Patrix tuy ở hạng bét trong bảng thợ săn, nhưng là hạng bét trong top hạng thợ săn mạnh nhất, nên sức mạnh là không thể nghi ngờ. Tuy nhiên, Silva cũng nằm trong top xạ thủ mạnh nhất trong xạ thủ đoàn thuộc hoàng gia, đương nhiên khả năng chống chịu cũng không kém, cho dù là không phát huy hết được khả năng.
Hơn trăm đường kiếm, mắt thấy con mồi dù thua thế, nhưng kiếm vẫn vững như bàn thạch, vẫn chưa phân đựơc thắng thua, Patrix dần mất bình tĩnh, tức giận hét lên.
“Ngươi mau gục xuống cho ta. Nhanh lên. Chết tiệt, không khéo kẻ điên ấy về phát hiện ra lệnh treo thưởng này thì ta lại tay trắng mất.” Vừa nói vẻ mặt càng thêm dữ tợn, ra chiêu càng ác liệt.
Silva vừa khó khăn né một chiêu, lại ngạc nhiên.
“Kẻ điên....?”
“Chính là con nhãi Huyễn yêu. Nếu không phải tại nó xuất hiện, mấy năm nay ta mới không chật vật đến vậy.”
Silva “...” Hoá ra.
Silva có thể hiểu được lần đầu cảm thấy thông cảm với kẻ thù. Qủa thật ai cũng sẽ bị cô ta làm cho tức chết.
Keng.
Patrix một đòn móc tay hất văng kiếm của Silva, chỉa mũi kiếm vào sát cổ Silva, cười khinh một cái, nói:
“Ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn chịu trói, nếu không đến lúc Huyễn yêu đến tìm người, ngươi còn thảm hơn gấp trăm lần. Cô ta chính là một con quái vật nguy hiểm...”
Silva méo mặt, miệng co rút. Liệu hắn có nên nói với tên đó là quái vật nguy hiểm mà hắn nhắc đến kia vẫn đang ngồi nhìn chằm chằm nghe hắn nói xấu mình sao.
“...Cô ta vừa ham tiền, lại điên không ai bằng, lại ngu ngốc không chịu nổi, lại còn...” Patrix vừa nói vừa gằn giọng, như có thâm thù đại oán, một lời đem tất cả oán hận cùng nói ra.
“Là đang nói tôi sao?” Huyễn yêu nheo mắt nguy hiểm, không biết lúc nào đã đến sau lưng Patrix, chọt chọt hông hắn, chỉ vào bản thân nói.
Patrix đang tức giận vì bị cắt lời, xoay người lại, gầm lên:
“Là ai dám....cô...cô là...là”. Mặt hắn nhanh chóng biến thành màu xanh.
Huyễn yêu nâng mắt liếc hắn, mặt không nhìn ra biểu cảm, gằn xuống vài tiếng:
“Ai cũng sẽ không vui, khi, nghe có người nói xấu mình”
Patrix ấp úng, “cô cô...không...cô không phải quái vật, cô không ngu ngốc, không....”
Sau đó, không có sau đó nữa. Ầm một tiếng, không ai thấy Huyễn yêu di chuyển, nhưng tên Patrix thì lại thấy rõ ràng nắm tay nhỏ bé của Huyễn yêu cận kề mặt mình, rồi mất ý thức. Vách tường bị lõm vào một chỗ thật to, trên trần cũng vung vẩy đất bụi rơi xuống.
Top 10 thợ săn tiền thưởng mạnh nhất đại lục -1.
Lời đồn đại được kiểm chứng tính chính xác của nó.
Huyễn yêu là một kẻ điên, không vui, sẽ đánh người. Hơn nữa là còn dùng nắm đấm nói chuyện.
Silva mặt trắng như tờ giấy nhìn Huyễn yêu, có chút bất đắc dĩ.
Cô ta quả nhiên là quái vật thật.
Nếu không phải thấy nắm tay cô ta dính máu, chắc hắn cũng không biết cô ta đã đánh tên này. Cái tốc độ này, sức mạnh này, quả thật chỉ có người Hattsai mới có thể có được. Nhưng trong nhiều năm qua , hắn đã từng giao chiến với nhiều người Hattsai, cũng chưa gặp qua ai có tốc độ cận chiến kinh khủng thế này, hơn nữa sức mạnh của Huyễn yêu vượt trội hơn hẳn.
Quái vật.
Hôm nay chính Silva được kiểm nghiệm cái danh quái vật mà bọn người xạ thủ đoàn cùng kiếm đoàn dùng để gọi Huyễn yêu.
Vậy, nói cách khác, không phải hắn đang gặp nguy hiểm sao.
Huyễn yêu nhặt tờ giấy bị nhào rớt từ túi Patrix lên, mở ra coi, mặt Silva dần chuyển màu theo từng cử động mở giấy của Huyễn yêu.
Hắn đoán không lầm, đó là...
Lệnh truy nã.
Của hắn.
Đáng lẽ trước khi rời khỏi nhà, hắn nên lập di chúc.
“Ồ” Huyễn yêu ồ lên một tiếng. Sau đó liếc mắt nhìn Silva, sau khi đọ ảnh và người kĩ càng, liền nói,
“1000 đồng vàng, nhà nam tước?”
Mặc dù Huyễn yêu lên giọng, nhưng Silva có thể chắc chắn, đây không phải câu hỏi. Đây là cô ta đang khẳng định lại quan điểm.
1 phút sau, Silva trong tình trạng bị trói dẫn đi. Không có sự chống đối nào, Silva cũng không muốn có kết cục như tên kia. Hắn dường như 50% cuộc sống là cái mặt điển trai này, mất rồi, hắn cũng không thiết sống nữa đâu.
Mai dù không hiểu chuyện gì. Thấy vậy liền chạy theo, nắm lấy góc áo Huyễn yêu, giọng run run.
“Đừng bắt anh ấy đi mà...xin cô”
“...tránh ra, tôi phải đi lãnh tiền thưởng.” Huyễn yêu nói chuyện rất nhỏ nhẹ với Mai.
Đôi mắt xanh chảy xuống hai dòng lệ, níu chặt lấy Huyễn yêu. Mai vốn yếu ớt, lúc này chỉ biết níu lấy áo Huyễn yêu khóc, hi vọng cô sẽ cho chút lòng thương không bắt Silva đi.
“Xin cô...”
Silva đau lòng,
“Mai...em đừng..”
Hắn bất đắc dĩ nhìn Huyễn yêu, “Tôi trả tiền cho cô, mua lại lệnh truy nã của chính tôi.” Huyễn yêu cau mày. Hắn là đang nghi ngờ đạo đức hành nghề của cô?
Huyễn yêu không chú ý, vẫn bước đi.
“ GẤP, ĐÔI!” Lời này là gằn từng chữ mà nói.
Lúc này cô mới quay lại nhìn Silva. Gật gật đầu tỏ vẻ thành giao.
Sau khi được cởi trói, Silva nhịn đau nhét vào tay Huyễn yêu một cái thẻ*. Lòng dường như đang chết dần chết mòn. Thật ra hắn không đánh lại Huyễn yêu, cũng không có nghĩa hắn không trốn lại từ nhà nam tước kia được, chỉ là có thể tốn chút ít thời gian. Đây là tài sản cuối cùng của hắn. Nhưng so với tiền,... Mai quan trọng hơn. Nhìn mặt Mai tươi tắn hơn, Silva cảm thấy nỗi đau mất mát được xoa dịu phần nào.
Nhìn Huyễn yêu đang hăng hái kiểm tra tài khoản trong thẻ, rồi chuyển tiền sang thẻ của cô ta. Silva một lần nữa cảm thấy tim dần tan nát.
Tài sản của tôi!!!!
Một thời gian sau, Huyễn yêu đột nhiên đứng dậy, lấy trong túi ra hơn 20 đồng bạc, gấp đôi giá một bữa ăn trong quán ăn, đưa cho Mai, nói.
“Tiền cơm”
Mai lau nước mắt, nhìn nhìn một hồi, rồi dịu dàng nói:
“Không cần đâu...”
Silva thầm trách. Mai à, em đúng là tốt bụng quá rồi. Đáng lẽ với lấy giá gấp ba, à không, gấp tư với cô ta.
Huyễn yêu ngớ người, rồi ồ một tiếng nhét lại tiền vào túi. Rồi bật ngón cái với Mai, nói.
“Mai, người tốt”
Đầu Silva muốn nổ tung.
*Ở đại lục, được lưu truyền một loại thẻ, nó thay thế tiền mặt. Các cửa hàng tín dụng mở khắp đại lục.
Updated 24 Episodes
Comments