Chương 7: Kiệt Vương trở về 2

Chương 7:

Người bị điểm danh là nàng cũng vì vậy mà giật bắn mình, nhìn sang người bên cạnh lắp bắp đáp: “Điện hạ… gọi thần thiếp?”

Trạch Hạo Hiên nhìn chăm chăm vào gương mặt nàng, mãi một lúc vẫn chưa hề phát ra tiếng nào. Da mặt của nàng bị nhìn càng lúc càng nóng lên, cuối cùng không nhịn được mà quay sang hướng khác: “Mặt thiếp có thứ gì sao?”

“Không có”

“Vậy điện hạ…”

Không đợi được nàng nói hết câu, Kiệt vương đã cất lời cắt ngang: “Thời gian qua vất vả cho nàng rồi”

“Thiếp có gì vất vả chứ? Nếu vất vả thì phải nói đến công việc của điện hạ ngoài chiến trường”

Lăng Ngữ Yên mỉm cười nhẹ nhàng: “Điện hạ đi đường chắc mệt lắm. Đừng mãi nói với thần thiếp, người nên nghỉ ngơi thì hơn”

“Nàng trách bổn vương đang nói nhiều sao?”

Trạch Hạo Hiên đen mặt, lạnh giọng nói: “Nếu vậy thì bổn vương không thèm nói nữa”

“Không… không phải như vậy. Điện hạ người nghe thần thiếp giải thích đã”

Chàng nhướng mí mắt nhìn gương mặt bất đắc dĩ của nữ nhân bên cạnh, hừ một tiếng: “Không cần, ta hiểu ý của nàng mà”

Hiểu cái gì chứ? Điện hạ, thiếp còn chưa nói mà. Một cơ hội giải thích cũng không cho thần thiếp sao? Sao người lại keo kiệt như vậy chứ?

“Sao nào? Còn thầm mắng bổn vương?”

Lăng Ngữ Yên xụ mặt: “Thần thiếp không dám”

“Ha, nàng có cái gì không dám chứ? Chuyện lớn như lẻn vào tàng kinh các của phụ hoàng nàng cũng dám làm thì việc thầm mắng bổn vương chớ có là gì”

Trạch Hạo Hiên khẽ cười nhạt: “Kiệt vương phi của chúng ta lớn gan lớn mật từ bé mà”

Nghe lời nói của chàng, sắc mặt của nàng hết trắng lại đỏ rồi lại xanh. Sao chàng biết được những việc này? Chẳng phải hoàng thượng hứa sẽ giữ bí mật với nàng sao?

“Nàng đang muốn hỏi tại sao ta lại biết đúng không?”

Lăng Ngữ Yên nhìn người kia bất giác gật đầu. Kiệt vương thấy nàng như vậy càng không muốn nói. Hừ, để nàng tò mò chết đi.

Thấy mãi mà điện hạ vẫn không chịu lên tiếng, nàng gấp đến mức chồm người đến sát bên nam nhân đó. Hơi thở nhẹ nhàng phản phất hương thơ nhè nhẹ trên người nàng khiến hơi thở của ai đó bất chợt trùng xuống.

Trạch Hạo Hiên ho khẽ vài tiếng, vội ngồi cách xa nàng ra: “Trên người ta còn vết thương”

Bùm, gương mặt của nàng từ từ đỏ lên. A a a a điện hạ người đang nghĩ cái gì vậy? Thiếp… thiếp không phải ý như vậy mà. Người ta không đi con đường tiểu nhân như vậy đâu.

Nhìn gương mặt đỏ ửng của nàng, Kiệt vương hắng giọng từ tốn nói: “Nàng, chuyện gì cũng nên từ từ. Đợi vết thương của ta…”

“Điện hạ người đừng nói nữa. Thiếp không phải có ý đó”

Không đợi chàng nói hết câu, Lăng Ngữ Yên sợ mình không giữ nỗi mặt mũi nữa liền giơ tay che miệng nam nhân bên cạnh lại: “Thiếp chỉ muốn hỏi về chuyện tại sao người biết chuyện kia. Còn… còn cái đó… thiếp chưa nghĩ đến”

Trạch Hạo Hiên ngơ người liếc mắt nhìn sang bên cạnh, vội gỡ tay nàng đang che miệng mình ra: “Vậy nàng không chịu nói sớm. Làm ta cứ tưởng nàng…”

“Tưởng thiếp làm sao?”

“Ờ hừm, tưởng nàng giường đơn gối chiếc lâu ngày nên “nhớ nhung”.”

“ĐIỆN HẠ”

Kiệt vương che lỗ tai, vẫn thản nhiên đáp lại: “Ta ở đây”

Tiếng hét của nàng còn làm người đánh xe bên ngoài giật mình, giật cương ngựa xém chút đã va vào cửa hàng ven vệ đường. Xe ngựa cũng vì đó mà chao đảo khiến nàng ngã ra phía cửa sổ, may mắn là có điện hạ bên cạnh kéo lại. Nếu không e là bây giờ người nằm sấp dưới đường đã là nàng.

Trạch Hạo Hiên lạnh giọng truyền ra ngoài: “Có biết lái xe không hả?”

“Điện hạ thứ tội, thuộc hạ không dám”

Nói xong, chàng quay sang nhìn nữ nhân ngồi rụt người bên cạnh, khóe môi nhếch lên trêu chọc: “Biết sợ sao?”

Lăng Ngữ Yên chu môi: “Điện hạ… thiếp không cố ý lớn tiếng với người mà. Người phải tin thần thiếp”

“Ta có nói sẽ không tin nàng sao?”

“Nhưng mà rõ ràng ánh mắt đó…”

Trạch Hạo Hiên nhướng mày cười nhạt: “Ánh mắt ta làm sao?”

“Rõ ràng là không tin thần thiếp”, Lăng Ngữ Yên thở dài, ủy khuất lên tiếng: “Lời của thần thiếp không đáng tin như vậy sao?”

Nhìn bộ dạng sắp khóc đến nơi của thê tử, Kiệt vương bối rối không biết nên làm thế nào cho thỏa. Trạch Hạo Hiên kéo bàn tay nhỏ bé của nàng vỗ vàng: “Được rồi, bổn vương tin nàng.”

Chàng vừa dứt lời, xe ngựa cũng đã dừng lại trước cửa lớn của Kiệt vương phủ. Người bên ngoài chờ mãi vẫn không thấy đôi phu phụ kia bước ra liền xôn xao bàn tán. Nguyệt Ánh nghe thấy những lời bàn tán kia liền tiến đến gần xe ngựa nhỏ tiếng nhắc nhở.

“Vương gia, vương phi, đã đến nơi rồi”

Lăng Ngữ Yên được lời nói kia đánh thức khỏi cơn mơ màng, vội vàng rụt bàn tay khỏi bàn tay nóng bỏng của vương gia, gượng cười nói: “Điện hạ, đã đến nơi rồi.”

Chàng nhìn nàng không nói gì, sau đó vươn tay vén màn che ra ngoài. Dân chúng một lần nữa lại xôn xao.

“Điện hạ lần này chắc bị thương không nhẹ đâu nhỉ?”

“Ngươi còn không thấy sắc mặt xanh xao của ngài ấy sao? Chiến trường chẳng khác nào là quỷ môn quan. Người từ đó trở về có thể bình thường được sao?”

Một phụ nhân thở dài: “Ai nói là dòng dõi hoàng gia thì sống tốt đâu. Theo tôi thấy những nông dân như chúng ta an ổn hơn nhiều”

“Ngươi nói làm sao thế? Người như họ đều sống trong nhung lụa, của ăn của để đến bao giờ mới ăn hết. Không như chúng ta, chưa ăn xong hôm nay đã nghĩ ngày mai làm gì ra tiền”

Hot

Comments

Anh Thư ʚɞ

Anh Thư ʚɞ

Hoàng thượng như vậy là không có uy tín rồi /Hey/

2025-02-27

0

ttpt

ttpt

🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹

2025-02-25

1

Tuyết Tư

Tuyết Tư

Anh chị nhà này hay giận dỗi ghia 🤧

2024-11-17

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Vết thương của người...
4 Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5 Chương 5: Phương thái sư
6 Chương 6: Kiệt Vương trở về
7 Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8 Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9 Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10 Chương 10: Băng bó vết thương
11 Chương 11: Chiến trường có vui không?
12 Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13 Chương 13: Sao lại là nàng
14 Chương 14: Đấu với điện hạ
15 Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16 Chương 16: Bảo vệ
17 Chương 17: Đồng ý thật sao?
18 Chương 18: Ngốc thật
19 Chương 19: Ngoại công
20 Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21 Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22 Chương 22: Định vương
23 Chương 23: Trưởng công chúa
24 Chương 24: Nàng cố tình
25 Chương 25: Trưởng công chúa 2
26 Chương 26: Bình vương có bệnh
27 Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28 Chương 28: Hiện tại đã khác
29 Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30 Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31 Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32 Chương 32: Kiệt vương mất tích
33 Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34 Chương 34: Điện hạ
35 Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36 Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37 Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38 Chương 38: Chiêu Đệ
39 Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40 Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41 Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42 Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43 Chương 43: Có phải không được không?
44 Chương 44: Xuất binh
45 Chương 45: Điện hạ... rất được
46 Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47 Chương 47: Định vương tạo phản
48 Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49 Chương 49: Định vương cũng sống lại
50 Chương 50: Yêu nữ
51 Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52 Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53 Chương 53: Thanh phi
54 Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55 Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56 Chương 56: Nhớ nàng
57 Chương 57: Đức tần
58 Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59 Chương 59: Phương quý phi
60 Chương 60: Vào cung
61 Chương 61: Cô cô
62 Chương 62: Sinh con
63 Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64 Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Vết thương của người...
4
Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5
Chương 5: Phương thái sư
6
Chương 6: Kiệt Vương trở về
7
Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8
Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9
Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10
Chương 10: Băng bó vết thương
11
Chương 11: Chiến trường có vui không?
12
Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13
Chương 13: Sao lại là nàng
14
Chương 14: Đấu với điện hạ
15
Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16
Chương 16: Bảo vệ
17
Chương 17: Đồng ý thật sao?
18
Chương 18: Ngốc thật
19
Chương 19: Ngoại công
20
Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21
Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22
Chương 22: Định vương
23
Chương 23: Trưởng công chúa
24
Chương 24: Nàng cố tình
25
Chương 25: Trưởng công chúa 2
26
Chương 26: Bình vương có bệnh
27
Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28
Chương 28: Hiện tại đã khác
29
Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30
Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31
Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32
Chương 32: Kiệt vương mất tích
33
Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34
Chương 34: Điện hạ
35
Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36
Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37
Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38
Chương 38: Chiêu Đệ
39
Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40
Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41
Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42
Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43
Chương 43: Có phải không được không?
44
Chương 44: Xuất binh
45
Chương 45: Điện hạ... rất được
46
Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47
Chương 47: Định vương tạo phản
48
Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49
Chương 49: Định vương cũng sống lại
50
Chương 50: Yêu nữ
51
Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52
Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53
Chương 53: Thanh phi
54
Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55
Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56
Chương 56: Nhớ nàng
57
Chương 57: Đức tần
58
Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59
Chương 59: Phương quý phi
60
Chương 60: Vào cung
61
Chương 61: Cô cô
62
Chương 62: Sinh con
63
Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64
Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play