Chương 5: Phương thái sư

Chương 5:

Lăng Ngữ Yên “vâng” một tiếng, hai mắt tràn ngập hạnh phúc: “Lần nầy điện hạ đại công cáo thành đánh lùi giặc ngoại xâm. Đây là chuyện tốt, nhưng chiến công lớn như vậy chắc quân bình đều bị tổn hại không ích”

“Thỉnh cầu hoàng tổ mẫu vì chuyện này mà nói với phụ hoàng thưởng cho bọn họ nhiều một chút”

“Ngươi biết nghĩ như vậy là rất tốt. Ta sẽ nói lại với hoàng thượng, sẵn tiện sẽ để cho Kiệt vương ở lại kinh thành”

Hai mắt thái hậu nhìn về phía nàng đầy mờ ám khiến Lăng Ngữ Yên khó hiểu nhưng cũng không dám nhiều lời: “Tạ ơn hoàng tổ mẫu”

[…]

7 ngày trôi qua, đoàn quân của Kiệt vương đã về gần đến kinh thành Thương Dương.

“Điện hạ, hay là nghỉ ngơi một chút. Chúng ta đã đi hơn nửa ngày rồi, tướng sĩ đã thấm mệt”

Ngồi trên yên ngựa, Kiệt vương liếc mắt nhìn phó soái một lúc lâu cũng gật đầu thỏa hiệp.

“Dừng”

“Tất cả ngồi xuống nghỉ ngơi một chút”

Nghe tiếng ra hiệu của phó soái, tướng sĩ thở phào nhẹ nhõm, tìm một bóng mát ngồi nghỉ ngơi. Trịnh phó soái đi đến bên cạnh Trịnh Hạo Hiên thì thầm: “Điện hạ, lần này người trở về phải cần thận với phe của Bình vương. Mấy ngày trước khi khởi hành, thê tử của thuộc hạ có viết thư gửi đến, nói là khắp kinh thành hiện tại ở đâu cũng có người của Bình vương”

Trạch Hạo Hiên trầm mặc, cũng giống kiếp trước hắn ta nhân lúc chàng không có mặt liền lôi kéo người về phe mình. Nhưng người đáng gờm nhất không phải hắn mà chính là ngũ đệ đang im lặng kia.

“Trời nóng nực quá đi mất, sắp vào đông rồi cơ mà”

Một tướng sĩ ngồi dưới gốc cây đại thụ than vãn, những huynh đệ bên cạnh nghe vậy chỉ lắc đầu khẽ cười: “Ngươi khỏe mạnh như vậy mà còn than vãn, Kiệt vương điện hạ mang thương tích nặng trong người còn chưa than như ngươi”

Tướng sĩ kia nhúng vai: “Chịu thôi, ta chỉ là người bình thường không phải mình đồng da sắt như điện hạ”

“Ta đúng là hết nói nổi ngươi, chẳng phải bình thường ngươi làm biếng luyện tập hay sao?”

Kiệt vương nhìn khung cảnh núi sông hữu tình không kìm được lòng yêu thích cái đẹp mà đứng ngắm nhìn. Trịnh phó soái đứng bên cạnh chàng hơn nửa canh giờ cũng không hiểu được chàng đang ngắm cái gì liền lên tiếng.

“Điện hạ, nơi này có gì đẹp lắm hay sao? Chẳng thể so với Diễn Châu cũng không đẹp như thảo nguyên ở Quế Phong”

Trạch Hạo Hiên liếc mắt nhìn người bên cạnh lắc đầu: “Có nói ngươi cũng không hiểu đâu”

Sao thuộc hạ lại không hiểu chứ? Rõ ràng là người có nói đâu mà hiểu.

Nhìn thái độ bằng mặt không bằng lòng của Trịnh phó soái, chàng cười khẽ một tiếng: “Ngươi đang thầm mắng bổn vương?”

“Thuộc hạ không dám”

“Có nhìn thấy ngôi nhà tranh bên kia sông không?”

Trịnh phó soái phải tìm kiếm rất lâu mới thấy căn nhà nhỏ nằm phía bên kia bờ sông. Sau đó lại ngạc nhiên nhìn về điện hạ của mình: “Đó chẳng phải là nơi ở của Phương thái sư của tiên triều hay sao?”

“Ngươi biết người này?”

Trạch Hạo Hiên híp mắt trầm giọng hỏi.

“Thuộc hạ đương nhiên biết rồi. Lúc thuộc hạ còn nhỏ, phụ mẫu luôn lấy Phương thái sư ra làm tấm gương để thần noi theo. Mong thần có ngày cũng vang danh lõi lạc như ông ấy”

“Nhưng mà khi hoàng thượng đăng cơ không lâu thì ông ấy đã từ quan về ở ẩn”

“Vậy sao ngươi biết đó là nhà ông ấy?”

Trịnh phó soái cười cười: “Thật ra, biểu muội của thần là cháu dâu của ông ấy”

“Thì ra là vậy, nơi ở này triều đình cũng biết sao?”

“Không hẳn đâu, chỉ một số người thân quen mới biết. Điện hạ, người cũng quen biết Phương thái sư sao?”

Nói rồi Trịnh phó soái lại lẩm bẩm: “Không đúng, lúc Phương thái sư cáo lão thì điện hạ vẫn còn rất nhỏ mà”

Trạch Hạo Hiên trầm mặc: “Không quen”

Thực sự là không quen sao? Vậy sao điện hạ còn hỏi thuộc hạ ngôi nhà đó làm gì? Hay là điện hạ vô tình nhìn thấy thôi.

[…]

“Vương phi, người đang nghĩ gì thế?”

Nguyệt Ánh bưng trà bước vào nhìn thấy Lăng Ngữ Yên trầm ngâm, mắt nhìn đâm chiêu về một hướng liền lên tiếng hỏi: “Trong người vương phi có chỗ nào không khỏe hay sao?”

“Ta không sao”

Ngừng một chút, nàng nhìn Nguyệt Ánh đang đứng trước mặt khẽ lên tiếng: “Nguyệt Ánh, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”

“Nô tì năm nay mười tám”

“Mười tám… mười tám tốt. Tốt lắm”

Lăng Ngữ Yên mỉm cười trước sự khó hiểu của nàng ấy: “Ngươi theo tính ra cũng trên dưới mười năm.”

“Đây là bổn phận của nô tì.”

“Nguyệt Ánh à, tuổi của ngươi so với các nữ tử bên ngoài đã sắp lố tuổi lấy chồng rồi. Đợi vương gia trở về, ta liền bàn với chàng chuyện hôn sự của ngươi”

Nguyệt Ánh nghe như vậy liền nhíu mày: “Vương phi, chuyện này e là không hay lắm đâu. Làm gì có nhà nào muốn lấy người như nô tì chứ. Hay là thôi đi”

“Ngươi đừng có tự ti như vậy, dù sao ngươi cũng là người của Kiệt vương phủ. Ngươi xem những nô tì của các gia đình bình thường còn lấy được chồng, so với bọn họ địa vị của ngươi tốt hơn nhiều”

“Vương phi nghĩ tốt cho nô tì rồi. Dù sao ở bên cạnh vương phi cũng rất tốt, còn có các tỉ muội ở đây”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Ò, cái suy nghĩ này của Vương phi cũng được đấy/Casual/

2024-08-03

14

Anonymous

Anonymous

Thạch Hạo Hiên liệu có phản anh nhà không nhỉ

2024-11-13

2

Anh Thư ʚɞ

Anh Thư ʚɞ

:))))

2025-02-27

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Vết thương của người...
4 Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5 Chương 5: Phương thái sư
6 Chương 6: Kiệt Vương trở về
7 Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8 Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9 Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10 Chương 10: Băng bó vết thương
11 Chương 11: Chiến trường có vui không?
12 Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13 Chương 13: Sao lại là nàng
14 Chương 14: Đấu với điện hạ
15 Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16 Chương 16: Bảo vệ
17 Chương 17: Đồng ý thật sao?
18 Chương 18: Ngốc thật
19 Chương 19: Ngoại công
20 Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21 Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22 Chương 22: Định vương
23 Chương 23: Trưởng công chúa
24 Chương 24: Nàng cố tình
25 Chương 25: Trưởng công chúa 2
26 Chương 26: Bình vương có bệnh
27 Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28 Chương 28: Hiện tại đã khác
29 Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30 Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31 Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32 Chương 32: Kiệt vương mất tích
33 Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34 Chương 34: Điện hạ
35 Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36 Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37 Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38 Chương 38: Chiêu Đệ
39 Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40 Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41 Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42 Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43 Chương 43: Có phải không được không?
44 Chương 44: Xuất binh
45 Chương 45: Điện hạ... rất được
46 Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47 Chương 47: Định vương tạo phản
48 Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49 Chương 49: Định vương cũng sống lại
50 Chương 50: Yêu nữ
51 Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52 Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53 Chương 53: Thanh phi
54 Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55 Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56 Chương 56: Nhớ nàng
57 Chương 57: Đức tần
58 Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59 Chương 59: Phương quý phi
60 Chương 60: Vào cung
61 Chương 61: Cô cô
62 Chương 62: Sinh con
63 Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64 Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Vết thương của người...
4
Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5
Chương 5: Phương thái sư
6
Chương 6: Kiệt Vương trở về
7
Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8
Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9
Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10
Chương 10: Băng bó vết thương
11
Chương 11: Chiến trường có vui không?
12
Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13
Chương 13: Sao lại là nàng
14
Chương 14: Đấu với điện hạ
15
Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16
Chương 16: Bảo vệ
17
Chương 17: Đồng ý thật sao?
18
Chương 18: Ngốc thật
19
Chương 19: Ngoại công
20
Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21
Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22
Chương 22: Định vương
23
Chương 23: Trưởng công chúa
24
Chương 24: Nàng cố tình
25
Chương 25: Trưởng công chúa 2
26
Chương 26: Bình vương có bệnh
27
Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28
Chương 28: Hiện tại đã khác
29
Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30
Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31
Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32
Chương 32: Kiệt vương mất tích
33
Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34
Chương 34: Điện hạ
35
Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36
Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37
Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38
Chương 38: Chiêu Đệ
39
Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40
Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41
Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42
Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43
Chương 43: Có phải không được không?
44
Chương 44: Xuất binh
45
Chương 45: Điện hạ... rất được
46
Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47
Chương 47: Định vương tạo phản
48
Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49
Chương 49: Định vương cũng sống lại
50
Chương 50: Yêu nữ
51
Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52
Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53
Chương 53: Thanh phi
54
Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55
Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56
Chương 56: Nhớ nàng
57
Chương 57: Đức tần
58
Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59
Chương 59: Phương quý phi
60
Chương 60: Vào cung
61
Chương 61: Cô cô
62
Chương 62: Sinh con
63
Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64
Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play