Chương 3.

Hầu gia nghe tin hài tử đã khỏi bệnh rất vui, nhanh chóng đến viện thăm hài tử, nhưng khi nghe chính miệng hài tử xác thực thông tin mà thê tử vừa nói, ông chết lặng tại chỗ, bởi vì cậu hỏi ông:”Người là ai vậy? Sao trong kí ức của ta lại không có người?”

Hầu gia bước tới, đôi tay run rẩy đưa đến xoa đầu hài tử nói:”Ta...ta là phụ thân con”

Cậu nhìn ông rồi hỏi:”Thực sao? Vừa rồi cũng có một nữ tử đến nói với ta rằng nàng là ta mẫu thân”

Hầu gia chết đứng tại chỗ, cậu nói:”Ta không nhớ rõ gương mặt của hai người, ta không nhớ giọng nói của người, ta chỉ nhớ giọng nói của mẫu thân, khi người ru ngủ ta”

Hầu gia hơi im lặng, mãi một lúc ông chỉ thở dài nói:”Còn may là con vẫn nhớ đến nàng ấy, nếu không ta quả thực chẳng biết làm sao”

Cậu vươn tay ném lấy triều phục của hầu gia gọi:”Phụ thân?”

Hầu gia gật đầu đáp:”Ta ở đây”

Sau đó lại hỏi:”Con muốn gì sao?”

Cậu hỏi:”Con có thể học không?”

Tiểu thế tử khác với những đệ đệ khác mẹ kia, bản thân có chút ngốc nên không thể học, hầu gia biết cũng không trách nguyên chủ được, sinh nguyên chủ sinh ra đã ngốc bốn tuổi mới bập bẹ gọi mẫu thân phụ thân được, cũng mãi đến năm tuổi mới biết đi. Ông thương con nên giữ chặt trong nhà không cho rời nửa bước. Nhưng bất kì thứ gì con trai muốn ông đều đồng ý mua cho, sáng hôm sau khi tan triều quay về nhất định sẽ đến mua đồ cho tiểu thế tử.

Trước hôm nguyên chủ té cây ông đã hứa sẽ mua phật nhảy tường cho nguyên chủ ăn thử, nhưng ông vừa bưng nồi phật nhảy tường về nhà thì nhận tin con trai té cây mất máu khá nhiều đã bất tỉnh. Nồi phật nhảy tường bị ông làm rớt, ông vội vàng đến nhưng lúc nhìn thấy hài tử chỉ thấy nguyên chủ đang nằm trên giường đầu còn băng trắng quấn quanh có chút máu dính lên băng trắng, là nam nhân ông không khóc ông đã khóc hai lần, một lần chỉ vì muốn cưới được mẫu thân nguyên chủ, quỳ trước mặt tổ mẫu ôm chân khóc một trận đòi cưới không cười được ông sẽ ra chiến trường không sinh thế tôn, tổ mẫu bị ép đến đồng ý, còn tổ phụ thì không lo lắm khá thân với nhà bên kia nên không nói gì, nhưng trong nhà mọi việc do thê tử quyết nên ông không xen vào. Lần thứ hai ông khóc là vì nguyên chủ, khi nghe tin con trai trèo cây té ông cũng rơi nước mắt xót hài tử. Hầu gia tức thì đáp:”Chỉ cần con muốn phụ thân liền lập tức đáp ứng, ta sẽ đến mời phu tử đến hầu phủ dạy con, phụ thân sẽ mời đến phu tử tốt nhất của học đường đến”

Sau đó ông nói:”Phải rồi, hôm trước con nói muốn ăn phật nhảy tường, ta đã hứa hôm sau sẽ mua về cho con nếm thử, con còn muốn ăn không? Ta sẽ đi mua cho con”

Dương Xuyên nói với ông:”Con không nhớ lắm nhưng nếu là con trước đó nói muốn ăn vậy phụ thân cứ mua đi ạ”

Hầu gia hớn hở bảo:”Đợi ta quay về ta bây giờ liền lập tức đi mua phật nhảy tưởng cho con”

Ông rời đi, Dương Xuyên nhìn bộ dáng đó có chút bật cười, cha cậu cũng vậy, ông không hay ở nhà nhưng nếu cậu hay em gái muốn thứ gì cha đều không từ chối hứa lần sau quay về sẽ mua còn nếu ông không có thời gian con vừa nói ông liền đưa tiền cho cậu bảo đi mua đi, nếu không thì nếu lúc đó có chút rảnh ông sẽ dắt theo con đi mua luôn. Sau khi mẹ cậu rời đi, cha cậu tuy không có thời gian chăm sóc nhưng lại rất muốn để ý đến con nên lắp một camera trong nhà, cậu hỏi:”Bố, đừng lắp, camera quay không riêng tư chút nào cả”

Ông nghe cậu nói liền lập tức gỡ xuống sau đó gãi đầu gãi tai giải thích với cậu rằng:”Cha không có thời gian về nhà, chỉ là muốn những lúc không về được cũng không gọi được cho con với em thì nhìn qua camera quan sát một đoạn video cũ cho đỡ nhớ”

Cậu liền nói:”Mỗi ngày con sẽ chụp ảnh bọn con cho bố, khi nào bố muốn thì mở ra không cần thiết phải gọi điện hay xem camera”

Nhớ lại cảnh lại cậu nói hệ thống:”Ông ấy tốt với nguyên chủ thật đó”

Hệ Thống nói với cậu:”Hầu gia thực ra trong lòng chỉ có mẹ nguyên chủ và nguyên chủ những thị thiếp khác là do mẫu thân ép nạp nên mới nạp thôi, nhưng cũng không quá để ý chuyện này, bởi vì căn bản là ông không muốn quản chuyện thị thiếp chỉ quản chuyện thê tử bên gối, thị thiếp ỷ có tổ mẫu nguyên chủ phía sau nên định ra tay với mẹ nguyên chủ, ông ấy biết tin sau khi quay về không đến tìm bà mà đến thẳng hậu viện lôi cổ thị thiếp đó trả về nhà mẹ đẻ mặc kệ trong bụng đối phương có đứa con của mình, chuyện này kinh động đến cả hoàng đế, bị triệu vào cung trách mách nhưng ông lại ngẩng cao đầu nói rằng:”Thưa bệ hạ, nàng ta là thị thiếp người bị đánh là nguyên phối chính thê của thần, chính thê rước cửa trước thị thiếp rước cửa sau, chính thê trước thị thiếp xếp sau nếu thị thiếp dám ra tay với chính thê chẳng khác nào đang vả cái bốp vào mặt thần, nói thần là một phu quân vô dụng nhu nhược để hậu viện động tay chân đánh nhau, hậu viện chưa yên một người như thần không thể xử lí việc nước chia sẻ muộn phiền với bệ hạ, việc này cần nghiêm trị, hơn nữa chính thê là người trong lòng của thần, là thần tốn công cầu xin mới có thể rước về, nếu để nàng ấy bị đánh như vậy mà không lên tiếng có thể khiến một nữ tử như nàng đang làm chính thê mất đi chỗ dựa duy nhất sau đó để mặc cho thị thiếp đàn ép ngồi lên đầu”. Ông nói thế, bệ hạ không cãi còn đồng ý với ông chuyện này”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play