Chương 13: Sao lại là nàng

Chương 13:

Lăng Ngữ Yên ngồi cùng một bàn với Kiệt vương nhìn từng tì nữ bưng thức ăn lên, trong lòng cảm thấy hơi hồi hợp. Cũng từ rất lâu rồi, nàng và Kiệt vương chưa ăn chung một chỗ, lần cuối cùng cũng phải từ lúc trước khi chàng ra trận ấy nhỉ?

Nghĩ rồi nàng lại cười nhạt, vô tình thế nào nụ cười kia lại lọt vào mắt của Trạch Hạo Hiên. Chàng nhíu mày, rốt cuộc này nghĩ cái gì trong đầu? Không muốn ăn cùng chàng hay sao? Hình như đời trước nàng và chàng cũng tách riêng ra ăn.

[Nhớ lại]

“Cạch”

Lăng Ngữ Yên đặt đũa xuống bàn, xoay người đối diện chàng, dè đặt lên tiếng: “Điện hạ, hay là người và thần thiếp tách riêng ra ăn được không?”

Nghe lời này của nàng, trong lòng Trạch Hạo Hiên có chút tức giận. Chàng nhăn mày, trầm giọng hỏi: “Tại sao? Việc này đến lượt nàng quyết định à?”

“Chẳng phải thiếp đang hỏi ý kiến của người hay sao?”

“Hỗn láo”

Kiệt vương đập tay lên bàn một cái “rầm”, đứng bật dậy: “Nàng đừng ăn nói hàm hồ. Đừng nghĩ bổn vương thuận theo ý nàng liền được nước lấn tới. Nàng nhìn ngoài kia xem, có ai làm như nàng hay không?”

Lăng Ngữ Yên cắn môi, bàn tay trong tay áo siết chặt, nhỏ giọng nói: “Điện hạ, thiếp không muốn làm phật ý người. Nhưng mà những thứ trên bàn, thiếp ăn không vô”

“Đổi món khác”

“Chẳng phải đây là những thứ điện hạ thích hay sao? Sao có thể vì thiếp…”

Trạch Hạo Hiên hừ lạnh: “Rốt cuộc nàng vẫn muốn chia bàn với ta đúng không? Nàng không thích món kia hay là nhìn mặt ta nàng ăn không vô. Lăng Ngữ Yên, nếu nàng muốn ăn riêng thì bổn vương cũng không muốn miễn cưỡng nàng”

“Từ nay về sau, cũng đừng ăn chung nữa”

Lăng Ngữ Yên nghe mà run người, quai hàm nàng cắn chặt, đầu cúi xuống không dám ngẩn nhìn người trước mắt. Trạch Hạo Hiên bị nàng chọc tức cũng không muốn nán lại đó nữa liền rời đi.

[…]

Hồ Hạ đang đứng trước cửa nghe tiếng động liền nhìn sang liền bị ném cho một ánh mắt sắc bén. Nội tâm hắn thầm than, vương phi ơi người dỗ điện hạ một chút đi, thần không muốn bị hành đâu.

[Trở lại hiện tại]

Trạch Hạo Hiên liếc mắt nhìn nàng, nhàn nhạt nói: “Nàng có gì muốn nói sao?”

“Điện hạ muốn nói gì với thiếp sao?”

Hai người đồng thanh lên tiếng, rồi bất ngờ nhìn nhau im lặng. Lăng Ngữ Yên mím môi quan sát gương mặt không chút cảm xúc nào lộ ra bên ngoài của chàng. Trạch Hạo Hiên cũng không khác gì nàng, hắn mím chặt môi, trong lòng nghĩ thầm. Có phải nàng đang muốn nói ra câu kia không?

Cuối cùng, vẫn là Trạch Hạo Hiên lên tiếng trước: “Nàng nhìn xem những món này có hợp khẩu vị của mình hay không?”

Lăng Ngữ Yên nhìn những món ăn hắn thích trên bàn, bàn tay trong tay áo nắm chặt lại. Nàng mỉm cười chần chừ lên tiếng: “Đây… chẳng phải là món điện hạ thích hay sao?”

“Ăn cùng một bàn, nếu chỉ món của ta thích, vậy còn nàng thì sao?”

“Điện hạ không cần lo lắng cho thần thiếp. Thiếp ăn món gì cũng được”

Kiệt vương nhíu mày, trầm giọng vừa như cảnh cáo, vừa như trách nàng: “Vương phi, nàng gả cho ta. Ở vương phủ này, nàng cũng có quyền để lên tiếng. Nếu ăn không hợp thì đổi món khác, không cần nhẩn nhịn”

“Điện hạ…”

“Nàng không cần giải thích. Ta biết những thứ ta thích sẽ không hợp với nữ quyến như các nàng. Nàng muốn ăn gì cứ dặn dò đám hạ nhân chuẩn bị”

Hắn còn biết món hắn thích khó ăn sao? Tại sao là một hoàng tử được thái hậu nuôi dưỡng lại có sở thích kì lạ thế này chứ? Kiếp trước tuy ta chịu đựng không lâu nhưng mỗi ngày ba bữa đều dùng thế kia thì thực sự chẳng khác nào đang đày ta.

Lăng Ngữ Yên mỉm cười đáp: “Tạ ơn điện hạ”

Sau khi ăn xong, nàng liền đi về phía hậu viện. Bước chân nàng chưa đến thì từ xa, bên tai đã nghe thấy âm thanh sắc bén của thanh kiếm đang chém vào gió. Đến đây, chân mày nàng liền nhíu lại.

Rốt cuộc là ai? Ở đây là vương phủ, kẻ nào dám to gan dùng kiếm như vậy?

Thấy vậy, Lăng Ngữ Yên liền giơ tay bảo Nguyệt Ánh lui trước, một mình nàng đi về phía trước thăm dò. Núp bên chậu cây cảnh lớn, bỗng một viên đá từ đâu bay đến chỗ nàng đang ẩn náo.

Hừ, vẫn chưa nhìn thấy mặt ngươi mà ngươi đã phát hiện ra ta. Hay lắm, để xem là cao nhân ở phương nào. Lăng Ngữ Yên rút con dao găm bên hông hất viên đá kia về lại chỗ xuất phát.

“Keng”

Nghe tiếng có vẻ như đã bị đối phương hất đi, Lăng Ngữ Yên cười nhạt. Nhưng đối phương đâu dễ bỏ qua như vậy, liền chĩa mũi kiếm về phía nàng với tốc độ nhanh như cắt.

Gió thổi mái tóc nàng bay phấp phới, ánh mắt của Ngữ Yên chớp mắt trở nên sắc bén. Nàng dùng con dao găm trong tay, chặn mũi kiếm đang đến. Đối phương vốn cũng chẳng hề yếu thế trước nàng, mũi kiếm cứ bị đẩy tới khiến nàng cũng bị đẩy về sau một đoạn.

Lúc này, nàng và đối phương đã nhìn rõ mặt của nhau. Lăng Ngữ Yên mở to mắt đầy ngỡ ngàng, người kia cũng bất ngờ mà vội vàng thu kiếm.

“Vương phi, sao nàng lại đến đây?”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Đời trước là việc của đời trước còn đời này là việc của đời này nha. Mặc dù điện hạ vẫn ngang ngược và bá đạo thật đấy nhưng sự ôn nhu lại khác nhau hoàn toàn

2024-08-07

10

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Vương phi ko đến thì làm sao có chuyện vui mà hóng hả vương Gia/Smile/

2024-08-07

10

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Vương gia kì quá, vương phi chỉ muốn núp lùm hóng chút chuyện vui thôi mà cũng không cho nữa/Facepalm//Facepalm/

2024-08-07

10

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Vết thương của người...
4 Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5 Chương 5: Phương thái sư
6 Chương 6: Kiệt Vương trở về
7 Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8 Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9 Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10 Chương 10: Băng bó vết thương
11 Chương 11: Chiến trường có vui không?
12 Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13 Chương 13: Sao lại là nàng
14 Chương 14: Đấu với điện hạ
15 Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16 Chương 16: Bảo vệ
17 Chương 17: Đồng ý thật sao?
18 Chương 18: Ngốc thật
19 Chương 19: Ngoại công
20 Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21 Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22 Chương 22: Định vương
23 Chương 23: Trưởng công chúa
24 Chương 24: Nàng cố tình
25 Chương 25: Trưởng công chúa 2
26 Chương 26: Bình vương có bệnh
27 Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28 Chương 28: Hiện tại đã khác
29 Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30 Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31 Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32 Chương 32: Kiệt vương mất tích
33 Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34 Chương 34: Điện hạ
35 Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36 Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37 Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38 Chương 38: Chiêu Đệ
39 Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40 Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41 Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42 Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43 Chương 43: Có phải không được không?
44 Chương 44: Xuất binh
45 Chương 45: Điện hạ... rất được
46 Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47 Chương 47: Định vương tạo phản
48 Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49 Chương 49: Định vương cũng sống lại
50 Chương 50: Yêu nữ
51 Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52 Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53 Chương 53: Thanh phi
54 Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55 Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56 Chương 56: Nhớ nàng
57 Chương 57: Đức tần
58 Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59 Chương 59: Phương quý phi
60 Chương 60: Vào cung
61 Chương 61: Cô cô
62 Chương 62: Sinh con
63 Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64 Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Vết thương của người...
4
Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5
Chương 5: Phương thái sư
6
Chương 6: Kiệt Vương trở về
7
Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8
Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9
Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10
Chương 10: Băng bó vết thương
11
Chương 11: Chiến trường có vui không?
12
Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13
Chương 13: Sao lại là nàng
14
Chương 14: Đấu với điện hạ
15
Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16
Chương 16: Bảo vệ
17
Chương 17: Đồng ý thật sao?
18
Chương 18: Ngốc thật
19
Chương 19: Ngoại công
20
Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21
Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22
Chương 22: Định vương
23
Chương 23: Trưởng công chúa
24
Chương 24: Nàng cố tình
25
Chương 25: Trưởng công chúa 2
26
Chương 26: Bình vương có bệnh
27
Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28
Chương 28: Hiện tại đã khác
29
Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30
Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31
Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32
Chương 32: Kiệt vương mất tích
33
Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34
Chương 34: Điện hạ
35
Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36
Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37
Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38
Chương 38: Chiêu Đệ
39
Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40
Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41
Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42
Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43
Chương 43: Có phải không được không?
44
Chương 44: Xuất binh
45
Chương 45: Điện hạ... rất được
46
Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47
Chương 47: Định vương tạo phản
48
Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49
Chương 49: Định vương cũng sống lại
50
Chương 50: Yêu nữ
51
Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52
Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53
Chương 53: Thanh phi
54
Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55
Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56
Chương 56: Nhớ nàng
57
Chương 57: Đức tần
58
Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59
Chương 59: Phương quý phi
60
Chương 60: Vào cung
61
Chương 61: Cô cô
62
Chương 62: Sinh con
63
Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64
Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play