Chương 18: Ngốc thật

Chương 18:

Một lời hai nghĩa của Kiệt vương, ngang trái làm sao nàng lại hiểu nghĩa thứ hai. Lăng Ngữ Yên chau mày thanh tú, đôi môi chúm chím mấp máy lên tiếng: “Chẳng phải thiếp đây vui mừng cho điện hạ sao? Đích thân thiếp đón như thế này, người không thích sao?”

Trạch Hạo Hiên bị câu trả lời của nàng làm cho ngây người, sau đó nở nụ cười bất đắc dĩ: “Không phải ta không thích mà sợ nàng bị nhiễm phong hàn thì không hay đâu”

Nữ nhân này rốt cuộc giả vờ không hiểu hay là không hiểu thật đây?

Bước vào trong lều trại, Lăng Ngữ Yên ngẩn đầu lên nhìn người trước mặt, nhíu mày hỏi: “Điện hạ, người không ăn mừng cùng huynh đệ à? Sao lại đến chỗ của thiếp”

“Nàng đúng là ngốc thật”

Kiệt vương buồn bực gõ lên trán nàng: “Nếu ta không đến vậy nàng đứng chờ đến bao giờ?”

Lăng Ngữ Yên lẩm bẩm: “Nếu điện hạ không đến cũng sẽ có người báo cho thần thiếp. Vậy liền thiếp sẽ trở lại trong lều, sẽ không để bản thân bị bệnh đâu”

“Được rồi, ta không nói lý lại nàng. Đêm nay bọn họ sẽ mở tiệc ăn mừng, có lẽ ta cũng sẽ ở đó vui chơi cùng bọn họ”

Điện hạ đang giải thích với ta sao? Trong lòng Ngữ Yên lúc này vô vàng cảm xúc lạ lẫm. Có ngạc nhiên, có vui, có buồn lẫn lộn. Điện hạ tốt với ta như vậy, nếu có một ngày điện hạ biết ta lợi dụng người thì người có tức giận mà giết ta không?

Bỗng bàn tay truyền đến hơi ấm, Lăng Ngữ Yên hoàn tỉnh thì đã thấy bản thân ngồi trên đùi người kia, bàn tay đang được người kia bao bọc. Nàng e ngại muốn rụt tay trở về: “Điện hạ”

Trạch Hạo Hiên tựa lưng vào ghế, lười nhác lên tiếng: “Có chuyện gì?”

Nàng muốn đứng dậy nhưng eo bị người kia ghì chặt, bên tai vang lên giọng nói trầm trầm: “Ngồi yên cho bổn vương”

“Vài ngày nữa chúng ta sẽ quay về kinh thành Thương Dương. Vậy nên… nàng còn chuyện gì muốn làm bên ngoài không?”

“Thiếp sao?”

Lăng Ngữ Yên có hơi ngạc nhiên, kiếp trước điện hạ chưa từng nói chuyện dịu dàng với nàng, càng không trưng cầu ý kiến của nàng. Đối với chuyện này, nàng suy nghĩ một lúc lâu rồi mới e dè lên tiếng: “Điện hạ, Hương Sơn cách thành Nghi Xuân bao xa?”

“Nàng muốn đến Nghi Xuân sao?”

“Phải, ngoại công của thiếp ở Nghi Xuân. Đã vài năm thiếp chưa đến thăm người, sẵn dịp lần này có thể ra khỏi kinh thành Thương Dương nên muốn đến đó”

*Ngoại công là ông ngoại nha.

Trạch Hạo Hiên nghe lời của nàng liền trầm ngâm một lúc lâu, sau đó mới nói: “Ngoại công của nàng là Hầu Gia sao?”

Chưa để thời gian cho nàng trả lời, Kiệt vương đã lên tiếng thay: “Được thôi, ta cũng muốn đến thăm ngoại công của nàng”

[…]

2 ngày sau.

Từ sáng sớm tinh mơ, Lăng Ngữ Yên đang ngồi trước gương chải chuốc đầu tóc. Nguyệt Ánh đứng bên cạnh cũng nhìn ra được vui vẻ từ trong mắt nàng.

“Vương phi, có chuyện gì vui sao? Từ sáng đến giờ người chảy tóc hơn mười lần rồi”

“Tất nhiên là có chuyện vui rồi. Ta sắp được gặp một người quan trọng nên phải cẩn trọng”

Nghe giọng nói vui vẻ thiếu chút nữa muốn hét lên vì sung sướng của chủ tử, Nguyệt Ánh không nhịn được cảm thán. Nàng theo vương phi đến nay cũng gần mười năm, số lần vương phi vui vẻ như vậy quả thật không nhiều.

Nàng không hiểu giữ chốn khỉ ho cò gáy vừa mới dẹp loạn xong như nơi này có gì để vương phi vui vẻ chứ? Bất chợt trong đầu nàng nghĩ đến một chuyện.

“Vương phi, chẳng lẽ người có thai rồi hả?”

Nguyệt Ánh mở to đôi mắt tràn đầy ngạc nhiên. Đây cũng không phải chuyện lạ, tình cảm phu thê của điện hạ và vương phi thắm thiết như vậy. Mang thai cũng là bình thường thôi, nhưng đây là tiểu chủ tử đầu tiên của vương phủ, rất đáng để vui vẻ.

Nước trà vừa vào tới miệng nhưng lại bị lời nói của Nguyệt Ánh làm cho phun ra. Lăng Ngữ Yên vỗ ngực trợn mắt: “Nguyệt Ánh, ngươi nói cái gì vậy?”

“Vương phi, chuyện tốt như vậy sao người không chịu nói sớm? Điện hạ đã biết hay chưa?”

“Ta biết cái gì?”

Giọng nói trầm trầm phát ra từ phía sau làm hai chủ- nô người này giật bắn mình. Lăng Ngữ Yên cười cười xua tay: “Không có chuyện gì đâu, là Nguyệt Ánh đang nói bậy thôi. Điện hạ không cần để ý”

Nguyệt Ánh không tin cho lắm, nhép miệng ra hiệu: Không có thật sao?

Lăng Ngữ Yên: Không có.

Sau khi Nguyệt Ánh rời đi, Kiệt vương vẫn nhìn nàng bằng ánh mắt khó hiểu. Mãi một lúc sau chàng mới từ từ lên tiếng: “Sinh cho bổn vương một đứa con, có được không?”

“Hả?”

Lăng Ngữ Yên nhất thời không hiểu được câu nói của người trước mặt, hai mắt nàng tràn đầy ngạc nhiên, hai tai ong ong không nghe thấy gì cả. Có lẽ là bất ngờ quá chăng?

Vậy mà Trạch Hạo Hiên kiên nhẫn lặp lại lời nói của mình một lần nữa: “Bổn vương muốn cùng nàng sinh con”

“Điện hạ, sao lại nói với thiếp chuyện này chứ?”

Nàng ngượng ngùng đến đỏ cả mặt, a a a ngại chết ta rồi. Cái gì mà cùng nàng sinh con, điện hạ nếu muốn có con cũng không cần nói trắng ra như thế đâu. Chẳng phải chuyện đó đều do chàng quyết định hay sao?

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Đây là vố tình không hiểu nha

2024-11-13

1

𝒰𝓎𝓃𝓏𝑒🌠

𝒰𝓎𝓃𝓏𝑒🌠

bác ơi sao tui chéo cho bác mà bác ko chéo lại cho tui

2024-08-10

1

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Vương gia cũng biết tôn trọng mà hỏi ý kiến thê tử quá nhỉ. Đúng là khi yêu nó khác với ko yêu rất nhiều:))

2024-08-10

13

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Vết thương của người...
4 Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5 Chương 5: Phương thái sư
6 Chương 6: Kiệt Vương trở về
7 Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8 Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9 Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10 Chương 10: Băng bó vết thương
11 Chương 11: Chiến trường có vui không?
12 Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13 Chương 13: Sao lại là nàng
14 Chương 14: Đấu với điện hạ
15 Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16 Chương 16: Bảo vệ
17 Chương 17: Đồng ý thật sao?
18 Chương 18: Ngốc thật
19 Chương 19: Ngoại công
20 Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21 Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22 Chương 22: Định vương
23 Chương 23: Trưởng công chúa
24 Chương 24: Nàng cố tình
25 Chương 25: Trưởng công chúa 2
26 Chương 26: Bình vương có bệnh
27 Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28 Chương 28: Hiện tại đã khác
29 Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30 Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31 Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32 Chương 32: Kiệt vương mất tích
33 Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34 Chương 34: Điện hạ
35 Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36 Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37 Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38 Chương 38: Chiêu Đệ
39 Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40 Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41 Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42 Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43 Chương 43: Có phải không được không?
44 Chương 44: Xuất binh
45 Chương 45: Điện hạ... rất được
46 Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47 Chương 47: Định vương tạo phản
48 Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49 Chương 49: Định vương cũng sống lại
50 Chương 50: Yêu nữ
51 Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52 Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53 Chương 53: Thanh phi
54 Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55 Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56 Chương 56: Nhớ nàng
57 Chương 57: Đức tần
58 Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59 Chương 59: Phương quý phi
60 Chương 60: Vào cung
61 Chương 61: Cô cô
62 Chương 62: Sinh con
63 Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64 Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Vết thương của người...
4
Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5
Chương 5: Phương thái sư
6
Chương 6: Kiệt Vương trở về
7
Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8
Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9
Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10
Chương 10: Băng bó vết thương
11
Chương 11: Chiến trường có vui không?
12
Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13
Chương 13: Sao lại là nàng
14
Chương 14: Đấu với điện hạ
15
Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16
Chương 16: Bảo vệ
17
Chương 17: Đồng ý thật sao?
18
Chương 18: Ngốc thật
19
Chương 19: Ngoại công
20
Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21
Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22
Chương 22: Định vương
23
Chương 23: Trưởng công chúa
24
Chương 24: Nàng cố tình
25
Chương 25: Trưởng công chúa 2
26
Chương 26: Bình vương có bệnh
27
Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28
Chương 28: Hiện tại đã khác
29
Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30
Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31
Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32
Chương 32: Kiệt vương mất tích
33
Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34
Chương 34: Điện hạ
35
Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36
Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37
Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38
Chương 38: Chiêu Đệ
39
Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40
Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41
Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42
Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43
Chương 43: Có phải không được không?
44
Chương 44: Xuất binh
45
Chương 45: Điện hạ... rất được
46
Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47
Chương 47: Định vương tạo phản
48
Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49
Chương 49: Định vương cũng sống lại
50
Chương 50: Yêu nữ
51
Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52
Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53
Chương 53: Thanh phi
54
Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55
Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56
Chương 56: Nhớ nàng
57
Chương 57: Đức tần
58
Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59
Chương 59: Phương quý phi
60
Chương 60: Vào cung
61
Chương 61: Cô cô
62
Chương 62: Sinh con
63
Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64
Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play