Chương 14: Đấu với điện hạ

Chương 14:

Nhìn nam nhân anh tuấn trước mắt, Lăng Ngữ Yên mím môi một lúc rồi lên tiếng: “Thần thiếp không thể đến đây sao?”

Trạch Hạo Hiên ngây người, đúng lúc này mới nhận ra câu nói của bản thân mình quá vô lý. Chàng nhìn thẳng vào người nàng, gượng cười: “Không phải, vừa rồi hơi bất ngờ nên ăn nói lú lẩn thôi”

Nàng mỉm cười như chưa có chuyện gì xảy ra, giấu con dao vào trong tay áo: “Điện hạ đang luyện võ sao? Vừa hay thiếp cũng đã đến đây, hay là điện hạ luyện võ cho thần thiếp xem có được không?”

“Nàng thật thực muốn xem kiếm pháp của bổn vương?”

Nghe lời của nàng, Kiệt vương nhướng mày hỏi lại. Nữ tử xuất thân nhà võ tướng còn muốn xem bổn vương làm gì? Nàng muốn tìm lỗ hỏng để chê cười ta hay sao?

Quan sát thấy nét mặt của chàng tối đi, trong lòng nàng thầm nghĩ. Có phải điện hạ sợ ta học lén không? Ha, Lăng Ngữ Yên ta không đê tiện hèn mọn như vậy đâu nha. 7 tuổi ta đã được phụ thân mời thầy từ trên núi xuống dạy võ cho ta. Năm ta 10 tuổi đã thành thạo võ công, nhiều người muốn được ta bái làm sư phụ rất nhiều nhưng ta còn không thèm đó.

Lăng Ngữ Yên mở đôi mắt to tròn chờ đợi chàng, Trạch Hạo Hiên biết mình không thể không đồng ý liền cắn răng xoay người trở lại sảnh lớn trong hậu viện. Nàng thấy như vậy, khóe miệng không nhịn được mà cong lên vui vẻ đi theo sau.

“A a”

Người đằng trước đang đi bỗng bất ngờ đừng bước chân lại, khiến cái người đang vuiver nhìn trời phía sau không hay biết gì như nàng đâm sầm phải bức tường thịt ấy. Trâm cài tóc của nàng cũng vì động tác mạnh đó mà đập trúng mặt.

Lăng Ngữ Yên xoa xoa chỗ đau, phồng má nhìn người trước mặt đầy oán hận. Cái tên này đang đi mà dừng lại làm gì chứ? Đau chết ta rồi.

Nhưng khi người kia vừa quay đầu nhìn lại, sắc mặt nàng đã thay đổi 180 độ. Hai đôi mắt của nàng long lanh lên đầy nước, người ngoài nhìn vào cứ tưởng nàng là một nữ nhân yếu đuối cần được che chở.

Trạch Hạo Hiên cũng bị bộ dạng này của nàng làm cho đau lòng. Hắn nhìn nàng với ánh mắt tràn đầy lo lắng: “Vương phi, nàng có làm sao không?”

Nàng một mực không muốn trả lời, chỉ xoa xoa bên mặt đã bị đỏ lên. Ánh mắt của chàng liền di chuyển lên những chiếc tua rua cài trên đầu nàng, nhìn chúng như thể một kẻ thù. Sau đó, chàng vươn tay chạm lên đầu nàng.

“Điện hạ, người muốn làm gì?”

Tay Trạch Hạo Hiên cũng không vì nàng né tránh mà dừng lại, chàng tháo những cái tua rua kia xuống đặt lên bàn đá bên cạnh, từ tốn lên tiếng: “Không thích thì đừng cài lên nữa”

Lúc này nàng mới ý thức được hành động kia của chàng, liền lên tiếng giải thích: “Nhưng mà chúng rất đẹp”

Trạch Hạo Hiên nghe vậy liền liếc mắt không cảm xúc nhìn nàng. Quan sát một lúc lâu, lâu đến mức nàng cứ tưởng mặt mình sắp bị ánh mắt kia thiêu cho đỏ lên. Bấy giờ, Kiệt vương mới nói: “Nàng bình thường đã đẹp lắm rồi, không cần cài những thứ này đâu. Xấu chết được”

Điện hạ, người không thích hay sao? Đúng là nam nhân, không hiểu cái gì là đẹp mà, chậc chậc ta cũng hiểu tại sao hậu viện cũng người ngoài ta ra cũng chẳng có một nữ nhân nào rồi. Ai mà chịu nổi cái mặt diêm la cùng với tính cách kì quái của chàng chứ. Chỉ có ta, chỉ có một mình Lăng Ngữ Yên ta thôi.

“Nếu điện hạ đã nói vậy thì sao này thần thiếp sẽ không cài chúng nữa”

Nàng không hiểu ý của người trước mắt là gì nhưng trước hết vẫn cứ nghe lời lấy lòng trước cái đã.

Tốt lắm, nữ nhân trước mắt này cũng che giấu rất giỏi. Còn không để chàng thấy một manh mối nào. Nếu không phải chàng sống lại một lần thì chỉ e có chết đi cũng chẳng biết được con người thật của nàng thế nào.

Nghĩ đến đây, trong lòng của Kiệt vương chàng có chút không thoải mái, sắc mặt kém đi vài phần. Quan sát người trước mắt một lúc lâu, chàng mới từ tốn lên tiếng: “Nghe nói vương phi rất giỏi chuyện kiếm pháp?”

Lăng Ngữ Yên nghe câu nói của chàng hơi ngạc nhiên, ngẩn đầu: “Đó chỉ là lời đồn, điện hạ đừng tin là thật. Thần thiếp cũng chỉ biết chút ít để phòng thân, luyện sức khỏe thôi”

Khóe môi của Trạch Hạo Hiên hơi nhếch lên: “Không sao, ta chỉ muốn mở mang tầm mắt một chút”

“Hay là thôi đi điện hạ, thiếp làm sao có thể so sánh với điện hạ được chứ?”

“Vương phi hạ thấp bản thân mình rồi”

Ngừng một chút, Trạch Hạo Hiên lại nói: “Chẳng phải vừa rồi nàng vừa chạm trán với ta hay sao? Ta cảm thấy không tệ như nàng nói”

Không chừa cho nàng cơ hội từ chối, Kiệt vương đã kéo tay nàng đến gần mình. Gương mặt hất về chỗ để binh khí nhàn nhạt lên tiếng: “Nàng muốn chọn thứ nào cứ lấy”

Chu choa, binh khí tốt như vậy có thể cho ta tự mình chọn lựa sao? Điện hạ à, người hào phóng quá đi mất, đời nàng của ta có thể chạm vào những thứ tốt thế nào sao?

Nghĩ đi thì phải nghĩ lại, phụ thân đúng là quá keo kiệt. Một binh khí nhỏ cũng không cho ta chạm vào, nếu không phải ta canh lúc sư phụ dạy cho bọn sư huynh để học lén thì có phải cả đời cũng không thể sài chúng không?

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Sống lại một lần, kiếp này vương gia có cái miệng thật dẻo nha... dẻo quẹo dẻo hơn cả mạch nha, nhưng cũng chỉ dẻo với vương phi thui/Smile//Smile/

2024-08-08

9

không ngọt

không ngọt

hóng chương mới

2024-08-08

1

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Phu thê kì tài song đấu ư? Thú dị đấy... xem vương gia có giám thẳng tay với thê tử của mình ko nhé/Casual/

2024-08-08

12

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Vết thương của người...
4 Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5 Chương 5: Phương thái sư
6 Chương 6: Kiệt Vương trở về
7 Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8 Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9 Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10 Chương 10: Băng bó vết thương
11 Chương 11: Chiến trường có vui không?
12 Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13 Chương 13: Sao lại là nàng
14 Chương 14: Đấu với điện hạ
15 Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16 Chương 16: Bảo vệ
17 Chương 17: Đồng ý thật sao?
18 Chương 18: Ngốc thật
19 Chương 19: Ngoại công
20 Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21 Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22 Chương 22: Định vương
23 Chương 23: Trưởng công chúa
24 Chương 24: Nàng cố tình
25 Chương 25: Trưởng công chúa 2
26 Chương 26: Bình vương có bệnh
27 Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28 Chương 28: Hiện tại đã khác
29 Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30 Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31 Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32 Chương 32: Kiệt vương mất tích
33 Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34 Chương 34: Điện hạ
35 Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36 Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37 Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38 Chương 38: Chiêu Đệ
39 Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40 Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41 Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42 Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43 Chương 43: Có phải không được không?
44 Chương 44: Xuất binh
45 Chương 45: Điện hạ... rất được
46 Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47 Chương 47: Định vương tạo phản
48 Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49 Chương 49: Định vương cũng sống lại
50 Chương 50: Yêu nữ
51 Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52 Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53 Chương 53: Thanh phi
54 Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55 Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56 Chương 56: Nhớ nàng
57 Chương 57: Đức tần
58 Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59 Chương 59: Phương quý phi
60 Chương 60: Vào cung
61 Chương 61: Cô cô
62 Chương 62: Sinh con
63 Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64 Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Vết thương của người...
4
Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5
Chương 5: Phương thái sư
6
Chương 6: Kiệt Vương trở về
7
Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8
Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9
Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10
Chương 10: Băng bó vết thương
11
Chương 11: Chiến trường có vui không?
12
Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13
Chương 13: Sao lại là nàng
14
Chương 14: Đấu với điện hạ
15
Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16
Chương 16: Bảo vệ
17
Chương 17: Đồng ý thật sao?
18
Chương 18: Ngốc thật
19
Chương 19: Ngoại công
20
Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21
Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22
Chương 22: Định vương
23
Chương 23: Trưởng công chúa
24
Chương 24: Nàng cố tình
25
Chương 25: Trưởng công chúa 2
26
Chương 26: Bình vương có bệnh
27
Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28
Chương 28: Hiện tại đã khác
29
Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30
Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31
Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32
Chương 32: Kiệt vương mất tích
33
Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34
Chương 34: Điện hạ
35
Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36
Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37
Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38
Chương 38: Chiêu Đệ
39
Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40
Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41
Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42
Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43
Chương 43: Có phải không được không?
44
Chương 44: Xuất binh
45
Chương 45: Điện hạ... rất được
46
Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47
Chương 47: Định vương tạo phản
48
Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49
Chương 49: Định vương cũng sống lại
50
Chương 50: Yêu nữ
51
Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52
Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53
Chương 53: Thanh phi
54
Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55
Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56
Chương 56: Nhớ nàng
57
Chương 57: Đức tần
58
Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59
Chương 59: Phương quý phi
60
Chương 60: Vào cung
61
Chương 61: Cô cô
62
Chương 62: Sinh con
63
Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64
Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play