Chương 6: Kiệt Vương trở về

Chương 6:

Nguyệt Ánh một lần nữa phải nghe theo lời nói của chủ tử, nàng thở dài đồng ý: “Được rồi, vương phi đừng nghĩ chuyện nô tì nữa. Người không nghĩ đến chuyện điện hạ sắp về sao?”

Ờ ha, quên mất là Trạch Hạo Hiên sắp về đến kinh thành rồi. Nhớ lại đời trước, vào khoảng cuối năm này mùa đông không hề có tuyết rơi, nhân dân cũng không vì mùa đông mà chết rét. Hoàng thượng vì chuyện này mà thuận mắt hắn hơn, xem hắn như quý nhân đem đến điều lành.

“Nguyệt Ánh, ngươi cho người dọn dẹp phủ đi. Sẵn tiện thay luôn chăn trong phòng chính đi.”

“Còn nữa, trang trí lại phủ, chuẩn bị đón điện hạ”

“Vâng, nô tì cáo lui”

Sau khi Nguyệt Ánh rời đi, Lăng Ngữ Yên cũng không nán lại trong phòng quá lâu. Nàng khoái áo choàng đi ra sau hậu viện. Hồ sen sau khi nàng rơi xuống cũng không có gì thay đổi chỉ là bước chân đến đây, nàng lại cảm thấy bản thân mình chơi quá ngu.

Đời trước, khi điện hạ biết được tin này liền cho người quét sạch hồ sen đổi thành trồng hoa hồng mà nàng không thích. Cũng vì chuyện này quãng đời còn lại nơi này không còn sự xuất hiện của nàng nữa. Tình cảm chớm nở của nàng đối với hắn cũng vì đó mà dập tắt.

Nàng lắc đầu khẽ cười, nghĩ lại chuyện quá khứ lại cảm thấy thật chạnh lòng. Không biết lúc điện hạ làm vậy thì trong lòng có nghĩ đến nàng không nhỉ? Thôi bỏ đi, hắn ta làm sao có thể quan tâm đến nàng chứ.

“Vương phi cẩn thận, người đừng để bị ngã xuống nước nữa. Thân thể của người mới vừa khỏi bệnh đấy”

Thấy nàng bước gần về phía hồ sen, những nô tì đang quét dọn sân hậu viện liền lên tiếng nhắc nhở. Lăng Ngữ Yên quay đầu mỉm cười: “Ta sẽ cẩn thận”

Nàng ngồi ở hồ sen không lâu, thì được người trong phủ báo có người ở hoàng cung đến.

“Nô tài bái kiến Kiệt vương phi”

“Tổng quản không cần đa lễ”

Thái giám tổng quản nhìn nàng cười cười rồi lên tiếng: “Nô tài theo lời của thái hậu nương nương mang đồ đến đây cho người. Thái hậu nói đây đồ bổ dành cho người và vương gia”

“Thái hậu ban thưởng sao? Tổng quản có biết bên trong là đồ bổ gì không?”

“Cái này… vương phi tự mình xem thì hơn. Chuyện của bề trên, thân làm nô như lão nô không thể biết được”

Kiệt vương phi gật gù: “Vậy làm phiền tổng quản rồi, hay là tổng quản ở lại dùng trà rồi hãy quay về”

“Vương phi khách sao rồi, trà này e là lão nô không uống được. Lão nô còn phải quay về bẩm báo với thái hậu, hẹn vương phi dịp khác vậy”

Những rương đồ được thái hậu ban đều được đem vào phòng của nàng. Lăng Ngữ Yên mở từng rương ra đúng thật là toàn nguyên liệu thuốc. Trong lòng nàng thầm nghĩ không biết những thứ này có công dụng gì mà thái hậu ban thưởng nhiều như vậy.

Thái hậu thương Kiệt vương như vậy làm sao có chuyện hại chàng. Vậy chắc là nghĩ cho hắn ra chiến trường bị thương đây mà. Nhưng còn nàng thì sao? Người có da có thịt như vậy còn cần cái gì bồi bổ chứ?

Hừm, chắc là tặng cho vương gia rồi nàng hưởng ké đây mà.

[…]

Ba ngày sau.

Thành Thương Dương.

Đoàn quân của Kiệt vương đã đến được cổng thành, bên ngoài có các huynh đệ đang đứng đón, phía xa xa còn có một người phụ nữ mặc hồng y. Ánh mắt chàng hơi trầm xuống dán chặt vào nữ nhân phía xa đến khi xe ngựa dừng lại trước người kia.

“Thần thiếp thỉnh an Kiệt vương điện hạ. Chúc mừng điện hạ đại công cáo thành”

Giọng nói nhẹ nhàng của nàng vang lên làm khóe môi của người nghe là Trạch Hạo Hiên cũng hơi nhếch lên. Tiếp nối lời của Lăng Ngữ Yên là nhị hoàng tử Bình vương: “Chúc mừng tứ đệ bình an trở về”

“Đa tạ hoàng huynh nghênh đón, làm phiền rồi”

“Sao có thể phiền chứ? Đệ lập công lớn như vậy đương nhiên người làm huynh như ta phải ra nghênh đón chúc mừng chứ?”

Trạch Hạo Hiên nhếch môi cười cười, sau đó nhìn người phụ nữ đang đứng bên dưới từ nãy đến giờ khẽ cất giọng: “Lên xe ngựa đi”

Lăng Ngữ Yên ngạc nhiên chớp mắt: “Gọi thiếp sao?”

Nữ nhân này, không thấy chàng đang nhìn nàng sao? Không gọi nàng thì gọi ai?

Chàng hừ một tiếng: “Gọi nàng đó, lên đây mau lên”

Nói xong, chàng quay sang nhìn hoàng huynh còn đang đứng bên dưới: “Hoàng huynh, đệ về phủ trước. Vài ngày nữa gặp lại”

Bình Vương cười cười: “Được, bảo trọng sức khỏe”

Cười cái gì chứ? Làm như ai cũng như người suốt ngày mê mang trong tửu sắc sao. Trạch Hạo Hiên rất khinh thường, chợt nhìn tấm màn được vén lên, một nữ nhân bước vào.

Hai mắt nàng nhìn vào nam nhân trước mặt, trong lòng thầm oán. Ngươi ngồi như vậy rồi chỗ nào ta có thể ngồi chứ? Người này ngoài vẻ ngoài anh tuấn, có chút công lao thì có gì thu hút nữ nhân không kinh thành như vậy chứ? Thiếu tinh tế như vậy kia mà.

Dường như hiểu được ý trong mắt nàng, Kiệt vương nhích sang một bên chừa lại một khoảng trống cho nàng. Lăng Ngữ Yên không lên tiếng, yên lặng ngồi bên cạnh người kia. Nếu hắn biết mình sống lại thì làm sao nhỉ?

Bỗng nhiên, chàng trầm giọng gọi tên nàng: “Ngữ Yên”

Hot

Comments

Thi My Hanh Nguyen

Thi My Hanh Nguyen

nêu như đa sông lai thi hay thay đôi đinh mênh minh ,đưng đêke xâu hai nưa

2025-03-02

0

Anh Thư ʚɞ

Anh Thư ʚɞ

*khoác

2025-02-27

0

ttpt

ttpt

⚘⚘⚘⚘⚘⚘⚘⚘⚘⚘

2025-02-25

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Vết thương của người...
4 Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5 Chương 5: Phương thái sư
6 Chương 6: Kiệt Vương trở về
7 Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8 Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9 Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10 Chương 10: Băng bó vết thương
11 Chương 11: Chiến trường có vui không?
12 Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13 Chương 13: Sao lại là nàng
14 Chương 14: Đấu với điện hạ
15 Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16 Chương 16: Bảo vệ
17 Chương 17: Đồng ý thật sao?
18 Chương 18: Ngốc thật
19 Chương 19: Ngoại công
20 Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21 Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22 Chương 22: Định vương
23 Chương 23: Trưởng công chúa
24 Chương 24: Nàng cố tình
25 Chương 25: Trưởng công chúa 2
26 Chương 26: Bình vương có bệnh
27 Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28 Chương 28: Hiện tại đã khác
29 Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30 Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31 Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32 Chương 32: Kiệt vương mất tích
33 Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34 Chương 34: Điện hạ
35 Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36 Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37 Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38 Chương 38: Chiêu Đệ
39 Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40 Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41 Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42 Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43 Chương 43: Có phải không được không?
44 Chương 44: Xuất binh
45 Chương 45: Điện hạ... rất được
46 Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47 Chương 47: Định vương tạo phản
48 Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49 Chương 49: Định vương cũng sống lại
50 Chương 50: Yêu nữ
51 Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52 Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53 Chương 53: Thanh phi
54 Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55 Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56 Chương 56: Nhớ nàng
57 Chương 57: Đức tần
58 Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59 Chương 59: Phương quý phi
60 Chương 60: Vào cung
61 Chương 61: Cô cô
62 Chương 62: Sinh con
63 Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64 Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Vết thương của người...
4
Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5
Chương 5: Phương thái sư
6
Chương 6: Kiệt Vương trở về
7
Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8
Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9
Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10
Chương 10: Băng bó vết thương
11
Chương 11: Chiến trường có vui không?
12
Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13
Chương 13: Sao lại là nàng
14
Chương 14: Đấu với điện hạ
15
Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16
Chương 16: Bảo vệ
17
Chương 17: Đồng ý thật sao?
18
Chương 18: Ngốc thật
19
Chương 19: Ngoại công
20
Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21
Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22
Chương 22: Định vương
23
Chương 23: Trưởng công chúa
24
Chương 24: Nàng cố tình
25
Chương 25: Trưởng công chúa 2
26
Chương 26: Bình vương có bệnh
27
Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28
Chương 28: Hiện tại đã khác
29
Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30
Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31
Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32
Chương 32: Kiệt vương mất tích
33
Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34
Chương 34: Điện hạ
35
Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36
Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37
Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38
Chương 38: Chiêu Đệ
39
Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40
Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41
Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42
Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43
Chương 43: Có phải không được không?
44
Chương 44: Xuất binh
45
Chương 45: Điện hạ... rất được
46
Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47
Chương 47: Định vương tạo phản
48
Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49
Chương 49: Định vương cũng sống lại
50
Chương 50: Yêu nữ
51
Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52
Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53
Chương 53: Thanh phi
54
Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55
Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56
Chương 56: Nhớ nàng
57
Chương 57: Đức tần
58
Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59
Chương 59: Phương quý phi
60
Chương 60: Vào cung
61
Chương 61: Cô cô
62
Chương 62: Sinh con
63
Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64
Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play