Chap 2: Gọi Thím

Chap 2: Gọi Thím

“ Ninh Bội Phong, em lại muốn bày trò gì?, đừng hòng lừa tôi nữa, em đã là vợ của tôi có chết cũng phải chết bên cạnh tôi “

“ Chồng ơi...em vui lắm, anh không sao “

Ninh Bộ Phong áp gương mặt mình vào giữa ngực người đàn ông, còn có thể cảm nhận được trái tim của anh, còn có thể cảm nhận được hơi thở của anh, cô thật sự vui mừng đến phát khóc, Ninh Bội Phong còn nghĩ cả đời này cô sẽ không còn cơ hội gặp lại và bù đắp cho anh nữa nhưng người tốt thì luôn được phù hộ, ong trời đã giúp cô trùng sinh, cho cô cơ hội quay về và bù đắp cho anh, Ninh Bội Phong kiếp này sẽ không bao giờ làm tổn thương người đàn ông này, cũng không nỡ để anh buồn phiền vì mình nữa, kiếp trước anh hy sinh vì cô, kiếp này Ninh Bội Phong cô nguyện làm lá chắn che chở cho anh qua giông bão.

Phó Diệc Minh hoàn toàn bị cô làm cho sững người, đây là lần đầu anh nhìn thấy dáng vẻ này của cô đối với mình, chẳng phải Ninh Bội Phong luôn muốn rời khỏi anh, ngay cả nhìn thấy anh cô còn khong muốn, sao hôm nay lại như biến thành người khác, người đàn ông không đáp lại cái ôm của cô, anh mặc cô làm gì thì làm, Phó Diệc Minh vừa định đẩy cô ra thì bên ngoài có người tìm đến Ninh Bội Phong liền lùi về sau.

“ Phó gia, Phó thiếu đưa người đến đang ở bên ngoài muốn gặp phu nhân “

Ninh Bội Phong nghe thấy cái tên đàn ông mà kiếp trước đã lừa gạt rồi giết hại mình, cơn căm phẫn trong lòng liền sôi sùng sục, Ninh Bội Phong lén nhìn xem biểu hiện của Phó Diệc Minh, cô thấy ánh mắt anh đã thay đổi, nó dường như chứa máu, cơ thể cũng nồng nặc mùi sát khí khiến cô khó thở.

Ninh Bội Phong không nói một lời liền đan tay mình vào tay anh, kéo mạnh người đàn ông đi, cô bây giờ đang rất muốn xem tên tra nam đó diễn kịch dù đã biết trước được kịch bản là gì nhưng cô vẫn muốn trêu đùa hắn ta cũng muốn xem người đàn ông này khi ghen sẽ trông đáng yêu thế nào.

Ninh Bội Phong khẽ nụ cười tà.

Xuống đến phòng khách, đã thấy Phó Diệc Trù và vài ba tên vệ sĩ còn có người bạn thân thân thiết của cô đang hầm hầm, mặt như đưa đám.

Theo như kiếp trước, Ninh Bội Phong trong lúc thực hiện hôn lễ với Phó Diệc Minh sẽ tìm cớ rời khỏi lễ đường lẻn vào phòng anh trộm hồ sơ dự án sau đó liền đào hôn chạy đến chỗ Phó Diệc Trù đưa cho anh ta nhưng kiếp này vì đến tận bây giờ vẫn không thấy Ninh Bội Phong mang đồ đến nên Phó Diệc Trù đã tự giác mang người đến gây chuyện.

“ Chú, hôm nay cháu nhất định phải mang cô ấy trở về. Chú rõ ràng là trưởng bối sao có thể làm ra loại chuyện bại hoại như thế, lại đi cướp vợ chưa cưới của cháu mình chứ? “

Phó Diệc Trù tuy bên ngoài vẫn giữ được thái độ tôn trọng nhưng lời nói của hắn ta rõ ràng là đang khiêu khích Phó Diệc Minh khiến anh nổi lên tức giận còn chưa lên tiếng người phụ nữ bên cạnh đã nói trước.

“ Ai là vợ chưa cưới của anh?, tôi là vợ của anh ấy, vợ của Phó Diệc Minh, cháu trai còn không mau gọi thím “

Ninh Bội Phong nắm chặt cánh tay Phó Diệc Minh, vừa nói cô vừa âu yếm áp mặt vào vai anh, cố tình để tên tra nam đó tận mắt chứng kiến hạnh phúc của hai người, Phó Diệc Minh chỉ hơi nghiêng đầu nhìn cô, khóe miệng hiện ra nụ cười tà muốn im lặng xem xem người phụ nữ này lại muốn bày trò gì.

Anh chưa bao giờ thấy cô tỏ thái độ này với Phó Diệc Trù, anh là người biết rõ hơn ai hết Ninh Bội Phong yêu nhất là Phó Diệc Trù cháu trai của mình, yêu đến mức đánh mất bản thân không tiếc lừa dối, trêu đùa tình cảm của anh chỉ vì tên cháu trai này, Phó Diệc Minh đã làm biết bao nhiêu chuyện vì cô nhưng sự lựa chọn của cô vẫn chỉ có Phó Diệc Trù nhưng anh chưa bao giờ bỏ cuộc, vì anh yêu cô, yêu đến điên dại, yêu đến nỗi không kiểm soát được bản thân đã có lúc anh dùng chính tay mình để đánh người phụ nữ của mình, Phó Diệc Minh vẫn luôn canh cánh việc đó trong lòng, anh vẫn luôn thấy hối hận vì hôm đó vì không làm rõ mọi chuyện trước mà đã ra tay với cô.

Ngày hôm nay, anh lại được chính người phụ nữ luôn căm ghét anh bảo vệ, đây là lần đầu cô đứng ra bảo vệ anh, Ninh Bội Phong chỉ sau một cơn hôn mê liền như biến thành người khác, lúc nãy anh còn được cô chủ động ôm lấy đến bây giờ Phó Diệc Minh vẫn chưa thích ứng được với chuyện đó.

“ Tiểu Phong, em yêu anh, mọi người đều biết, tại sao bây giờ lại đồng ý gả cho chú của anh, nói đi có phải chú ấy dùng gì uy hiếp em không?, anh sẽ đứng ra làm chủ cho em, chú ấy tuy là chú của anh nhưng không thể dựa vào đó mà làm càn, em là vợ chưa cưới của anh, em đã từng nói chỉ muốn gả cho một mình anh mà “

“ Tôi có nói sao?, khi nào vậy chứ?, sao tôi chẳng nhớ gì?, chồng à, cháu trai của anh quá đáng rồi đấy, sao anh có thể im lặng để người ta bắt nạt vợ anh chứ ? “

Ninh Bội Phong quay lưng về phía Phó Diệc Trù, ngẩng đầu làm nũng với Phó Diệc Minh, hai tay cô đặt lên ngực người đàn ông âm thầm sờ soạn khiến anh bất giác bị cô làm cho thấp thỏm, Phó Diệc Minh chau mày, hơi trừng mắt nhìn cô hai bàn tay người phụ nữ cũng bị anh giữ lại không cho làm loạn.

Bây giờ anh mới lên tiếng, kịch cũng đã xem đến ngán rồi, Phó Diệc Minh dù có bao nhiêu người tìm đến anh cũng sẽ không để người phụ nữ này rời khỏi cuộc đời mình, dù cho cô có như lúc trước luôn tìm cách trốn khỏi anh, anh cũng sẽ không để cô có cơ hội trốn thoát.

“ A Bình, tiễn khách, hôm nay là tân hôn của tôi không được để bất cứ ai đến làm phiền “

“ Vâng, Phó gia “

A Bình lập tức ngoắc tay ra hiệu cho vệ sĩ, bốn tên vệ sĩ nhận lệnh đi đến còn chưa chạm vào Phó Diệc Trù thì đã bị mấy tên vệ sĩ của hắn chặn đường nhưng nhìn là biết những tên đó so với người của Phó Diệc Minh chẳng đáng để vào mắt, bọn họ chỉ tung một đấm tất cả đều nằm bệt hết ra sàn.

Thấy tên đàn ông bị đám vệ sĩ vây quanh, Mã Nguyên Dĩ đau lòng bước lên đứng ngay bên cạnh hắn ta, mở miệng càu nhàu với Ninh Bội Phong.

“ Tiểu Phong, sao hôm nay cậu lại như thế?, cậu quên cậu đã hứa gì với Diệc Trù rồi sao?, cậu rõ ràng là yêu anh ấy mà, sao lại kết hôn với chú của anh ấy? “

Ninh Bội Phong nhìn đến cô ta cười khẩy, đây là đôi tra nam tiện nữ kiếp trước đã hại đời cô thê thảm đây mà, nếu là kiếp trước thì cô đã bị những lời nói này làm cho cảm động rồi.

“ Yêu anh ta?, cô có nói lầm không?, là tôi hay là cô?, cô tự minh hiểu rõ rồi đúng không? “

Mã Nguyên Dĩ đen mặt lại, rõ ràng Ninh Bội Phong đã nói trúng tim đen của cô ta rồi nhưng những lời này của Ninh Bội Phong sao lại khác lạ như thế, lúc trước dù cô ta có nói một Ninh Bội Phong cũng không dám nói hai, Ninh Bội Phong lúc trướ hoàn toàn là con cờ trong tay mặc bọn họ sai khiến, bây giờ lại trở nên mạnh mẽ như thế, thật đáng ngẫm.

“ Chồng ơi, em mệt rồi, chúng ta ngày mai lại đón khách có được không? “

Ninh Bội Phong mệt mỏi ngã vào lòng anh, hai mắt cô nhắm lại vừa nói vừa ôm chặt cổ người đàn ông, đây là cái cớ nhưng cũng là thật, hôn lễ diễn ra hơn năm tiếng đồng hồ cô mệt đến nổi hôn mê bất tỉnh, lúc nãy suýt thì dọa cho Phó Diệc Minh một phen, anh sợ đến mức lập tức bỏ hôn lễ mà bế cô trở về gọi bác sĩ riêng đến kiểm tra, bây giờ nghe cô nói mệt anh đương nhiên là tin.

“ A Bình, còn đợi tôi nói thêm lần nữa sao?. Tiễn khách “

***

Vote! Vote! Vote

Hot

Comments

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

Chồng à anh đừng có ngạc nhiên như thế có được không? bởi vợ còn nhiều thứ bất ngờ hơn dành cho chồng nữa cơ , kiếp này để vợ yêu chiều chồng mừ 🤣

2024-01-23

5

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

vote ủng hộ tg nè, truyện hay hợp gu tui nha

2024-01-23

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play