Chương 8: Nàng muốn đi đâu

Chương 8:

“Sung sướng thì sao? Tam thê tứ thiếp, phu quân phải chia sẻ cho biết bao người. Nhìn Kiệt vương phi xem, nàng ta gả vào phủ mấy năm nhưng vẫn giường đơn gối chiếc. Cuộc sống như vậy các ngươi có cần không?”

Lời nói kia vô tình lọt vào tai của Trạch Hạo Hiên, chân mày nhíu chặt lại nhìn vào nữ nhân còn trong xe. Bước chân chầm chậm bước xuống, nữ nhân kia cũng từ tốn bước ra. Lăng Ngữ Yên thụ sủng nhược kinh* nhìn cánh tay đỡ mình xuống xe, không kìm được ngạc nhiên mà mở to mắt.

*thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ.

Điện hạ đang đỡ ta sao?

“Nàng còn ngây ra đó làm gì? Mau vào phủ”

[…]

Phủ Lăng tướng quân.

Lăng Trạch Dương từ bên ngoài trở về, gương mặt tràn đầy vui vẻ: “Nhị tỷ, ta kể cho tỷ nghe một chuyện”

“Chuyện gì mà khiến đệ vui như vậy chứ?”

Lăng Tử Yên đem chiếc khăn đang thêu để xuống bàn, mỉm cười nhìn nam nhân đang đi đến trước mặt. Trạch Dương hớp một ngụm trà nhận được từ tay tỷ tỷ cười cười nói: “Hôm nay đệ ra ngoài dạo, tình cờ đi ngang qua Kiệt vương phủ. Tỷ đoán xem ta nhìn thấy gì?”

“Kiệt vương phủ? Đó là chỗ của đại tỷ mà, đệ vào thăm tỷ ấy sao?”

“Ta nói tỷ đúng là không biết nắm bắt tin tức gì cả, suốt ngày chỉ ở ru rú trong phủ. Hôm nay là ngày tỷ phu trở về đó”

Lăng Trạch Dương hai mắt sáng lên, tiếp tục nói: “Đệ thấy tỷ phu bước xuống xa, còn tận tình đỡ đại tỷ xuống. Chậc chậc, phu thê hai người này tình cảm quá đi mất”

“Trước kia đệ nghĩ họ sẽ không hạnh phúc. Không ngờ hôm nay nhìn thấy cảnh này, đệ thật sự là yên lòng rồi”

Lăng Tử Yên bị lời nói của đệ đệ chọc cho bật cười: “Đệ sao giống ông cụ non thế?”

“Còn không phải ta sợ tỷ ấy bị chôn vùi trong cuộc sống không màu sao?”

“Để đại tỷ nghe thấy lời này chắc cảm động lắm nhỉ?”

Lăng Trạch Dương vỗ ngực tự tin lên tiếng: “Tất nhiên, đệ đệ ruột này phải hết lòng với tỷ ấy chứ?”

Cách đó không xa, một bóng người đứng cạnh cửa sổ, ánh mắt dần trầm tối xuống, bàn tay trong tay áo siết chặt đến mức móng tay ghim vào da.

[…]

“Điện hạ, người đi đường mệt mỏi hay là người nghỉ ngơi trước đi. Thần thiếp lui xuống trước”

Trạch Hạo Hiên ngồi trên giường híp mặt nhìn nàng, từ từ cất giọng: “Nàng muốn đi đâu?”

“Thì chẳng phải thiếp về viện của mình hay sao? Chỗ này…”

Nàng ngập ngừng, thật tình thì đã rất lâu rồi nàng chưa bước vào nơi này, cảm thấy thật lạ lẫm. Kiệt vương tự nhiên cảm thấy trong lòng không mấy dễ chịu. Nhớ lại kiếp trước, khi chàng quay về thê tử này suốt ngày tìm mọi cách bám dính lấy chàng.

Còn một chuyện nữa suýt nữa thì chàng quên mất. Nếu tính thời gian thì chẳng phải mấy ngày trước nàng bị ngã xuống hồ sen hay sao?

Chậc, nữ nhân này là đang tìm cách bịt miệng gia nhân trong phủ lại đây sao?

Bị cái nhìn lạnh đến thấu xương của Trạch Hạo Hiên, Lăng Ngữ Yên ngây người một lúc, sau đó mới tá hỏa. Chết rồi, có khi nào Kiệt vương sẽ nghi ngờ tình cảm của mình hay sao? Không đúng, phu phụ nhà của nàng tôn nhau như khách, sao có thể bị nghi ngờ được.

Nhưng mà cái ánh nhìn kia là sao? Không lẽ chuyện mình rơi xuống hồ sen đã truyền đến tai điện hạ. Rõ ràng là đã cho phí bịt miệng, đám gia nhân này nếu nàng biết là ai chắc chắn sẽ không để người đó yên ổn.

Trạch Hạo Hiên nhướng mày: “Chẳng phải trước kia nàng nói trong các tiểu viện kia u ám rất đáng sợ, muốn ngủ lại ở đây sao?”

Thiếp có sao? Lăng Ngữ Yên trợn tròn mắt, chưa kịp lên tiếng đã bị người kia cướp lời: “Vương phi, bên tiểu viện kia của nàng có người nào sao?”

“Không phải, không phải. Thần thiếp không phải loại người như vậy”

Kiệt vương nghe vậy thì nhướng mày: “Vậy sao?”

“Thật sự không có”

“Vậy thì nàng chắc tủi thân lắm nhỉ? Sống trong nhung lụa nhưng về đêm lại phòng không gối chiếc. Người làm phu quân như ta nghe thấy lời này quả thật cũng rất tự trách mình”

Lời nói của chàng phát ra như đang mỉa mai nàng nói hắn chỉ biết lo nghĩ việc nước mà quên mất người vợ là nàng. Lăng Ngữ Yên khịt mũi khinh thường, lời kia nói cũng rất có lý mà. Cũng may là hắn đi mới tám tháng chứ nếu là mấy năm thì nói không chừng mặt phu nhân trên danh nghĩa là nàng, hắn còn nhớ hay không nữa.

Nhưng lời nói này nàng chỉ dám để trong lòng, miệng vẫn nói lời ngon ngọt: “Điện hạ đừng nói vậy, việc nước quan trọng hơn”

“Điện hạ, trên người của điện hạ vẫn còn vết thương. Nếu phu thê chúng ta ngủ chung, e là không hay lắm”

Kiệt vương cười một tiếng, bình tĩnh nói: “Như nàng đã nói, vết thương trên người ta rất nặng nên cũng không còn sức lực để làm mấy thứ như nàng nghĩ đâu”

A a a a, điện hạ này thật biến thái. Gương mặt của nàng từ từ trở nên đỏ bừng: “Thiếp không phải…”

“Không phải sao?”

Trạch Hạo Hiên còn trưng bày bộ mặt khó hiểu khiến cho nàng suýt chút tức đến độ ọc máu. Rốt cuộc người này đang giả ngốc cái gì chứ, suốt ngày nghĩ ba cái chuyện nhại cảm.

“Không phải, tướng ngủ của thiếp rất xấu. Sợ đụng trúng vết thương của điện hạ”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Đôi phu thê vương gia vương phi này cũng thú dị quá đê. Sắp tới chắc còn nhiều pha đáng hóng lắm đây

2024-08-05

14

thỏ con

thỏ con

aaaa. Vương Gia thật biết cách trêu chọc Vương Phi mà🤭

2024-12-25

1

Anonymous

Anonymous

Ha ha vương gia thèm thịt thì cứ nói còn da dẻ ta đãy

2024-11-13

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Vết thương của người...
4 Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5 Chương 5: Phương thái sư
6 Chương 6: Kiệt Vương trở về
7 Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8 Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9 Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10 Chương 10: Băng bó vết thương
11 Chương 11: Chiến trường có vui không?
12 Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13 Chương 13: Sao lại là nàng
14 Chương 14: Đấu với điện hạ
15 Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16 Chương 16: Bảo vệ
17 Chương 17: Đồng ý thật sao?
18 Chương 18: Ngốc thật
19 Chương 19: Ngoại công
20 Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21 Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22 Chương 22: Định vương
23 Chương 23: Trưởng công chúa
24 Chương 24: Nàng cố tình
25 Chương 25: Trưởng công chúa 2
26 Chương 26: Bình vương có bệnh
27 Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28 Chương 28: Hiện tại đã khác
29 Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30 Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31 Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32 Chương 32: Kiệt vương mất tích
33 Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34 Chương 34: Điện hạ
35 Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36 Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37 Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38 Chương 38: Chiêu Đệ
39 Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40 Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41 Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42 Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43 Chương 43: Có phải không được không?
44 Chương 44: Xuất binh
45 Chương 45: Điện hạ... rất được
46 Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47 Chương 47: Định vương tạo phản
48 Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49 Chương 49: Định vương cũng sống lại
50 Chương 50: Yêu nữ
51 Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52 Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53 Chương 53: Thanh phi
54 Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55 Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56 Chương 56: Nhớ nàng
57 Chương 57: Đức tần
58 Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59 Chương 59: Phương quý phi
60 Chương 60: Vào cung
61 Chương 61: Cô cô
62 Chương 62: Sinh con
63 Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64 Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Vết thương của người...
4
Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5
Chương 5: Phương thái sư
6
Chương 6: Kiệt Vương trở về
7
Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8
Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9
Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10
Chương 10: Băng bó vết thương
11
Chương 11: Chiến trường có vui không?
12
Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13
Chương 13: Sao lại là nàng
14
Chương 14: Đấu với điện hạ
15
Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16
Chương 16: Bảo vệ
17
Chương 17: Đồng ý thật sao?
18
Chương 18: Ngốc thật
19
Chương 19: Ngoại công
20
Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21
Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22
Chương 22: Định vương
23
Chương 23: Trưởng công chúa
24
Chương 24: Nàng cố tình
25
Chương 25: Trưởng công chúa 2
26
Chương 26: Bình vương có bệnh
27
Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28
Chương 28: Hiện tại đã khác
29
Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30
Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31
Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32
Chương 32: Kiệt vương mất tích
33
Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34
Chương 34: Điện hạ
35
Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36
Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37
Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38
Chương 38: Chiêu Đệ
39
Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40
Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41
Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42
Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43
Chương 43: Có phải không được không?
44
Chương 44: Xuất binh
45
Chương 45: Điện hạ... rất được
46
Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47
Chương 47: Định vương tạo phản
48
Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49
Chương 49: Định vương cũng sống lại
50
Chương 50: Yêu nữ
51
Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52
Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53
Chương 53: Thanh phi
54
Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55
Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56
Chương 56: Nhớ nàng
57
Chương 57: Đức tần
58
Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59
Chương 59: Phương quý phi
60
Chương 60: Vào cung
61
Chương 61: Cô cô
62
Chương 62: Sinh con
63
Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64
Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play