Chạy trối chết.

"Tôi... Tôi không có làm gì... Là anh dạy giỏi."

Nói đến cuối cùng cái đầu nhỏ của Mạch Dương đều muốn cắm luôn vào ngực.

Cho nên cậu không thấy ý cười nồng nàn trong mắt người bên cạnh: "Mạch Dương thật đáng yêu."

Mạch Dương bị khen đến mức muốn biến thành chim đà điểu.

Mạch Dương... Không biết từ lúc nào mà Norbert bắt đầu gọi cậu như vậy, không hề chê tiếng Trung khó phát âm, không giống như những người khác chỉ gọi cậu là Dương. Hai chữ "Mạch Dương" phát ra từ miệng anh nghe như rớt mật vào lòng, vừa rành mạch rõ ràng vừa như lời tỏ tình triền miên không dứt, mỗi lần nghe đều khiến tai Mạch Dương đỏ lên. Mái tóc ngắn mềm mại nhu thuận gọn gàng làm sao cũng không che giấu được.

Cậu lại không biết người bên cạnh mỗi lần thấy cậu đỏ tai ám trầm trong đáy mắt lại càng nồng đậm hơn một chút.

Nhờ có sự giúp đỡ của Norbert mà tiểu luận của Mạch Dương lấy tốc độ nhanh không ngừng hoàn thành. Ở trong quá trình đó hai người cũng dần dần thân quen lên, cỡ như Mạch Dương có chướng ngại giao tiếp đều có thể thẹn thùng bắt chuyện với anh.

Mà câu đầu tiên cậu hỏi là...

"Tóc của anh là nhuộm ư?"

Lúc hỏi thì rất dũng cảm, lời vừa dứt Mạch Dương đã xấu hổ cúi đầu làm đà điểu.

Norbert lại sững sốt một chút, nhìn đỉnh đầu nho nhỏ của cậu thì bật cười, sang sảng đáp: "Không phải nhuộm. Là tự nhiên đó."

Mạch Dương có thể là bị tiếng cười hào sảng của anh tiếp thêm sức mạnh, rụt rè ngẩng đầu lên, trong mắt đầy kinh ngạc.

Ý cười trong mắt Norbert càng đậm, trêu ghẹo: "Rất ngạc nhiên sao?"

Mạch Dương lập tức gật đầu như con sóc.

"Giống mật ong sao? Rất ngon đi?"

Ý cười mang theo ý vị như muốn tràn ra khỏi khóe mắt của anh.

Mạch Dương lại muốn làm đà điểu... Không, lần này cậu muốn đào cái lỗ mà chui vào, cả đời không ra nữa luôn.

Nếu không phải ở đây là thư viện thì Norbert đã bất chấp tất cả mà cười lớn rồi.

"Mặc dù lần đầu tiên có người đánh giá về mái tóc này của tôi như vậy nhưng cũng xem như là khích lệ đi."

Đừng nói nữa mà!

Mạch Dương sắp chui đầu vào gầm bàn rồi.

"Nhưng mà..."

Mạch Dương giật mình, lén lút ghé mắt nhìn người bên cạnh. Lúc lọt vào một đôi mắt màu xanh rêu đặc biệt nhuộm chút trêu đùa nhưng phá lệ dễ nhìn của anh, Mạch Dương ngây ngốc quên mất cả tránh đi, bên tai nghe đôi môi câu nhân kia phát ra âm thanh từ tính như tiếng trời: "Trông rất ngon sao?"

Mặt Mạch Dương phừng một cái đỏ bừng lên.

Phản ứng đầu tiên chính là lấy tốc độ ánh sáng quơ đại sách vở trên bàn rồi chạy trối chết.

Ở phía sau Norbert gục đầu nằm dài ở trên bàn cười muốn run rẩy.

Không được rồi, dọa bạn nhỏ chạy mất rồi. Thế nhưng một chút hối lỗi cũng không có, chỉ có ý nghĩ nào đó ẩn sâu dưới đáy lòng phóng túng muốn trồi lên khiến đôi tròng mắt ẩn dưới rèn mi trở nên thâm thúy khác thường. Tựa như dã thú chuẩn bị săn mồi.

Con mồi nhỏ nào đó cái gì cũng không biết, cắm đầu chạy một mạch về tới phòng.

Rầm!

Không kiềm giữ được lực đạo đóng mạnh cửa cái rầm dọa thanh niên Ben nhảy dựng.

"Chuyện gì vậy?"

Lúc Ben nhìn lại vừa khéo nhìn thấy Mạch Dương ném túi xách nhảy thẳng lên giường nhỏ. Chiếc giường bị cậu làm chấn động rung lập bập kháng nghị. Còn chủ nhân của nó đã rút vào trong chăn trốn biệt tăm.

Ben không hiểu gì đầy mặt ngơ ngác nhìn chằm chằm cục u nổi lên trên giường.

"Chậc, thanh niên tuổi mới lớn thật khó hiểu mà."

Mãi không thấy cậu trả lời anh chàng nhún vai buông một lời cảm thán rồi vô tâm vô phế tiếp tục làm chuyện của mình, không để ý nữa.

Mạch Dương lại rất hạnh phúc vì có thằng bạn cùng phòng không xem trọng tiểu tiết, nếu để hắn hỏi tới cùng chắc cậu sẽ có ý nghĩ trốn về bên kia thái bình dương luôn cũng nên.

Cứ như thế chú cừu nhỏ Mạch Dương đã ôm khuôn mặt đỏ bừng mém làm mình chết ngạt trốn trong chăn âm thầm gặm nhắm nổi xấu hổ khôn cùng.

Trong lòng lại rất ảo não sau đó làm sao nhìn mặt người kia được đây...

Hậu quả của chuyện này là mấy ngày sau đó Mạch Dương đều không dám ở riêng với Norbert. Nếu có bất ngờ cùng Ben đụng độ nhóm người của anh cậu cũng chỉ núp ở một bên lén lút đưa đôi mắt cún con trộm nhìn anh, khiến cho đáy lòng ai đó ngứa ngáy mà co rút mấy đầu ngón tay, nghĩ muốn bắt con cừu kia lại giày vò một trận đến sung sướng thỏa mãn mới thôi.

Vài lần như vậy Norbert nói thầm như vậy không được, hắn liền chủ động tìm kiếm cơ hội để bắt con cừu kia.

Hot

Comments

sarah♏ mê bl

sarah♏ mê bl

mới mấy chap đầu mà đã lộ tính thú rồi

2025-02-06

0

sarah♏ mê bl

sarah♏ mê bl

sập bẫy gòi anh ơi

2025-02-06

0

𝐙𝐞𝐲𝐑𝐢𝐧🎧

𝐙𝐞𝐲𝐑𝐢𝐧🎧

con người thật của norbet😞

2024-10-14

3

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play