Trong đây thầy đang dạy trò một cách trong sáng, ấy thế mà ở ngoài cửa buồng có hai nữ đang rình mò nghe lén bí mật ở bên trong. Nói chi nữa, là con Nụ với con Én chứ đâu, ngoài hai cái đứa nhiều chuyện thì trong cái nhà này có ai đâu như hai đứa nó.
" Ê mày nghe được chi không? "
" Có. Cái chi mà học chữ chi đó. "
" Con này bộ nó muốn trèo cao đa? "
" Thứ ở đợ như nó mà sao sánh bằng với Cậu Hai của tao. "
Con Én đăm chiêu khoanh tay mặt hiện rõ sự ganh tị với Vĩ Hạ. Đó giờ nó chú ý nhắm mục tiêu Cậu Hai lâu rồi, nó cũng tìm cách tiếp cận Cậu Hai rồi mê hoặc cậu đủ trò để nó có thể trèo cao lên chức Mợ Hai trong cái nhà này.
Nhưng người ta thường nói " Trèo cao thì té đau ". Ở đó mơ mộng cao siêu, dùng thủ đoạn vô biên thì chỉ có đường hẹo dưới tay bà Cúc thôi. Người ăn kẻ ở trong nhà, việc bếp núc là do chính tay bà Cúc quản việc, đứa nào hó hé hay có ý đồ phản chủ thì bà trừng trị không nương tay.
" Chẳng phải mày cũng có ý trèo cao sao? "
" Phải. Nhưng chỉ mỗi mình tao trèo cao với Cậu Hai thôi, mày thử nghĩ đi. Tao vào đây làm gia đinh cũng phải được bốn năm năm rồi mà Cậu Hai chẳng hề dòm ngó chi tới tao. Còn con Hạ, vào đây mới được có một năm hơn mà được Cậu Hai chú ý tới. "
Én hầm hực dậm chân tức tưởi, nó không cam lòng, không chịu trước sự thật đang diễn ra. Nghĩ đến cảnh Vĩ Hạ với Cậu Hai ngồi sát gần nhau trong đó là nó đã tức sôi hồng hộc rồi.
Trời ơi người ta ngồi xa một khúc mà suy diễn sâu xa quá đa.
" Đũa móc mà đòi chòi mâm son. "
" Ê! Mày nói ai đũa móc, chẳng phải trong tâm can mày cũng muốn cao sang trong nhà này à! "
" Mày ăn nói cho đàng hoàng lễ nghĩa vào. Con Nụ đây trước giờ chưa bao giờ có ý trèo cao, tao chỉ ganh tị nhan sắc của con Hạ mà thôi. "
Một đứa là ganh với nhan sắc, còn một đứa thì ganh về quyền lợi.
Nói qua nói lại xong hai đứa nó cãi nhau luôn. Đúng là tuy là một phe ghét một đứa nhưng hai đứa nó như chó với mèo, không ai chịu thua ai. Con này nói đầu này thì con kia nó nối dây sau.
Đang đứng nghe lén lời thoại bên trong thì từ đâu đó ở sau lưng tụi nó bà Manh xuất hiện như thần. Kêu một tiếng làm cho Nụ với Én giật bắn hồn, sờ vào tim xem tim nó có rớt ra ngoài không kẻo lụm lại không kịp. Bà Manh nhau mày rồi nhìn vào trong cửa buồng Cậu Hai rồi rày hai đứa nó một lời.
" Hai đứa bây công chuyện không lo mần. Đứng đây hóng chuyện chi mà trong trỏng như trộm rình nhà vậy, lo đi mần việc đi! Đứng đây kẻo bị bà biết thì mười cây roi in rõ trên đít đó đa! "
Nói là rày một lời thôi, nhưng mà là một đống. Bà Manh đứng khoanh tay dạy bảo chúng nó, thế là cũng lườm lườm hầm hực rồi bỏ đi không ngoảnh lại.
Ngu gì mà ngoảnh đây, ở đây xấu chứ vẫn khôn lắm. Hứ !
Trong đây thầy dạy trò được mười chữ cái, đọc đi đọc lại thì trò Vĩ Hạ cũng đã thuộc ít nhất cũng được mười chữ. Mới học mà đã được như vậy là đối với Cậu Hai là giỏi lắm rồi.
Vĩ Hạ được lệnh bà Manh sai biểu là ra vườn trước nhà tỉa vài ba cành lá chậu hoa kiểng lại cho gọn, chứ lá rơi tứ tung đầy sân người ngoài hay lỡ có khách quý đến nhà mà thấy không sạch sẽ thì chê thúi đầu nhà ông Trưởng Hoàng này.
Vĩ Hạ cầm trên tay mình một cây kéo tỉa cây, cô ba chân bốn cẳng làm lẹ việc đã được giao. Đó giờ ai sai biểu cô mần chi là cô mần rốp rẻng không chậm chạp chi đâu, bởi vậy trong nhà này nói về gia đinh mà được bà Cúc đánh giá cao, tin tưởng, quý mến nhất thì chỉ là Vĩ Hạ.
Đang đứng tỉa ngon lành, gió mát êm dịu, chim thì hót vu vương đang hòa mình vào thiên nhiên và cây cỏ. Chợt một cái âm binh tới liền.
" Nè. Mày mần chi ở trong buồng Cậu Hai lâu vậy? "
" Cậu Hai kêu tui đứng mài mực cho cậu. "
" Có phải là mài mực không, hay là mày mài cái khác? "
" Én ăn nói cho cẩn thận! Tới tai bà thì không may đâu. "
" Xớ. Nghe được càng tốt, mày đừng có nghĩ tao không biết mày mần chi trong đó hen, muốn cướp Cậu Hai của tao hả. Mày đừng có mơ !! "
" Tui mần chi thì nói y vậy, chỉ có những người có ý nghĩ tối mịt thì nghĩ đến những chuyện đó thôi. Còn việc cướp Cậu Hai của cô hay không thì tui đây phận ở đợ trong nhà nên tui không có ý đó. Mong Én lựa lời nói cho đúng chuẩn mực. "
Én liếc Vĩ Hạ không chớp mắt. Không chừng xíu nữa mắt nó không trở lại bình thường được luôn đó, tay thì vo lại thành nắm đấm. Hơi thở thì cũng bắt đầu thở mạnh trong nồi nước sôi.
Bé Nhí đang bê thau đồ vừa mới giặt xong liền thấy Vĩ Hạ đang đối đầu với quỷ dữ thì nó liền chạy lại xem tình hình ra sao, Vĩ Hạ là chị em kết nghĩa với nó. Nỡ lòng nào mà nó lại để Vĩ Hạ chịu trận một mình.
" Thân chưa lo, ăn chưa tới mà suốt ngày chị ăn hiếp chị Hạ hoài vậy! "
" Trời ơi. Chị mày hung dữ quá nên tao không dám ăn hiếp ha, mày cũng chung một loài với nó thôi. Ở đó mà lên giọng với tao. "
" Cùng là người ăn kẻ ở trong nhà mà chị nói chung một loài là như nào? Vậy chắc chị là khác loài ha, loài thú hay loài vật?"
Vĩ Hạ nghe lời của Bé Nhí có hơi quá lời thì nắm kéo tay áo nó nhắc nhở. Vĩ Hạ là người không dễ đụng chạm vào nhưng cô là người nói năng lễ độ, không có ý xúc phạm nặng đến ai. Nhưng khi cô bình tĩnh châm biếm lại đối đáp một cách thản nhiên thì cũng đủ làm cho đối phương tức điên lên.
Con Én thấy mình mất lợi thế liền rinh gánh nước đi. Bé Nhí thương Vĩ Hạ lắm, lúc nó bệnh tật hay khó khăn gì trong việc làm thì cô luôn chăm sóc giúp đỡ nó nên Bé Nhí rất mến Vĩ Hạ.
Nó cũng có máu điên nên khi thấy Vĩ Hạ bị Nụ với Én ăn hiếp là khô máu với hai đứa nó, có lần nóng quá nó lấy dao chỉa thẳng vào con Én làm cho Én lúc đó sợ muốn tè ra quần.
Chứng nào tật nấy, bị hù hoài mà con Én đâu có sợ. Nay lại còn lên mặt với Bé Nhí, tuy là Bé nhất trong nhà, thân hình thì cũng rất Nhí nhưng đụng dô nó với Vĩ Hạ là nó quất tới bến đó nghen.
Nhỏ mà có võ, lùn mà cũng láo lắm.
Ở trong nhà đây, bà Cúc với ông Hoàng đang uống trà đàm đạo thì Út Đào đi đến cho tụ hợp sum vầy.
Tưởng đến Tết không đó.
" Tá điền bữa giờ canh tác lúa của nhà chúng ta được lắm, mỗi lần tui ra ngoài kho là một đống bao lúa to đùng. "
" Vậy thì ổn rồi. Lâu lâu ông cho tá điền vài cân gạo để họ có sức để mần, họ cũng cực khổ nên giúp họ một chút để còn lấy lộc. "
" Bà nói thì tui nghe theo."
Tá điền là người không có đất đai riêng nên phải canh tác trên những ruộng đất của những ông bà nhà giàu trong làng, nếu họ làm lên lúa vàng lúa ngon thì được ông Hoàng trả tiền công.
Lâu lâu ông còn mở dịp phát lúa miễn phí cho họ. Nên các tá điền làm trên ruộng đất của ông rất quý ông lung lắm, ông là công ơn của họ cả đời này họ đền đáp còn chưa hết.
Nhưng ông Hoàng nói rằng " Các tá điền đây làm công trên đất của tui đã là trả ơn tui rồi. Nên mọi người đây đừng khách sáo. "
Lúc đó bọn họ biết ơn đến nỗi quỳ xuống lạy ông. Ông thấy làm vậy sao mà đặng nên ông từ chối việc cám ơn với hình thức này, cũng là cá thể với nhau. Chỉ là ông may mắn hơn họ, chứ thật chất ông Trưởng Hoàng đối xử với người có hoàn cảnh khốn khổ y như là ông đối đốt với những người có gia thế cao hơn vậy.
Không phân biệt hay chê trách ai nên bà Cúc rất thương ông, Út Đào thì lấy đức cha nên ông Hoàng làm vậy sau này để đức lại cho Út Đào.
" Má ơi. Sắp tới sanh thần con rồi, anh ba có về không má? "
" Anh con mới gửi thư cho má nè. Anh con nói sẽ về. "
Nghe xong thì nét mặt buồn rũ rượi lập tức được nở hoa. Út Đào nhớ anh ba mòn mỏi mà anh ba đi tuốt luôn, mãi chưa về với út nhỏ.
Út Đào hay qua phòng Cậu Hai để rủ cậu chơi cùng, nhưng cậu mãi cắm đầu vào đèn với sách nên không có thời gian chơi với cô. Nhưng Cậu Hai đền bù lại lời từ chối đó là một cây kẹo.
Cho nên mỗi ngày một cây kẹo nên Út Đào luôn nhõng nhẽo như một đứa con nít, sắp mười tám rồi mà tâm hồn còn non tơ lắm ai mà không cưng cho được.
Cậu Hai từ trong phòng bước ra thì cũng tiến đến ngồi xuống trò chuyện đôi ba lời, ngặt thay. Thức đêm học cắm đầu cắm cổ mà cậu vẫn đẹp trai như thường, chẳng lẽ cậu có bí quyết gì chăng?
" Anh hai ngày càng đẹp trai quá đa. Cứ vậy thì gái theo hùn hụt cho coi. "
" Gái gú chi đâu út. Anh không để tâm vào mấy cái đó, anh chỉ tập trung vào việc học để còn giúp cha cai quản đất đai nữa. "
Ông Hoàng nghe lời nói trước cậu con trai quý tử của mình thì gật gầu khen thưởng, vỗ vai Cậu Hai vài ba cái coi như là lời động viên cố gắng nhiều hơn.
Updated 29 Episodes
Comments
Ề
2024-09-14
1
Hi
2024-09-04
1
Thị Duyên ( dyne )
haizzzzz luôn luôn như zậy
2024-08-14
0