Chương 20: Chiều nàng đến hỏng

Chương 20:

Hầu Gia rươm rướm nước mắt, giọng cũng khàn đi: “Bọn họ không thể hại Dương Nhi, chỉ có thể nhắm vào một mình con”

“A Ông, chẳng phải con có người chống lưng sao? Bọn họ cũng không thể hại con được. Bây giờ con cũng rời khỏi đi, họ muốn tiếp xúc với con đã rất khó, huống hồ gì là hại con chứ?”

Trạch Hạo Hiên nghe vậy liền lên tiếng an ủi: “A Ông, sanh tế nhất định bảo vệ nàng thật tốt. Người không cần lo lắng nhiều mà ảnh hưởng đến sức khỏe. Có con làm chủ, bọn họ sẽ không dám đâu”

“Sanh tế, Yên Nhi lấy được con đúng là phúc phần của con bé. Ta còn sống thấy được hai đứa hạnh phúc cũng đã yên lòng, đời này của ta có chết cũng không còn gì là hối tiếc nữa”

Lăng Ngữ Yên nghe những lời này mà không kìm được nước mắt: “Ông à, ông không được chết đâu. Ông phải sống với con”

“Khổ quá đi, nhóc con đừng có khóc. Ông sống với con là được rồi chứ gì? Ta để người đời gọi mình là yêu quái cũng phải sống với con có chịu chưa?”

Lúc này nàng mới sụt sùi lau nước mắt, nghẹn ngào lên tiếng: “Người đã hứa rồi đó, không được thất hứa đâu”

Trạch Hạo Hiên nhìn nàng không kìm được mà khẽ cười. Thì ra nương tử của chàng cũng còn một mặt ngốc nghếch đáng yêu như thế này.

“Bịch bịch bịch”

Trước cửa truyền đến tiếng bước chân, Trạch Hạo Hiên quay người thì nhìn thấy vài nam nữ đang hối hả đi đến, trên mặt người nào cũng mang theo nụ cười vui vẻ.

“A tỷ, tỷ đến rồi”

Một nhóc con chạy đến trước mặt nàng, miệng cười nhe răng hàm răng lỏm chỏm ra: “A tỷ, người nói khi nào ta cao lên đến ba thước sẽ quay lại thăm ta. Bây giờ ta cao đến 4 thước rồi tỷ mới trở lại. Tỷ đúng là không giữ lời hứa gì cả”

Nhóc con tỏ vẻ hờn dỗi, Lăng Ngữ Yên đứng dậy xoa đầu nhóc con, nhẹ nhàng lên tiếng: “Chẳng phải ra đã quay lại rồi sao”

“Tỷ…”, chưa kịp nói hết câu, ánh mắt nhóc đã rơi xuống trúng nam nhân to lớn ngồi bên phải Hầu Gia. Nhóc nhìn người kia một cách tò mò sau đó lại ngạc nhiên lên tiếng: “Người… người là Kiệt vương điện hạ?”

“Là Kiệt vương thật sao?”

“Ngay từ lúc bước vào ta đã có cảm giác người này không hề tầm thường chút nào rồi”

“Tất nhiên người như thế này với xứng với a tỷ chứ. Người có thể răng long đầu bạc với Yên Nhi tỷ tỷ phải là một anh hùng hào kiệt như thế này”

“Vậy sao? Ta cảm thấy Cung Kỳ ca ca mới thật sự xứng đôi với tỷ tỷ. Ngươi nhìn cách Cung Kỳ ca ca chăm sóc tỷ ấy thì biết. Huống hồ, huynh ấy còn cùng tỷ tỷ ngày ngày luyện võ”

Lời này rơi vào tai của Trạch Hạo Hiên khiến chàng không thể cười nổi. Liễu Cung Kỳ, chàng biết người này, hắn là thanh mai trúc mã của nàng. Quai hàm Trạch Hạo Hiên siết chặt, hợp hay không hợp chẳng phải bây giờ nàng đã là vương phi của ta rồi hay sao?

Nàng muốn chạy, ta cũng không để nàng chạy thoát đâu.

“Ngươi nói bậy cái gì vậy? Tỷ phu còn ở đây mà ngươi dám nói những lời này. Ngươi không nghe danh của Kiệt vương à? Có phải chán sống rồi hay không?”

“Ngươi cũng đừng nói những lời này trước mặt tỷ tỷ, tỷ ấy mà biết thì dù là Hầu Gia cũng không cứu nổi ngươi đâu”

Lăng Ngữ Yên trò chuyện một lúc với nhóc con mới nhìn sang các muội muội đang đứng nhìn của mình, nàng khẽ lên tiếng: “Các muội muội cùng ngồi xuống đi. Lần này ta có công việc không đem quà cáp đến cho các muội được. Lần sau quay lại ta sẽ mang theo nhiều quà”

“Tỷ tỷ à, người quay lại là được rồi. Ở đây bọn muội cũng không thiếu thứ gì đâu”

Sau khi ăn trưa xong, Lăng Ngữ Yên cùng chàng đi dạo xung quanh trong phủ. Một lúc sau, hai người dừng lại trước hồ sen, Trạch Hạo Hiên liếc mắt nhìn nàng, khẽ cất giọng: “Nàng thích hoa sen lắm sao?”

Nàng nghe câu hỏi của chàng hơi ngạc nhiên, sau đó chợt nhìn hồ sen trước mặt liền hiểu ý: “Đúng vậy, hồ sen nhà là ngoại công trồng để dụ thiếp đến đây. Cuối cùng thiếp vẫn ở lại phủ tướng quân.”

“Ngoại công đúng là rất cưng chiều nàng, chiều đến sắp hỏng mất rồi”

“Thiếp rất hư sao?”

Lăng Ngữ Yên ngẩn đầu nhìn chàng khẽ lên tiếng: “Điện hạ, thật ra thiếp là không muốn rời xa…”

“Không sao, nếu là ta, ta cũng sẽ chiều nàng như vậy. Nữ nhân xinh đẹp như nàng, xứng đáng với mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này”

Trạch Hạo Hiên khẽ cười, nụ cười khiến nàng ngây cười. Điện hạ quả thật là một người lớn lên rất soái, đặc biệt khi chàng cười lên. Cảm giác như khi chàng cười mọi thứ xung quanh chỉ là không khí, không xứng để để ý.

“Ngữ Yên, trước kia ta không rõ cuộc sống của nàng như thế nào. Nhưng từ giờ trở về sau, Trạch Hạo Hiên ta, nhất định bảo vệ nàng thật tốt”

“Điện hạ”

Nàng choàng tay ôm eo nam nhân trước mặt, đầu gối lên ngực rộng của chàng. Lăng Ngữ Yên mấp máy môi: “Điện hạ, nếu một ngày nào đó thần thiếp làm ngài không vui. Vậy ngài có giết thiếp hay không?”

Một cơn gió lạnh không biết từ đâu thổi đến, ánh mắt của chàng cũng lạnh dần, đôi môi bạc mím lại thành một đường thẳng băng.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Được đấy vương gia, tốt nhất ngài đừng để nương tử của mình chạy thoát. Hãy dùng mọi cách mà ngài có để cột chặt nương tử ở lại bên cạnh ngài đi nào/Smile/

2024-08-10

10

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Điện hạ cứ chiều nương tử thật nhiều vô, tốt nhất là chiều tới hư luôn cũng được, chiều tới mức ko ai có thể chiều hơn ngài ấy/Chuckle/

2024-08-10

9

Joyce

Joyce

Thích cái suy nghĩ của vương gia nha/Casual/

2024-08-10

8

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Vết thương của người...
4 Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5 Chương 5: Phương thái sư
6 Chương 6: Kiệt Vương trở về
7 Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8 Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9 Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10 Chương 10: Băng bó vết thương
11 Chương 11: Chiến trường có vui không?
12 Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13 Chương 13: Sao lại là nàng
14 Chương 14: Đấu với điện hạ
15 Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16 Chương 16: Bảo vệ
17 Chương 17: Đồng ý thật sao?
18 Chương 18: Ngốc thật
19 Chương 19: Ngoại công
20 Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21 Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22 Chương 22: Định vương
23 Chương 23: Trưởng công chúa
24 Chương 24: Nàng cố tình
25 Chương 25: Trưởng công chúa 2
26 Chương 26: Bình vương có bệnh
27 Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28 Chương 28: Hiện tại đã khác
29 Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30 Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31 Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32 Chương 32: Kiệt vương mất tích
33 Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34 Chương 34: Điện hạ
35 Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36 Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37 Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38 Chương 38: Chiêu Đệ
39 Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40 Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41 Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42 Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43 Chương 43: Có phải không được không?
44 Chương 44: Xuất binh
45 Chương 45: Điện hạ... rất được
46 Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47 Chương 47: Định vương tạo phản
48 Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49 Chương 49: Định vương cũng sống lại
50 Chương 50: Yêu nữ
51 Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52 Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53 Chương 53: Thanh phi
54 Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55 Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56 Chương 56: Nhớ nàng
57 Chương 57: Đức tần
58 Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59 Chương 59: Phương quý phi
60 Chương 60: Vào cung
61 Chương 61: Cô cô
62 Chương 62: Sinh con
63 Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64 Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Kiệt vương tạo phản
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Vết thương của người...
4
Chương 4: Kiệt Vương sắp trở về
5
Chương 5: Phương thái sư
6
Chương 6: Kiệt Vương trở về
7
Chương 7: Kiệt Vương trở về 2
8
Chương 8: Nàng muốn đi đâu
9
Chương 9: Điện hạ có bị ai nhập không
10
Chương 10: Băng bó vết thương
11
Chương 11: Chiến trường có vui không?
12
Chương 12: "Gối ôm" Kiệt vương
13
Chương 13: Sao lại là nàng
14
Chương 14: Đấu với điện hạ
15
Chương 15: Đấu với điện hạ 2
16
Chương 16: Bảo vệ
17
Chương 17: Đồng ý thật sao?
18
Chương 18: Ngốc thật
19
Chương 19: Ngoại công
20
Chương 20: Chiều nàng đến hỏng
21
Chương 21: Cẩn trọng sức khỏe
22
Chương 22: Định vương
23
Chương 23: Trưởng công chúa
24
Chương 24: Nàng cố tình
25
Chương 25: Trưởng công chúa 2
26
Chương 26: Bình vương có bệnh
27
Chương 27: Nhạc phụ đại nhân đến
28
Chương 28: Hiện tại đã khác
29
Chương 29: Nhớ kỹ lời nàng nói
30
Chương 30: Đến chỗ Thái tử phi
31
Chương 31: Tứ đệ năm đó rất thảm
32
Chương 32: Kiệt vương mất tích
33
Chương 33: Kiệt vương mất tích 2
34
Chương 34: Điện hạ
35
Chương 35: Đừng để bản thân chịu thiệt
36
Chương 36: Nhị cô nương nhà Lăng tướng quân
37
Chương 37: Phụ thân cũng rất thương vương phi
38
Chương 38: Chiêu Đệ
39
Chương 39: Rước tiểu thiếp vào nhà
40
Chương 40: Dù có chết cũng an tâm
41
Chương 41: Hoàng hậu nương nương sắp bị phế
42
Chương 42: Ngươi hại mẫu thân hắn
43
Chương 43: Có phải không được không?
44
Chương 44: Xuất binh
45
Chương 45: Điện hạ... rất được
46
Chương 46: Để Thái tử phi xem bệnh
47
Chương 47: Định vương tạo phản
48
Chương 48: Ngươi lừa bọn ta
49
Chương 49: Định vương cũng sống lại
50
Chương 50: Yêu nữ
51
Chương 51: Ngay từ đầu đã là Kiệt vương
52
Chương 52: Rõ ràng điện hạ đã đi dạo cửa tử vài lần
53
Chương 53: Thanh phi
54
Chương 54: Chẳng phải con ta là Kiệt vương sao?
55
Chương 55: Mẫu thân giống hoa sen
56
Chương 56: Nhớ nàng
57
Chương 57: Đức tần
58
Chương 58: Thầy bói đáng tin như vậy sao?
59
Chương 59: Phương quý phi
60
Chương 60: Vào cung
61
Chương 61: Cô cô
62
Chương 62: Sinh con
63
Chương 63: Ngai vàng mà bị chê
64
Chương 64: Cùng nhau sống lại (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play