Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không

Chương 9:

Kiếp trước hình như nàng không có nói câu này nha.

Trong đầu chàng thầm nghĩ, không biết cô gái trước mặt này có phải thật sự là Lăng Ngữ Yên của đời trước hay không? Sao lại khác như vậy chứ.

Lăng Ngữ Yên trong trí nhớ của chàng là một nữ nhân điềm tỉnh, không nhiều lời, tất cả đều thuận theo ý chàng. Không lẽ nàng ta cũng sống lại và tìm thay đổi cuộc đời kiếp này. Nghĩ đến đây, ánh mắt của chàng tối đi vài phần.

“Điện hạ, người làm sao thế?”

Đối diện với ánh mắt kia, Lăng Ngữ Yên chợt sực nhớ bản thân đã lỡ lời. Tính tình của người trước mắt thay đổi rất thất thường, đời trước nàng luôn thu mình thuận theo ý hắn, sống một đời nhàm chán.

“Vương phi, nàng có chuyện gì giấu ta không?”

Lăng Ngữ Yên ngạc nhiên, nụ cười trên một đột ngột cứng lại: “Điện hạ, người hỏi vậy là sao?”

Kiệt vương không lạnh không nhạt nói: “Không có gì, ta chỉ sợ nàng giữ tâm sự trong lòng lâu ngày thì sinh u uất. Nếu có việc gì thì cứ nói ra với ta”

“Điện hạ…”

“Chẳng phải chúng ta là phu thê hay sao? Giữa chúng ta không nên giấu giấu diếm diếm việc gì”

Điện hạ là đang nói chuyện nàng giấu hắn việc mình bị rơi xuống hồ sen sao? Nghĩ đến đây, nàng nhanh chóng đi đến bên cạnh hắn, mỉm cười nhẹ nhàng lấy lòng: “Điện hạ, thật ra trong lòng thiếp có một chuyện muốn nói với người”

Trước thái độ thay đổi chóng mặt nàng, Trạch Hạo Hiên không khỏi ngạc nhiên: “Nàng nói đi, ta đang nghe đây”

“Nhưng mà thiếp nói ra điện hạ phải hứa sẽ không tức giận đi”

Chàng nhướng mày thích thú: “Nàng đang muốn ra điều kiện với bổn vương?”

Bàn tay đang nắm lấy tay áo của chàng bỗng siết chặt: “Thần thiếp không dám”. Nàng xụ mặt tỏ vẻ không muốn nói tiếp, thấy vậy hắn liền hạ giọng thỏa hiệp: “Được rồi, ta hứa với nàng sẽ không tức giận”

Lăng Ngữ Yên nhìn hắn ngờ vực, cuối cùng dưới sự thôi thúc của ai đó nàng cũng chịu nói ra: “Thật ra, vài ngày trước thiếp… thiếp không may bị rơi xuống hồ sen…”

Nàng liếc mắt quan sát gương mặt người trước mắt, cũng không thấy được sự tức giận hiện ra trong lòng liền thở phào một cách nhẹ nhõm nhưng nàng đã quên mất một chuyện vô cùng quan trọng.

Trạch Hạo Hiên nghe vậy, trong lòng không khỏi cười nhạt. Cuối cùng thành thật rồi, coi như nàng thành thật nên ta không phá đi hồ sen của nàng: “Nàng không bị cảm chứ?”

Lăng Ngữ Yên trố mắt, không định xử phạt nàng sao? Ta cảm thấy Kiệt vương điện hạ này lạ quá nhỉ, không giống người chung sống với nàng kiếp trước. Có khi nào… bị ai nhập không?

Chậc, điện hạ ơi là điện hạ.

[…]

Nguyệt Ánh đứng canh bên ngoài, mãi cũng không thấy chủ tử của mình bước ra trong lòng thầm nghĩ chắc là hôm nay vương phi sẽ ở lại chỗ này. Phu thê mà, ở chung với nhau cũng là chuyện thường tình thôi.

Nàng vội cho những người gác cửa rời đi trước, ở nơi này một mình nàng canh giữ là được rồi.

“Nguyệt Ánh cô nương, hay là để ta canh gác cho. Ngươi là nữ nhân, cứ suốt đêm như vậy cũng không phải chuyện dễ dàng”

Người nói là thuộc hạ thân cận của Kiệt vương – Hồ Hạ. Hắn là một người cường tráng, mũi cao, mắt to còn có râu quai nón, nếu không phải quen biết đã lâu, e là cả Nguyệt Ánh cũng sẽ bị dọa cho sợ.

“Hay là thôi đi, nếu vương phi cần ta có thể đến ngay được”

Hồ Hạ mím môi: “Vậy ta ở lại gác cùng ngươi”

“Vất vả cho ngươi quá”, Nguyệt Ánh cười nhạt nhích người chừa một chỗ cho hắn. Nàng trở về với tư thế nghiêm túc, mặt không chút cảm xúc nào. Khiến người đứng bên cạnh muốn nói chuyện cũng chẳng dám mở miệng.

Trong lòng Hồ Hạ không khỏi cảm thán, không hổ danh là người của Lăng phủ. Suốt một quãng thời gian dài, hắn cứ liếc mắt nhìn nữ nhân bên cạnh, trong lòng muốn mở miệng nhưng sợ sự lạnh nhạt của người kia.

“Muốn nói cái gì?”

Nguyệt Ánh vẫn không nhìn vào hắn mà lên tiếng hỏi, tên này muốn cái gì đây?

“Nguyệt Ánh cô nương, ta thắc mắc ngươi theo vương phi từ nhỏ luôn sao?”

“Đúng vậy”

Hồ Hạ lại hỏi tiếp: “Ta lại nghe nói ngươi rất giỏi võ”

“Cũng tạm”

“Ngươi biết võ, vậy vương phi thì sao? Người cũng biết sao?”

Nguyệt Ánh nghe vậy liền nhìn hắn bằng một ánh mắt khinh thường. Đầu hắn chứa cái gì vậy? Hắn ngốc thật hay giả ngốc vậy, biết rõ vương phi xuất thân từ nhà võ tướng, còn hỏi những câu vớ va vớ vẩn như vậy.

“Ngươi nhìn ta như vậy là ý gì?”

“Hồ Hạ, có bao giờ điện hạ nói ngươi ngốc chưa?”

Hồ Hạ nghe vậy liền xoa càm thành thật trả lời: “Đôi lúc thì cũng có, nhưng như vậy thì liên quan gì đến câu hỏi của ta chứ?”

“Chậc, nói ngươi ngốc thì ngươi tự ái. Thử hỏi người nhà tướng có ai không biết võ chứ? Câu hỏi đã là đáp án mà ngươi cũng hỏi. Chán chết mất”

[…]

“Kiệt vương lập công lớn về kinh thành, lần này e là hoàng thượng sẽ chú ý đến hắn nhiều hơn. Điện hạ chúng ta tiếp theo phải làm gì đây?”

Ngũ hoàng tử - Định vương nhướng mày cười nhạt: “Hắn có thể được ánh mắt tốt từ phụ hoàng, nhưng ngôi vị hoàng đế vẫn chưa đến lượt hắn tranh đâu”

Viết lâu lắm rồi mới được lên sóng đây

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Vị vương gia (phu quân) này cũng chỉ là 1 kiếp sống lại thôi chứ làm gì có m...a nào nhập:)))

2024-08-05

9

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Ở bên vương gia như ở bên hổ, muốn nói gì cũng phải nhìn sắc mặt, tình nghĩa phu thê cũng chẳng khác gì quân thần tôi tớ/Scowl/

2024-08-05

9

Nguyên Trọng

Nguyên Trọng

Càng đọc càng cuốn nha. Tác giả viết truyện đọc cứ như xem phim luôn í

2024-08-10

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Vết thương của người...
4 Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5 Chương 5: Phương thái sư
6 Chương 6: Kiệt Vương trở về
7 Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8 Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9 Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10 Chương 10: Băng bó vết thương
11 Chương 11: Chiến trường có vui không?
12 Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13 Chương 13: Sao lại là nàng
14 Chương 14: Đấu với điện hạ
15 Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16 Chương 16: Bảo vệ
17 Chương 17: Đồng ý thật sao?
18 Chương 18: Ngốc thật
19 Chương 19: Ngoại công
20 Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21 Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22 Chương 22: Định vương
23 Chương 23: Trưởng công chúa
24 Chương 24: Nàng cố tình
25 Chương 25: Trưởng công chúa 2
26 Chương 26: Bình vương có bệnh
27 Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28 Chương 28: Hiện tại đã khác
29 Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30 Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31 Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32 Chương 32: Kiệt vương mất tích
33 Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34 Chương 34: Điện hạ
35 Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36 Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37 Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38 Chương 38: Chiêu Đệ
39 Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40 Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41 Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42 Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43 Chương 43: Có phải không được không?
44 Chương 44: Xuất binh
45 Chương 45: Điện hạ... rất được
46 Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47 Chương 47: Định vương tạo phản
48 Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49 Chương 49: Định vương cũng sống lại
50 Chương 50: Yêu nữ
51 Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52 Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53 Chương 53: Thanh phi
54 Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55 Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56 Chương 56: Nhớ nàng
57 Chương 57: Đức tần
58 Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59 Chương 59: Phương quý phi
60 Chương 60: Vào cung
61 Chương 61: Cô cô
62 Chương 62: Sinh con
63 Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64 Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Vết thương của người...
4
Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5
Chương 5: Phương thái sư
6
Chương 6: Kiệt Vương trở về
7
Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8
Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9
Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10
Chương 10: Băng bó vết thương
11
Chương 11: Chiến trường có vui không?
12
Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13
Chương 13: Sao lại là nàng
14
Chương 14: Đấu với điện hạ
15
Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16
Chương 16: Bảo vệ
17
Chương 17: Đồng ý thật sao?
18
Chương 18: Ngốc thật
19
Chương 19: Ngoại công
20
Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21
Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22
Chương 22: Định vương
23
Chương 23: Trưởng công chúa
24
Chương 24: Nàng cố tình
25
Chương 25: Trưởng công chúa 2
26
Chương 26: Bình vương có bệnh
27
Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28
Chương 28: Hiện tại đã khác
29
Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30
Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31
Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32
Chương 32: Kiệt vương mất tích
33
Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34
Chương 34: Điện hạ
35
Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36
Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37
Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38
Chương 38: Chiêu Đệ
39
Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40
Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41
Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42
Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43
Chương 43: Có phải không được không?
44
Chương 44: Xuất binh
45
Chương 45: Điện hạ... rất được
46
Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47
Chương 47: Định vương tạo phản
48
Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49
Chương 49: Định vương cũng sống lại
50
Chương 50: Yêu nữ
51
Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52
Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53
Chương 53: Thanh phi
54
Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55
Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56
Chương 56: Nhớ nàng
57
Chương 57: Đức tần
58
Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59
Chương 59: Phương quý phi
60
Chương 60: Vào cung
61
Chương 61: Cô cô
62
Chương 62: Sinh con
63
Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64
Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play