Cũng đã một tuần Belia sống ở trong không gian này, ngày ngày đều có Tích Vũ chăm sóc, nuôi nấng cô. Từ một đứa trẻ gầy gò, ốm yếu, nay đã có thêm da thêm thịt trongi đã hồng hào hơn. Ở trong đây chỉ có việc là không thấy ánh sáng mặt trời thôi vì anh chỉ cần có chút nóng là sẽ nhanh chóng bốc hơi.
Mỗi ngày đều được chơi đùa trên bãi cỏ xanh mát rượi, tung tăn nhảy múa. Mỗi lần Tích Vũ cần kiếm thêm năng lượng sẽ ra hiệu cho cô vào trong hộp để trú mưa, cô chỉ muốn ở đây mãi thôi. Tới hôm nay đây là lần đầu cô được vui vẻ như vậy.
Tích Vũ ngồi một bên chăm chú nhìn Belia, quan sát chuyển động cũng như nét mặt của cô bé. Đó giờ anh mới nhận ra, Belia luôn mặc và đeo mỗi một bộ. Dù đã tắm rửa kĩ càng cho con bé nhưng nhìn qua vẫn trông rất bẩn và lộn xộn.
Anh đăm chiêu một hồi thì cất tiếng :
" Belia, lại đây "
Cô nghe tiếng gọi của anh, nhanh chóng nhặt quyển vở dưới chân mà tiến đến chỗ Tích Vũ. Cô viết từng dòng chữ rồi lại đưa ra hỏi anh.
* Em nghe đây ạ! *
Anh búng tay biến ra một cái bồn tắm ấm áp, ra hiệu cho cô. Cô nhìn lại bản thân thì thấy mình cũng vẫn còn sạch lắm, đang định từ chối thì anh lại dùng ma thuật cưỡng chế cởi đồ cô rồi đưa cô vào bồn.
Ngồi trong bồn tắm cô thấy thật thoải mái và dễ chịu, từ khi gặp anh mọi điều tốt đẹp luôn đến với cô. Cầm sợi dây chuyền lên cô ngắm nghía, đây là chiếc nhẫn bạc mà mẹ cô đã kết hôn với cha cô. Trước khi ra đi còn để lại cho cô, muốn cô đem bán để lấy tiền sống qua ngày nhưng cô không chịu vì muốn giữ những kỉ niệm đẹp về cha mẹ mình.
Mân mê một hồi lâu đã đến lúc ra khỏi bồn tắm, cô định mặc lại bộ đồ cũ thì trước mặt cô là những bộ váy dành cho trẻ em, mẫu mã từ đáng yêu đến sang trọng đều có. Sờ vào chất liệu của vải cô nhận ra đây là vải cao cấp chỉ có những người trong giới quý tộc mới có.
" Thích bộ nào thì chọn đi, nếu không ưng thì qua đây vẽ rồi nó sẽ tự làm cho em"
Tích Vũ chỉ tay về phía một chiếc máy may đang tự động làm ra những bộ quần áo xinh xắn. Cô lắc đầu tỏ vẻ không cần vì có hơn chục bộ ở đây khiến cô nghĩ dù mỗi ngày mặc một bộ cũng không hết.
Cô xếp những bộ quần áo thành hàng rồi lia ngón tay chọn vào một chiếc váy đỏ giản dị nhưng rất đáng yêu và đủ giữ ấm cho cô. Cô cầm bộ váy đưa ra trước mặt anh, anh nhìn một hồi rồi gật đầu sau đó cất chiếc máy kia đi.
Mặc một bộ váy đỏ cùng với đôi giày xinh xắn, cô cứ ngắm nghía bản thân trong gương, xoay một vòng khiến tà váy bay lên nhẹ trong gió. Thích thú trước dáng vẻ hiện tại của bản thân, cô chưa từng được yêu thương từ khi cha mẹ mất. Anh là người thứ hai sau cha mẹ cho cô cảm nhận được sự yêu thương ấy.
" Thích nó không ? "
Cô gật đầu lia lịa còn dơ ra ngón like với khuôn mặt đang phấn khích, vui sướng đến độ nở những bông hoa vô hình xung quanh. Tích Vũ chú ý đến mái tóc sơ rối không được chải chuốc đàng hoàng, anh tạo ra một cái ghế gỗ rồi bảo cô ngồi lên.
Belia ngoan ngoãn nghe lời anh, ngồi trên ghế mà hai chân của cô cứ đung đưa, ánh mắt mong chờ vào một điều gì mới. Anh tạo ra thêm một chiếc lược, ban đầu sử dụng nước và xà phòng để khiến tóc cô được sạch, mượt mà hơn.
Tiếp đến anh tạo ra một làn gió nhẹ để thổi cho tóc được khô ráo. Rồi di chuyển chiếc lược chải từ từ trên mái tóc nâu ấy, mái tóc mỏng, bồng bềng và mượt mà có phần hơi xoăn. Nhìn thành quả anh cũng ưng ý đưa ra ngón like với cô.
Belia từ một cô bé ăn xin, ăn mặc dơ bẩn, đầu tóc rối bù cùng với những vết dơ trên da nay đã hóa thành một bé gái đáng yêu diện lên một màu đỏ cùng chiếc nơ cài lên mái tóc. Cô bé hưởng thụ sự yêu thương của Tích Vũ, cô nghĩ một ngày nào đó khi cô lớn cô sẽ giúp đỡ cho anh.
Cô muốn tìm cách biến anh trở thành người bình thường, có da có thịt, có cảm xúc và có thể chạm vào được anh. Cô cầm lấy cuốn sổ viết tiếp vào trong đó.
* Làm thế nào để em có thể chạm vào anh? *
Anh suy nghĩ một hồi lâu rồi đưa lên một ngón rồi trầm giọng mà nói :
" Thứ nhất, em hoặc thứ em muốn chạm vào anh phải dưới 25° "
Anh tiếp tục dơ thêm ngón thứ hai :
" Thứ hai, nếu anh chịu tu lại 200 năm thì sẽ hóa thành pha lê, khi vậy em có thể chạm vào anh "
Và điều cuối cùng anh đưa ngón tay thứ ba lên, cô rất mong chờ. Háo hức được nghe điều cuối vì cả hai điều trên cô đều không thể làm được. Vốn dĩ cô bẩm sinh chịu lạnh kém, nếu như không làm được cách ba cô sẽ chọn rèn luyện bản thân để chạm vào anh. Nhìn ánh mắt lóe đầy ánh sáng sao của cô bé hồn nhiên, anh qua ra chỗ khác rồi nói :
" Thứ ba, anh không nói cho đâu. Đây là bí mật "
Cô thất vọng tràn trề, khuôn mặt đáng thương pha lẫn sự tò mò. Rốt cuộc điều thứ ba là gì, cô muốn biết, cô nhất định phải biết mới cứu được anh.
Những điều anh làm cho cô, cả đời cô sẽ dùng để trả đủ chỉ thừa không thiếu. Cô muốn được chạm vào anh, nắm lấy đôi tay to lớn thon gầy ấy, cô muốn được cùng anh chơi đùa mà không có khoản cách nào.
Tâm trí rối loạn cô lao đến chỗ anh, anh vậy mà kịp thời né sang một bên chưa kịp dùng phép thì cô đã rơi tõm xuống dòng sông nhỏ. Cô ngồi dậy cả người ướt sũng, còn có cả tảo biển từ đâu chui ra nằm gọn trên đầu cô. Công sức cả một buổi sáng chăm chút đã thành công cốc.
Nhìn thấy một pha này, anh cạn lời không biết nên nói như nào. Nhìn lại bộ dạng của bản thân cô nở nụ cười ngây thơ nhìn về phía anh, anh cũng không ngờ đến chỉ biết bây giờ anh phải tắm rửa lại từ đầu cho cô :
" Belia, chúng ta đi tắm thêm lần nữa nào "
Updated 31 Episodes
Comments
Fyodor Mikhaylovich Dostoevsky
kỉ niệm là tốt nhưng tui thấy mạng sống vẫn hơn, may mắn là con bé chưa bị thó mất
2025-03-08
0
Fyodor Mikhaylovich Dostoevsky
tui mà ở đây chắc tui ngủ suốt, khỏi lết dậy luôn
2025-03-08
0
Fyodor Mikhaylovich Dostoevsky
xin hỏi chị nhà có bị thiếu vitamin D không? :)))
2025-03-08
0