Chương 3: Vết thương của người...

Chương 3:

Lăng Ngữ Yên chợt che miệng đầy kinh ngạc. Không lẽ, bản thân nàng sống lại rồi? Không thể nào, sao lại có chuyện hoang đường như thế này được chứ.

“Nguyệt Ánh, hiện tại là năm nào?”

Nghe câu hỏi của nàng, Nguyệt Ánh khó hiểu nhíu mày nhưng vẫn trả lời: “Năm Thiên Thịnh thứ 25”

“Điện hạ đâu?”

Nguyệt Ánh nghe vậy lại càng khó hiểu hơn. Bình thường, vương phi nào có quan tâm đến tung tích của Phu quân mình, sao hôm nay lại lạ thế nhỉ? Không lẽ rơi xuống nước xong bị sốt rồi?

Nàng lo lắng, dùng tay áp lên trán Vương phi của mình. Quái lạ, nhiệt độ vẫn bình thường, nàng ấy lại làm sao vậy?

Trước vẻ mặt lo lắng của nô tì thân cận, Lăng Ngữ nàng ấy lại làm sao vậy?

Trước vẻ mặt lo lắng của nô tì thân cận, Lăng Ngữ Yên nhíu chặt mày, trầm giọng hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

“Vương phi, người thật sự không sao chứ? Nếu không khỏe phải nói với nô tì”

“Ta không sao, ngươi mau trả lời ta đi”

“Vương phi, người quên là điện hạ đã ra trận rồi sao? Điện hạ đi được 8 tháng rồi còn gì.”

8 tháng, đã 8 tháng rồi sao? Lăng Ngữ Yên trầm mặc một hồi lâu. Vậy cũng sắp đến lúc hoàng gia tranh quyền, nếu tính thời gian vậy còn một năm nữa nàng sẽ bị chém sao?

Không được, nếu ý trời đã cho nàng sống lại. Nàng nhất định phải thay đổi đi số mệnh của mình.

Nguyệt Ánh nhìn gương mặt trầm tư của chủ tử, liền lên tiếng an ủi: “Vương phi, người đừng trách điện hạ đi lâu. Chẳng phải vài ngày nữa điện hạ sẽ trở về sao?”

“Điện hạ lập công lớn, chắc chắc hoàng thượng sẽ cho người ở lại kinh đô mà. Đến khi đó, điện hạ cùng Vương phi chẳng phải được ở cạnh nhau hay sao?”

Lăng Ngữ Yên day day thái dương, phất tay cho Nguyệt Ánh ra ngoài: “Ngươi ra ngoài làm việc trước đi, ta muốn nghỉ ngơi”

“Vâng, nếu Vương phi có gì cứ gọi nô tì đến”

Sau khi Nguyệt Ánh rời khỏi, trong căn phòng lớn chỉ còn lại một mình nàng ngồi trên giường. Nhìn cây thương dựng đứng trên giá, ánh mắt nàng càng tối đi. Nàng của đời này nhất định không thể nhu nhược như trước kia nữa.

Đầu tiên nàng phải đến gặp thái hậu lấy lòng trước. Hoàng gia ai mà không biết, hoàng thượng là nghe lời thái hậu nhất, nếu được lòng thái hậu chẳng phải cũng được lòng hoàng thượng hay sao?

“Người đâu, tiến cung”

[…]

Ngoài bên cương, Trạch Hạo Hiên tỉnh lại sau cơn đau nhức trên người. Chàng khẽ rên một tiếng “A a a”, đau chết bổn vương rồi. Thuộc hạ bên cạnh nghe tiếng chàng vội vội vàng vàng truyền thái y đến.

Sau khi kiểm tra một lượt, Triệu thái y liền đưa ra kết luận: “Vết thương của điện hạ đã không còn nguy hiểm gì đến tính mạng nữa. Nhưng vẫn nên cẩn thận một chút, tránh nhiễm trùng nếu không sẽ để lại sẹo”

Trạch Hạo Hiên nghe vậy liền hừ lạnh một tiếng: “Đàn ông trai tráng còn sợ để lại sẹo như phụ nữ hay sao?”

Ánh mắt trầm tối chiếu thẳng vào người khiến Triệu thái y lạnh sống lưng lắp bắp đáp lại: “Hạ quan… hạ quan không có ý này. Chỉ là… chỉ…”

“Chỉ là cái gì?”

“Chỉ là khi điện hạ và vương phi viên phòng. Nếu vương phi nhìn thấy sẹo lòi lõm trên người điện hạ cũng không tránh khỏi việc sợ hãi…”

Kiệt Vương cười lạnh một tiếng, ánh mắt càng thâm trầm hơn: “Cảm ơn ngươi đã lo lắng cho phu thê bọn ta”

Lời cảm ơn này lọt vào tai của Triệu thái y như một câu hăng dọa: Ngươi quản chuyện bao đồng quá đi, chuyện của bổn vương không cần ngươi xía vào.

Trên trán của Triệu thái y đổ từng lớp mồ hôi lạnh, ông vội vàng cáo lui.

Trong phòng ngoài Kiệt Vương còn có Trịnh phó soái, thấy Triệu thái y đã khuất bóng người này mới lên tiếng: “Điện hạ, hay là đợi vết thương của người lành hẳn rồi quay về cũng không…”

Chữ “muộn” còn chưa kịp nói ra, Kiệt Vương đã giơ tay ngăn lại. Chàng thở hắc ra một hơi: “Không được, cứ trở về theo sắp xếp. Tin tức ta trở về chắc cũng truyền đến hoàng cung, nếu không về ngay e là phụ hoàng sẽ nghi ngờ ta có mưu đồ bất chính”

Trịnh phó soái nhíu mày: “Sao có thể như vậy? Dù sao người cũng vừa lập công lớn”

“Bởi vì như vậy mới càng thêm nghi ngờ. Ngươi thử nghĩ xem, đánh thắng giặc ngoại xâm, bình định lại dân chúng vậy chẳng phải ta rất được lòng dân ở đây sao?”

“Đúng là như vậy thật”

Trạch Hạo Hiên lại tiếp tục nói: “Thái tử do đích thân phụ hoàng chọn không phải là ta, nên rất có thể ta sẽ đảo chính giành ngai vị. Như vậy chẳng khác nào phủ nhận đôi mắt chọn người của phụ hoàng hay sao?”

“Điện hạ nói chí phải, nhưng còn vết thương của người…”

“Chẳng phải thái y đã nói vết thương không còn nghiêm trọng hay sao? Vài vết thương ngoài da có thể làm khó gì được bổn vương”

Trịnh phó soái dường như không đồng ý với câu nói của chàng nhưng cũng chẳng thể làm gì được. Hắn ta thở dài: “Đường về kinh lỡ như gặp thích khách thì chẳng phải rất nguy hiểm với điện hạ sao?”

Trạch Hạo Hiên nghe vậy liền nhăn mày: “Vậy bổn vương nuôi các người không có ích lợi gì hay sao?”

Hot

Comments

Anh Thư ʚɞ

Anh Thư ʚɞ

chắc ổng nuôi để trưng cho có với người ta=DD

2025-02-27

1

ttpt

ttpt

🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹

2025-02-25

1

Tuyết Tư

Tuyết Tư

Tuyệt tình dữ chời

2024-11-17

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Vết thương của người...
4 Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5 Chương 5: Phương thái sư
6 Chương 6: Kiệt Vương trở về
7 Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8 Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9 Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10 Chương 10: Băng bó vết thương
11 Chương 11: Chiến trường có vui không?
12 Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13 Chương 13: Sao lại là nàng
14 Chương 14: Đấu với điện hạ
15 Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16 Chương 16: Bảo vệ
17 Chương 17: Đồng ý thật sao?
18 Chương 18: Ngốc thật
19 Chương 19: Ngoại công
20 Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21 Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22 Chương 22: Định vương
23 Chương 23: Trưởng công chúa
24 Chương 24: Nàng cố tình
25 Chương 25: Trưởng công chúa 2
26 Chương 26: Bình vương có bệnh
27 Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28 Chương 28: Hiện tại đã khác
29 Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30 Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31 Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32 Chương 32: Kiệt vương mất tích
33 Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34 Chương 34: Điện hạ
35 Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36 Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37 Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38 Chương 38: Chiêu Đệ
39 Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40 Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41 Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42 Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43 Chương 43: Có phải không được không?
44 Chương 44: Xuất binh
45 Chương 45: Điện hạ... rất được
46 Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47 Chương 47: Định vương tạo phản
48 Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49 Chương 49: Định vương cũng sống lại
50 Chương 50: Yêu nữ
51 Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52 Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53 Chương 53: Thanh phi
54 Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55 Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56 Chương 56: Nhớ nàng
57 Chương 57: Đức tần
58 Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59 Chương 59: Phương quý phi
60 Chương 60: Vào cung
61 Chương 61: Cô cô
62 Chương 62: Sinh con
63 Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64 Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Vết thương của người...
4
Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5
Chương 5: Phương thái sư
6
Chương 6: Kiệt Vương trở về
7
Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8
Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9
Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10
Chương 10: Băng bó vết thương
11
Chương 11: Chiến trường có vui không?
12
Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13
Chương 13: Sao lại là nàng
14
Chương 14: Đấu với điện hạ
15
Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16
Chương 16: Bảo vệ
17
Chương 17: Đồng ý thật sao?
18
Chương 18: Ngốc thật
19
Chương 19: Ngoại công
20
Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21
Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22
Chương 22: Định vương
23
Chương 23: Trưởng công chúa
24
Chương 24: Nàng cố tình
25
Chương 25: Trưởng công chúa 2
26
Chương 26: Bình vương có bệnh
27
Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28
Chương 28: Hiện tại đã khác
29
Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30
Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31
Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32
Chương 32: Kiệt vương mất tích
33
Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34
Chương 34: Điện hạ
35
Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36
Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37
Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38
Chương 38: Chiêu Đệ
39
Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40
Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41
Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42
Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43
Chương 43: Có phải không được không?
44
Chương 44: Xuất binh
45
Chương 45: Điện hạ... rất được
46
Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47
Chương 47: Định vương tạo phản
48
Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49
Chương 49: Định vương cũng sống lại
50
Chương 50: Yêu nữ
51
Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52
Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53
Chương 53: Thanh phi
54
Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55
Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56
Chương 56: Nhớ nàng
57
Chương 57: Đức tần
58
Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59
Chương 59: Phương quý phi
60
Chương 60: Vào cung
61
Chương 61: Cô cô
62
Chương 62: Sinh con
63
Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64
Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play