trong cuộc chiến đấu và cuộc sống của nàng. Dương Lễ, với những đặc điểm và cá tính riêng biệt, đã trở thành một phần quan trọng trong hành trình của nàng.
( Hồi tưởng )
Phong Nguyệt hồi tưởng về năm tháng đó, khi nàng bị một tên phản bội trong doanh trại lừa dối. Cuộc chiến mà nàng tham gia trở nên khốc liệt, và nàng bị thương rất nặng.
Trong tình cảnh nguy hiểm, nàng đành phải ẩn nấp sau khu rừng phía nam, tránh xa ánh mắt của kẻ thù và tìm cách hồi phục.
Những ngày tháng ẩn náu trong rừng sâu là khoảng thời gian đầy thử thách, vừa chiến đấu với những đau đớn của vết thương, vừa đối mặt với nỗi cô đơn và tuyệt vọng.
Sau 3 ngày ẩn nấp, khi miệng vết thương không những không lành mà còn có dấu hiệu hoại tử, Phong Nguyệt cảm thấy tình trạng của mình ngày càng xấu đi. Bất ngờ, từ trong bụi cây vọng ra một giọng nói ấm áp và đầy thiện chí:
“Cô nương bị thương, có thể để ta chữa trị cho không?”
Âm thanh này mang theo một chút hy vọng và sự quan tâm, khiến nàng cảm thấy bớt đi phần nào lo lắng và đau đớn. Hơi thở nặng nhọc, nàng cố gắng di chuyển về phía nguồn gốc âm thanh, hy vọng rằng sự xuất hiện này sẽ mang lại sự giúp đỡ cần thiết cho vết thương của mình.
Bước ra là một cậu thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi. Dù người hắn có vẻ bụi bặm, nhưng không thể che giấu được gương mặt tuấn mỹ. Hắn tiến lại từ từ, từng bước cẩn thận, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. Với sức lực còn lại, nhìn chằm chằm vào cậu, cảm nhận được một tia hy vọng.
" Ngươi là ai? Sao lại vào trong rừng một mình" Nàng trừng mắt
Người kia hơi kiêng dè, ấp úng " Tại hạ.. là thầy lang người làng gần đây..muốn lên rừng hái thuốc "
"Ngươi lại đây xem vết thương cho ta được chứ?"
Khi cậu thiếu niên từ từ tiến gần, Phong Nguyệt, trong tình trạng đau đớn và cảnh giác, nheo mắt rồi bất ngờ túm cổ cậu từ phía sau. Nàng rút dao ra và kề vào cổ cậu, khiến hắn hoảng sợ và la toáng lên.
Thanh dao trong tay nàng lướt qua cổ cậu thiếu niên, chỉ cách da thịt một chút nữa là sẽ cắt vào. Đôi tay nàng vẫn run rẩy, cảm giác căng thẳng từ cả hai phía khiến tình hình trở nên cực kỳ nguy hiểm.
" Cô nương, tại hạ chỉ muốn trị thương, không phải người xấu !"
Thấy vậy, nàng nhanh chóng rút tay về, nhắm mắt lại để trấn tĩnh bản thân. Cảnh tượng này vừa thể hiện sự nguy hiểm của tình huống, vừa là dấu hiệu cho thấy nàng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng vào sự giúp đỡ của y.
" Ngươi không sợ ta sao?" Nàng chỉ tai về phía trên mặt, nơi có vết sẹo kia.
Hắc lắc đầu, mỉm cười, một nụ cười thơ ngây và trong sáng, tựa như ánh sáng ấm áp của mặt trời. Làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong không khí, ánh mắt của y lấp lánh sự chân thành làm nàng tạm quên đi sự nghi ngờ và lo lắng trong lòng.
Sau khi đã trị xong các vết thương ngoài da, cậu thiếu niên hỏi Phong Nguyệt một cách chân thành:
“Cô nương còn bị thương ở chỗ nào khác không?”
Hắn nhìn nàng với ánh mắt đầy lo lắng và quan tâm, mong muốn đảm bảo rằng tất cả các vết thương đều được chăm sóc.
Phong Nguyệt nhếch miệng cười cợt nhã
" Còn ở sau lưng"
Cậu thiếu niên đỏ mặt, với vẻ ngượng ngùng và một chút lúng túng, hắn mạo muội đề nghị:
“Cô nương… có thể cởi y phục ra để tôi xem xét vết thương ở sau lưng không?”
Lời nói của hắn kèm theo sắc mặt đỏ bừng thể hiện sự bối rối, nhưng sự quan tâm chân thành của hắn vẫn rõ ràng.
Nàng từ từ cởi y phục ra rồi quay lưng về phía cậu thiếu niên. Lúc này, hắn vẫn đang nhắm mắt, cố gắng giữ sự kiên nhẫn và tránh nhìn vào cảnh tượng nhạy cảm trước mắt. Phong Nguyệt khẽ gọi:
“ Ngươi có thể mở mắt ra được rồi"
Cậu thiếu niên, vẫn giữ vẻ ngượng ngùng và e thẹn, từ từ mở mắt ra. Khi ánh mắt cậu chạm vào vết thương, không khí trở nên căng thẳng và gượng gạo. Sự tiếp xúc gần gũi và lần đầu tiên chạm tay vào một nữ nhân khiến cậu cảm thấy vừa hồi hộp vừa bối rối.
Cậu thiếu niên nhẹ nhàng thoa thuốc lên vết thương của Phong Nguyệt, dù nàng cảm thấy đau nhưng vẫn giữ im lặng, không phát ra tiếng nào. Sau khi hoàn tất việc bôi thuốc, cậu cẩn thận kiểm tra lại, tìm kiếm xem còn vết thương nào khác không.
Sự tỉ mỉ của cậu trong việc kiểm tra đã khiến Phong Nguyệt cảm thấy không thoải mái. Nàng hiểu lầm ý định của cậu, nghĩ rằng sự kiểm tra quá mức này có thể mang mục đích khác, nàng cười haha nghiêng đầu về phía sau
" Nam nhân, ngươi đang tận dụng cơ hội sàm sỡ ta sao?"
Nghe thấy lời nàng hắn lập tức rút tay, lùi lại mấy bước, liên tục lắc đầu " Cô nương, xin đừng hiểu lầm! tôi chỉ muốn kiểm tra xem còn vết nào khác không?"
Sau khi cẩn thận mặc lại y phục, dù đôi chân đau nhức vẫn cố gắng bước từng bước về phía nam nhân kia. Mỗi bước đi là một nỗ lực lớn, nhưng nàng không để sự đau đớn ngăn cản mình.
" Ngươi tên gì "
" Tại hạ tên là Kim Dương lễ, cô nương cứ gọi là Lễ huynh"
Phong Nguyệt không thể nhịn được cười lớn, khi nghĩ đến việc bị cậu thiếu niên chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi yêu cầu nàng gọi cậu bằng “huynh.” Sự châm biếm trong tình huống này khiến nàng cảm thấy vừa buồn cười vừa thú vị, làm dịu đi phần nào không khí căng thẳng và e thẹn trước đó.
" Vậy giờ Lễ huynh xuống núi về làng chưa?"
Y nhìn mặt trời cũng sắp xuống núi, cũng gật gật đầu.
" Vậy Lễ huynh đưa ta về chung nhá "
Y trợn tròn mắt, liên tục ra sức lắc đầu.
" Tại hạ chỉ sống một mình bên nhà tranh rách nát, huống hồ chi nam nữ thụ thụ bất thân "
Phong Nguyệt đi tới vài bước, cười khẽ "Chẳng phải huynh đã nhìn thấy hết người ta rồi sao? Giờ tính không chịu trách nhiệm à"
Dương Lễ nghe tới đây người run lẩy bẩy, miệng lắp bắp " Đó.. Là..vì. Trị thương "
Phong Nguyệt bước đi loạng choạng, đau đớn và mệt mỏi. Bất ngờ, mắt nàng tối mờ và cơ thể không còn đủ sức chịu đựng, khiến nàng ngã vào lòng Y
Dù chưa quen với tình huống, Y nhanh chóng đưa tay ra đỡ nàng, cố gắng giữ nàng vững.
( Tại nhà của Dương Lễ)
Phong Nguyệt lờ mờ tỉnh dậy sau một cơn mê dài, cảm giác như mình vừa thoát khỏi một giấc ngủ sâu.
Mở mắt ra, quan sát xung quanh và nhận thấy mình đang nằm trên một chiếc giường nhỏ trong một căn nhà tranh cũ kĩ, tọa lạc bên đồi núi. Căn phòng đơn giản nhưng ấm cúng dưới nền đất là một nam nhân, gần mép giường của nàng. Là Dương Lễ
Người nam nhân có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn giữ vẻ lo lắng và quan tâm. Có thể thấy, Y đã dành thời gian chăm sóc nàng trong khi nàng bất tỉnh, và giờ đây, có thể đang tranh thủ nghỉ ngơi. Sự hiện diện của Y tạo ra một cảm giác an toàn và yên bình, mặc dù tình hình hiện tại vẫn còn nhiều điều chưa rõ.
Phong Nguyệt đứng dậy và đá nhẹ vào người nam nhân đang nằm dưới đất, giọng nói có chút gắt gỏng:
“Ta đói rồi, tìm gì cho thê tử chàng ăn đi"
Nam nhân lật đật đứng dậy, vẻ mặt dè dặt, nhanh chóng vào bếp, lát sau, mang ra một cái bánh bao nguội ngắt.
Nàng cầm lấy ăn hết trong chốt lát, nói chưa no . Hắn gãi đầu ngượng ngùng " Nhà chỉ còn cái này thôi, nếu nàng chưa no ngày mai ta đi vào làng sớm"
Nàng vẫn ngồi đó nhìn y chằm chằm, vỗ tay lên giường " Sao không lên đây nằm"
Hắn ra sức lắc đầu "Nam nữ thụ thụ bất thân"
Nàng cũng hết cách, biết dù có ép hắn cũng không chịu đành thôi vậy. Nằm xuống chợp mắt chút.
Trời sáng, mở mắt lần nữa cũng không thấy ai, gọi cũng không tiếng trả lời. Nàng đi loanh quanh tìm nhà sẵn xem xét nơi đây. Phát hiện nơi đây rừng núi hoang sơ làm gì có làng nào
Chờ đợi tới trưa, bụng Phong Nguyệt như trống kêu, đang khó chịu thì xa xa thấy có bóng người quen thuộc đang tiến lại gần, Y về rồi.
" Sao chàng đi đâu lâu quá, ta đói bụng"
"Ta đi vào làng từ sáng sớm để mua bánh bao cho muội đây" Hắn lấy từ trong cái thúng phía sau lưng ra ba cái bánh đưa cho Phong Nguyệt hai cái.
Nàng gặm bánh ăn đáo ăn để, hỏi hắn sau vào làng lâu quá. Mà ở đây rừng núi có thấy làng đâu đâu, lúc sau mới biết muốn vào làng phải đi bộ 2 canh giờ, lúc đi lúc về tổng cộng 4 canh.
* 1 canh : là 2 tiếng
Dương Lễ là một thiếu niên làm nghề thầy lang, hàng ngày xuống núi để trị thương và kiếm tiền. Y sử dụng số tiền kiếm được để mua bánh bao về cho Phong Nguyệt, chăm sóc nàng tận tình. Có lần, khi Phong Nguyệt muốn theo, hắn đã từ chối vì biết rằng vết thương của nàng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
Cuộc sống yên bình là như thế sao?
Bế nàng về nhà :))
Updated 94 Episodes
Comments
Nguyệt Lệ
Kỉ niệm xưa khó phai
2024-08-15
1