Chương 17: Đồng ý thật sao?

Chương 17:

Lăng Ngữ Yên mãi ngồi ngắm nhìn những chậu lan trên bệ cửa sổ mà không để ý người đang bước vào phòng nàng. Nhìn nữ nhân chăm chú si mê thứ khác mà không để ý đến mình, trong lòng người kia có chút khó chịu.

Chàng hắng giọng: “À hừm”

“Điện hạ?”

Nghe tiếng phía sau, nàng giật mình quay đầu. Trước mắt nàng là một nam nhân, trên người từ đầu đến chân một màu đen nhẹm. Lăng Ngữ Yên chớp mắt khẽ hỏi: “Điện hạ, sao người lại đến đây?”

Lời vừa ra khỏi miệng, nàng hận không thể đánh bản thân một cái thật đau, nơi này là đâu chứ? Là vương phủ, điện hạ muốn đi đâu còn để nàng quản sao?

Trạch Hạo Hiên nhướng mày thích thú, ngồi xuống ghế bên cạnh nàng: “Ta đến thăm nàng không được sao?”

“Sao có thể không được chứ? Thần thiếp vui mừng còn không kịp”

“Vậy sao?”

Nụ cười trên môi nàng hơi đông cứng lại: “Là thật ạ. Có ai không muốn ở cùng phu quân của mình chứ”

Điện hạ à, không phải là ngài nghi ngờ ta không thật lòng đấy chứ? Ngoài việc ta muốn trả thù cho kiếp trước ra thì mục đích thứ hai chính là muốn cùng chàng sống đến răng long đầu bạc đó.

Trạch Hạo Hiên cúi đầu nắm bàn tay của nàng, bỗng chân mày hắn hơi nhíu lại. Lăng Ngữ Yên dù biết rõ chàng không có ý xấu làm hại mình nhưng với biểu cảm này, trong lòng nàng không nhịn được mà e sợ.

“Điện hạ, có chuyện gì hay sao?”

Nghe giọng nói êm tai phát ra bên cạnh, chân mày của Kiệt vương cũng dãn ra chút ít. Chàng xoa xoa bàn tay lạnh buốt trong lòng, miệng nhàn nhạt nói: “Sao không biết tự giữ ấm thế?”

Lăng Ngữ Yên cười cười muốn rụt tay trở về nhưng lại bị người kia nắm chặt không chịu buông, nàng nhẹ nhàng cất giọng: “Mùa đông năm nào tay chân thiếp cũng đều lạnh như vậy, có làm thế nào cũng như vậy thôi. Điện hạ không cần lo lắng những chuyện nhỏ nhặt thế này đâu”

“Sao không thể lo lắng chứ? Ta chỉ có một mình nàng là nương tử, người thân của ta ngoài những người trong cung ra thì chỉ còn lại một mình nàng”

[…]

Vài ngày trôi qua.

“Báo”

“Bẩm Hoàng Thượng, Định vương bị bọn phản quân bắt giữ. Hiện giờ sống chết vẫn chưa rõ”

Tin tức ngũ hoàng tử- Định vương bị bắt làm dậy sóng cả kinh thành. Lục cung cũng không tránh khỏi việc bàn tán ra vào.

Tại Trùng Hoa Cung.

“Phụ thân, sao người lại đẩy cháu ngoại của mình vào chỗ chết như vậy chứ? Định Nhị hiện giờ còn không rõ sống chết thế nào. Việc gì cần tranh thì tranh, biết rõ là Quỷ Môn Quan sao người lại đẩy Định Nhi của ta vào chứ?”

Thanh Phi khóc đến sưng cả hai mắt, miệng không ngừng oán trách người đang đứng trước mặt. Khương thừa tướng cứ vậy mà bị oán trách cũng không lên tiếng nói lời nào.

“Sao ta lại khổ như vậy chứ? Từ nhỏ đã là thứ nữ, bị các người đối xử tệ bạc. Khó khăn lắm mới bước đến vinh hoa như ngày hôm nay, giúp các người nở mày nở mặt. Các người vậy mà lấy oán báo ân, đẩy con trai ta đi vào đường chết. Phụ thân, rốt cuộc người có xem ta là nữ nhi của người không?”

Cuối cùng, việc đi bình định lại quân phản loạn cũng trở về giao cho Kiệt vương.

“Điện hạ, người phải đi thật sao?”

Trạch Hạo Hiên bị câu nói của nàng chọc cho bật cười: “Không đi cũng phải đi. Thánh chỉ đã truyền đến cửa rồi còn gì”

Lăng Ngữ Yên chớp chớp đôi mắt to tròn của mình, nhẹ giọng lấy lòng: “Điện hạ, trước kia ta có từng hỏi chàng…”

“Không được”

Câu nói của nàng còn chưa xong đã bị Kiệt vương lạnh lùng cắt ngang. Lăng Ngữ Yên không biết lấy đâu ra dũng khí mà dám lên tiếng cãi lại người nam nhân trước mặt: “Điện hạ, thân thủ của ta rất tốt, đi bên cạnh sẽ không làm ảnh hưởng đến ngài đâu. Ta chỉ muốn tận mắt nhìn thấy phản loạn thế nào thôi”

“Điện hạ, người cho ta theo đi mà, ta hứa sẽ ngoan ngoãn không làm ảnh hưởng đến đại cục đâu”

Không biết trong đầu Trạch Hạo Hiên nghĩ gì mà khi nghe nàng nói như vậy liền đồng ý ngay. Điều này làm cho nàng cũng bất ngờ mà to mắt hỏi lại: “Điện hạ, người đồng ý thật sao?”

Trạch Hạo Hiên không lạnh không nhạt, liếc mắt về xe ngựa phía sau: “Còn không chịu nhanh chân lên”

“Thiếp đi ngay, người không được đổi ý đâu đấy”

Bỏ lại một câu, Lăng Ngữ Yên xách váy chạy về phía xe ngựa đang dừng chờ. Nhìn bóng dáng chạy đi của nàng, khóe môi của chàng không nhịn được mà cong lên vui vẻ.

[…]

2 tháng sau.

“Chúc mừng điện hạ thành công bắt được phản tặc”

Lăng Ngữ Yên đứng trước liều, mắt nhìn nam nhân anh tuấn đang hiên ngang bước đến, miệng nở ra một nụ cười nhẹ nhàng. Trạch Hạo Hiên nhướng mày, khóe môi đọng lại nụ cười nhàn nhạt.

Nữ nhân trước mắt da trắng, tóc đen, môi đỏ, đúng là xinh đẹp đến đọng lòng người. Ánh mắt chàng dừng lại trên mái tóc đen láy, tay vương lên chạm nhẹ vào những bông tuyết đọng trên tóc nàng.

“Bên ngoài lạnh lắm, nàng ra ngoài đây làm gì?”

Lăng Ngữ Yên ôm cánh tay chàng, cười vui vẻ: “Chẳng phải người vừa đại thắng trở về sao? Thiếp ra đây chúc mừng người”

Trạch Hạo Hiên xoa xoa vai nàng, cất giọng trầm trầm: “Có nhiều cách để chúc mừng lắm. Đâu nhất thiết phải chọn cách này”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Hehe... kui bít vương gia đang nghĩ gì trong đầu nên mới đồng ý cho vương phi đi theo nè/Chuckle/

2024-08-09

10

Anonymous

Anonymous

Vương gia gian xảo quá đi

2024-11-13

1

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Vương gia nói ý vị ghê:)) có nhiều cách để chúc mừng lắm và cách tuyệt vời nhất chính là lấy bản thân vương phi ra để chúc mừng và làm quà đó🤭🤭

2024-08-09

12

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Vết thương của người...
4 Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5 Chương 5: Phương thái sư
6 Chương 6: Kiệt Vương trở về
7 Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8 Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9 Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10 Chương 10: Băng bó vết thương
11 Chương 11: Chiến trường có vui không?
12 Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13 Chương 13: Sao lại là nàng
14 Chương 14: Đấu với điện hạ
15 Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16 Chương 16: Bảo vệ
17 Chương 17: Đồng ý thật sao?
18 Chương 18: Ngốc thật
19 Chương 19: Ngoại công
20 Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21 Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22 Chương 22: Định vương
23 Chương 23: Trưởng công chúa
24 Chương 24: Nàng cố tình
25 Chương 25: Trưởng công chúa 2
26 Chương 26: Bình vương có bệnh
27 Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28 Chương 28: Hiện tại đã khác
29 Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30 Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31 Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32 Chương 32: Kiệt vương mất tích
33 Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34 Chương 34: Điện hạ
35 Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36 Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37 Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38 Chương 38: Chiêu Đệ
39 Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40 Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41 Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42 Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43 Chương 43: Có phải không được không?
44 Chương 44: Xuất binh
45 Chương 45: Điện hạ... rất được
46 Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47 Chương 47: Định vương tạo phản
48 Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49 Chương 49: Định vương cũng sống lại
50 Chương 50: Yêu nữ
51 Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52 Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53 Chương 53: Thanh phi
54 Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55 Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56 Chương 56: Nhớ nàng
57 Chương 57: Đức tần
58 Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59 Chương 59: Phương quý phi
60 Chương 60: Vào cung
61 Chương 61: Cô cô
62 Chương 62: Sinh con
63 Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64 Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Vết thương của người...
4
Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5
Chương 5: Phương thái sư
6
Chương 6: Kiệt Vương trở về
7
Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8
Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9
Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10
Chương 10: Băng bó vết thương
11
Chương 11: Chiến trường có vui không?
12
Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13
Chương 13: Sao lại là nàng
14
Chương 14: Đấu với điện hạ
15
Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16
Chương 16: Bảo vệ
17
Chương 17: Đồng ý thật sao?
18
Chương 18: Ngốc thật
19
Chương 19: Ngoại công
20
Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21
Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22
Chương 22: Định vương
23
Chương 23: Trưởng công chúa
24
Chương 24: Nàng cố tình
25
Chương 25: Trưởng công chúa 2
26
Chương 26: Bình vương có bệnh
27
Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28
Chương 28: Hiện tại đã khác
29
Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30
Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31
Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32
Chương 32: Kiệt vương mất tích
33
Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34
Chương 34: Điện hạ
35
Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36
Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37
Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38
Chương 38: Chiêu Đệ
39
Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40
Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41
Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42
Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43
Chương 43: Có phải không được không?
44
Chương 44: Xuất binh
45
Chương 45: Điện hạ... rất được
46
Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47
Chương 47: Định vương tạo phản
48
Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49
Chương 49: Định vương cũng sống lại
50
Chương 50: Yêu nữ
51
Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52
Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53
Chương 53: Thanh phi
54
Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55
Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56
Chương 56: Nhớ nàng
57
Chương 57: Đức tần
58
Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59
Chương 59: Phương quý phi
60
Chương 60: Vào cung
61
Chương 61: Cô cô
62
Chương 62: Sinh con
63
Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64
Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play