Chương 19: Ngoại công

Chương 19:

Trạch Hạo Hiên nhìn gương mặt đỏ như trái hồng của nàng, tay không nhịn được mà khều khều vài cái, giọng nói cũng khàn đi ít nhiều: “Ngữ Yên, huynh đệ của ta đều có trẻ con trong nhà hết rồi. Chỉ có mình ta…”

“Ta sợ nếu một ngày nào đó, ta tử trận ở chiến trường. Vậy trong vương phủ sẽ chỉ còn một mình nàng, rất cô đơn”

“Điện hạ, người đừng nói những lời xui xẻo như vậy mà. Ngài nhất định sẽ sống đến trăm tuổi. Lúc nhỏ thần thiếp có đi xem bói, thầy bói nói phu quân của thiếp nhất định là vang danh lỗi lạc, sống thọ trăm tuổi”

Nghe cách an ủi của nàng, Trạch Hạo Hiên không nhịn được mà bật cười: “Được, sống thọ đến trăm tuổi. Cùng nàng bách niên giai lão”

Lăng Ngữ Yên ngã đầu tựa vào vai chàng, nhỏ giọng hỏi: “Điện hạ, người thực sự muốn có con với thiếp sao?”

“Ta không có con cùng nàng thì còn cùng ai nữa chứ? Vương phi, nàng là người ta dùng kiệu tám người khiêng để rước về”

Lăng Ngữ Yên ngẩn người, một lúc sau mới cứng nhắc cử động, nàng ho khẽ vài tiếng: “Điện hạ, hiện giờ đang là ban ngày có phải không thích hợp để nói mấy chuyện này không?”

Trạch Hạo Hiên nghe vậy hơi nhướng mày, gật gù nói: “Cũng phải”

Cuối cùng chàng đánh sang một chuyện khác, làm nàng mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Sau hôm nay, điện hạ lại nói mấy chuyện này với nàng chứ? Kiếp trước điện hạ cũng không gấp đến như vậy.

Cũng có thể do kiếp trước chàng quay về với mục đích để trả thù, lấy lại công đạo cho binh sĩ.

“Nàng chuẩn bị xong chưa? Xe ngựa đã chờ sẵn trước cổng”

“Hả? Còn một chút nữa, thiếp sẽ xong ngay mà”

Trạch Hạo Hiên tựa người vào tường, nhìn nữ nhân đang bận rộn trước gương, khóe môi vô thức mà cong lên. Nếu nàng biết ta đã biết rõ mục đích của nàng, vậy nàng có còn như thế này trước mặt ta hay không?

Câu trả lời tất nhiên sẽ là không. Vì vậy, ta sẽ giả vờ như không biết, để nàng mỗi ngày đều cố gắng làm ta vui vẻ để lấy lòng ta. Dù biết những chuyện nàng làm không có nhiều thật lòng, nhưng không sao, dù giả dù thật thì ta cũng muốn.

Đợi khi có con rồi, nàng muốn chạy trốn cũng không thể chạy được. Đến khi đó, nàng nhất định sẽ ở mãi bên cạnh ta.

[…]

Nghi Xuân.

“Vào thành rồi sao?”

Lăng Ngữ Yên không kiềm được phấn khích dùng tay vén rèm cửa ra, gió bên ngoài thổi tóc trước trán nàng bay phấp phới. Nhìn khung cảnh nhộn nhịp bên ngoài, nàng vui vẻ lên tiếng: “Điện hạ, người đã đến đây lần nào chưa?”

Kiệt vương lười biếng nhìn nàng, khóe môi cũng cong lên theo nụ cười ngây ngô của người: “Nàng nghĩ ta rảnh rỗi lắm chăng?”

Không thì không, có cần nói như vậy với ta hay không hả? Nàng bĩu môi, mặc dù trong lòng vô cùng mất hứng nhưng cũng phải lấy lòng người kia: “Điện hạ, kẹo đường ở đây rất ngon. Người có muốn ăn không?”

“Nàng muốn ăn thì ta mua cho nàng”

Nói xong, Trạch Hạo Hiên ra lệnh cho phu xe ngừng lại. Vừa hay làm sao, xe ngựa lại dừng ngay trước sạp bán kẹo đường. Chàng liếc nhìn đôi mắt sáng rỡ bên cạnh, chậc lưỡi. Vương phi à, kiềm chế một chút, muốn ăn bao nhiêu ta đều mua cho nàng.

Dừng lại không lâu, xe ngựa lại tiếp tục di chuyển về phía phủ Hầu Gia phía xa xa.

Phủ Hầu Gia.

“A Ông, con đến rồi đây”

Nhìn người đang ngồi ghế gia chủ phía xa, Lăng Ngữ Yên vui vẻ chạy đến: “Ngoại công, con nhớ người quá đi mất”

“Vẫn là nhóc con này dẻo miệng ha ha ha ha”

Hầu Gia bị câu nói của nàng chọc cho bật cười, vô tình ánh mắt ông rơi vào người đang đi đến phía sau nàng. Thấy người đang đến, ông không khỏi ngạc nhiên nhíu mày: “Người này”

Trạch Hạo Hiên không lạnh không nhạt, khom người: “Bái kiến ngoại công”

“Là… là Kiệt vương điện hạ?”

“Không dám không dám, ngoại công cứ gọi tên của sanh tế”

*Sanh tế là cháu rể.

Hầu Gia nghe vậy liền bật cười: “Được được, nào các con ngồi xuống rồi nói chuyện”

Nói xong, ông quay sang đám người hầu dặn dò: “Ngươi đâu, dâng trà”

“A Ông, người vẫn khỏe chứ?”

“Ta vẫn khỏe, mỗi ngày có thể đánh được 4 tên tiểu tử”, Hầu Gia vuốt râu cười ha hả, sau đó kéo hai người lại gần hỏi: “Nào, nói cho ta nghe, hai đứa khi nào thì cho ta bế cháu hả? Phải mau lên, ta không còn sống được bao lâu đâu”

Lăng Ngữ Yên đỏ mặt: “A Ông, người còn phải sống thêm vài chục năm nữa”

“Ha ha ha, ta sống thêm chục năm nữa chắc người đời sẽ cảm thấy ta là yêu quái mất. Yên Nhi, con đó, phải mau sinh con cho sanh tế đi”

“Ông à, người đừng mãi lo cho con.”

Hầu Gia cười cười xoa đầu nàng khẽ lên tiếng: “Ta không lo cho con thì ai lo chứ? Ta chỉ có một ngoại tôn nữ là con. Nương con mất sớm, trước kia ta muốn đón con trở về đây nuôi dưỡng nhưng con lại không chịu. Ta ấy, cả đời này day dứt nhất là không thể lo cho nương con một cách đường hoàng”

“Yên Nhi à, ngoại bà của con trước khi rời đi đã dặn ta phải chăm sóc tốt cho nương con. Nhưng bệnh tật không buông tha cho con người, ta cũng không thể làm gì. Tâm nguyện của nương con là chăm sóc tốt cho con và Dương Nhi”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Thật thật giả giả, dù thật dù giả thì vương gia cũng chấp nhận tất miễn điều đó thuộc về vương phi, nhưng vương gia biến giả thành thật vẫn hay hơn

2024-08-10

10

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Vương gia tâm cơ lắm, nghĩ được thì làm liền đi vương gia ơi, tốt nhất là sanh càng nhiều càng tốt/Chuckle//Chuckle//Chuckle/

2024-08-10

14

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Vết thương của người...
4 Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5 Chương 5: Phương thái sư
6 Chương 6: Kiệt Vương trở về
7 Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8 Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9 Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10 Chương 10: Băng bó vết thương
11 Chương 11: Chiến trường có vui không?
12 Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13 Chương 13: Sao lại là nàng
14 Chương 14: Đấu với điện hạ
15 Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16 Chương 16: Bảo vệ
17 Chương 17: Đồng ý thật sao?
18 Chương 18: Ngốc thật
19 Chương 19: Ngoại công
20 Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21 Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22 Chương 22: Định vương
23 Chương 23: Trưởng công chúa
24 Chương 24: Nàng cố tình
25 Chương 25: Trưởng công chúa 2
26 Chương 26: Bình vương có bệnh
27 Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28 Chương 28: Hiện tại đã khác
29 Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30 Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31 Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32 Chương 32: Kiệt vương mất tích
33 Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34 Chương 34: Điện hạ
35 Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36 Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37 Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38 Chương 38: Chiêu Đệ
39 Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40 Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41 Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42 Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43 Chương 43: Có phải không được không?
44 Chương 44: Xuất binh
45 Chương 45: Điện hạ... rất được
46 Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47 Chương 47: Định vương tạo phản
48 Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49 Chương 49: Định vương cũng sống lại
50 Chương 50: Yêu nữ
51 Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52 Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53 Chương 53: Thanh phi
54 Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55 Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56 Chương 56: Nhớ nàng
57 Chương 57: Đức tần
58 Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59 Chương 59: Phương quý phi
60 Chương 60: Vào cung
61 Chương 61: Cô cô
62 Chương 62: Sinh con
63 Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64 Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Vết thương của người...
4
Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5
Chương 5: Phương thái sư
6
Chương 6: Kiệt Vương trở về
7
Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8
Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9
Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10
Chương 10: Băng bó vết thương
11
Chương 11: Chiến trường có vui không?
12
Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13
Chương 13: Sao lại là nàng
14
Chương 14: Đấu với điện hạ
15
Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16
Chương 16: Bảo vệ
17
Chương 17: Đồng ý thật sao?
18
Chương 18: Ngốc thật
19
Chương 19: Ngoại công
20
Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21
Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22
Chương 22: Định vương
23
Chương 23: Trưởng công chúa
24
Chương 24: Nàng cố tình
25
Chương 25: Trưởng công chúa 2
26
Chương 26: Bình vương có bệnh
27
Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28
Chương 28: Hiện tại đã khác
29
Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30
Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31
Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32
Chương 32: Kiệt vương mất tích
33
Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34
Chương 34: Điện hạ
35
Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36
Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37
Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38
Chương 38: Chiêu Đệ
39
Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40
Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41
Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42
Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43
Chương 43: Có phải không được không?
44
Chương 44: Xuất binh
45
Chương 45: Điện hạ... rất được
46
Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47
Chương 47: Định vương tạo phản
48
Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49
Chương 49: Định vương cũng sống lại
50
Chương 50: Yêu nữ
51
Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52
Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53
Chương 53: Thanh phi
54
Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55
Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56
Chương 56: Nhớ nàng
57
Chương 57: Đức tần
58
Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59
Chương 59: Phương quý phi
60
Chương 60: Vào cung
61
Chương 61: Cô cô
62
Chương 62: Sinh con
63
Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64
Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play