Chap 14: Ngỡ là quan tâm

Không khí hội trong khuôn viên hoàng cung dần được mở rộng bởi người người gia nhập vào trước thềm, chỉ còn 1 khắc nữa là tổng kết quả. Lưa thưa người lên bỏ phiếu công khai theo các thùng có đề tên trước mặt. Nhìn vào số lượng phiếu chênh nhau cũng biết.

“Thành viên bang Hắc Thiên vẫn nắm chắc ở hạng cao nhất rồi” Một người trong các bang tấm tắc khen.

Tên khác lại nói tiếp “Ta thấy không phải một thôi, họ nắm cả ba hạng cao nhất luôn thì có, nhìn hai thùng kia xem đều cao hơn tất cả rồi”

Tịch Si Thần cùng thành viên bang cũng đã đến, nhìn số phiếu bầu hai thùng của bang Đam, Thuỷ nhẹ nhàng nói “Ta thấy bấy nhiêu cũng dư sức trong thứ hạng 10 rồi… Không cần vài phiếu của chúng ta tự bỏ qua lại nữa đâu.”

Quân Thư Ảnh nhìn Si Thần mặt đang nhăn nhó “Thần ca, huynh sao vậy ?”

Dường như chịu không nổi, đứng không vững… Phùng Cổ Đạo vội đỡ lấy, Thần ôm bụng mà rên rỉ “Đau… đau bụng…”

“Thần ca! Đau bụng!!! Nhanh nhanh, đưa về mao phòng” Thuỷ hốt hoảng.

“Không phải…”

Chết rồi, không lẽ dì 7 ghé thăm mình chứ…!!! Trời ơi ta không xui đến vậy chứ. Giờ phải làm sao? Làm sao đây?

Ảnh tiến tới đỡ “Thần ca bị lúc nào chứ? Vừa lúc nảy ra ngoài đã thấy huynh xoa bụng. Về bang gọi đại phu thôi à không, ta đưa huynh về Tịch phủ gần hơn gọi ngự y…”

“Ta đưa bang chủ về phủ ta sẽ gần hơn, đệ và Thuỷ ở lại xem, ta lo được…” Dứt lời Phùng Cổ Đạo mau chóng dìu đi về hướng Cổ Mộ phủ. Được một đoạn qua cầu ngọc liễu thì chịu không nổi nữa, mồ hôi lạnh đã toát ra trên mặt của Tịch Si Thần, gục xuống “Người… Rất đau sao… Nếu không được ta bế người đi.”

“Không… cần…” Tịch Si Thần ôm chặt bụng dưới. Anh Đạo! Đưa ta về Tịch phủ, cuối Hoa viên rẽ trái hướng này…

“Không được!” Phùng Cổ Đạo bình tĩnh bế Thần lên trong sự phản kháng yếu ớt. Bước đi. Thần hoảng hốt nhưng vì đang đau dữ dội nên cũng cuối mặt nhăn nhó.

“Thật sự… không tiện… ta chịu được.. và ta thấy không cần ngự y đâu.. Ta… ui..”

“Ảnh đã báo người gọi ngự y đến phủ ta rồi”

“Cái… gì….”

Phùng Cổ Đạo nghĩ tên này chắc chắn sĩ diện nên bệnh hay mệt cũng không muốn phiền đến người ngoài. Miệng lúc cần mạnh không mạnh, lúc cần yếu thì lại mạnh. Thật khó hiểu.

“Bang chủ không cần phải khách sáo vậy đâu, chúng ta đều là nam nhân nên việc này cũng không bất tiện.. nên không phiền ta đâu”

Sự lúng túng và khó chịu của Thần hiện rõ. Nguy rồi… Không xong rồi.. Bị lộ thì chắc ta xin hệ thống chuyển sever cho rồi, mặt mũi đâu mà… ui đau… Đến nơi, Phùng Cổ Đạo tiến vào đặt Thần nằm xuống giường. Vừa lúc, ngự y đến.. Thần hốt hoảng “Ta..ta…không sao… tự lo được mà..ông, ông mau về đi…”

Cổ Đạo thấy vậy ra hiệu cho ngự y đến tiến hành bắt mạch xem, còn y vì thấy sự khó hiểu của Thần nên ngỡ là bang chủ sĩ diện nên xoay lưng ra ngoài cửa đợi. Tịch Si Thần thấy vậy khá ngạc nhiên. Hành động đó là lịch sự hay không quan tâm? Ai đời lại lịch sự trước tình cảnh của bằng hữu thế này, mà thôi ra ngoài thì tốt.

Ngự y định bắt mạch thì Thần ra hiệu ngừng tay và nhỏ tiếng, cố chịu đau thì thầm “Này ta không sao.. Ông! Nghe ta mau trở ra ngoài, nói là ta trúng thực là được!”

Tịch Si Thần vừa nói vừa lấy trong túi đưa ngân phí cho ngự y “Công tử nhưng mà…”

“Ta bảo không sao là không sao mà, À.. ừm.. thật ra ta đau muốn đi mao phòng đó! Ông đi mau đi!”

Ngự y trở nên bực tức nhưng bó tay liền lui ra, bước qua Phùng Cổ Đạo liền muốn hỏi thăm tình hình. Nhưng ngự y lắc đầu ngán ngẫm rồi bước đi vội khiến Đạo ngơ ngác không hiểu gì. Hay thật, tên bang chủ này làm gì mà ông ta lại như vậy? Trêu hoa ghẹo nguyệt chưa đủ giờ đến ngự y già cũng trêu cho ông ta tức lên được vậy sao. Thật là khó hiểu. Cũng muốn rời đi ngay nhưng vì đau nên Thần nằm gắng gượng chịu một lúc.

“Thần… Ngự y lúc nảy..”

“À.. à… do ăn trúng thức ăn không sạch sẽ.”

“Ông ta không kê đơn thuốc sao..?!”

“Hắn bảo không đến nổi nên cứ nghỉ ngơi chút là hết thôi.. Ta… ta muốn về Tịch phủ..”

Phùng Cổ Đạo ánh mắt nghi hoặc nhưng cũng xoay người “Ta đi chuẩn bị cho ngươi một chút nước ấm, khi nào người cảm thấy bớt thì có thể đi và… đừng khách sáo!”

Haiz.. Có cảm giác như đã… Tịch Si Thần gắng đứng dậy khỏi giường vì sợ làm bẩn. Khổ thật mà! Nhưng lúc nảy anh ta chịu gọi mình là Thần rồi đó. Cũng xem như là không xa lạ rồi… Một lúc sau Đạo cũng quay lại, uống cốc nước ấm rồi cẩn thận dìu Si Thần trở về Tịch phủ.

“Đa tạ.. Hôm nay làm phiền Đạo rồi..”

Phùng Cổ Đạo tỏ ý không sao “Bang chủ khách sáo! Vì đã chứa chấp tại hạ tại bang ta cũng nên giúp đỡ người” Nói rồi cáo từ trở về.

Sáng ngày hôm sau,

Tịch Si Thần mau chóng dậy sớm và trở về bang. Suy nghĩ một chút “Tiện đường ghé qua Cổ Mộ phủ trước đã” Vừa đến cửa phủ Thần bất ngờ “Sớm vậy đã thức rồi… Kia là…”

Vài gia nô khiên chiếu và chăn trong phủ đem ra thiêu và thay cái mới.

“Công tử tìm thiếu chủ sao ạ? Đêm qua người đi săn cùng bá tánh nên sớm nay mới về.. Thiếu chủ đang chuẩn bị để vào bang.”

“Đạ tạ cô nương, vậy tại hạ xin phép trước..”

Hai cung nữ ngơ ngác nhìn theo Tịch Si Thần “Ơ… Người không đợi…” Quay sang cung nữ kế bên “Hình như là người hôm qua thiếu chủ bế về phòng…”

“Cái… gì…!!”

“Ây… Không phải.. là hảo hữu của thiếu chủ… Hôm qua huynh ấy có vẻ bị thương nên…”

“Vậy sao… ta còn tưởng thiếu chủ nhà chúng ta…”

“Ta làm sao cơ…?” Giọng nói lạnh lùng của Phùng Cổ Đạo xuất hiện sau lưng hai cung nữ.

Hai người hoảng hốt vội hành lễ và giải thích “Dạ, dạ thiếu chủ, vừa nảy có một vị công tử ghé qua nhưng nô tài bảo thiếu chủ đang chuẩn bị nên người vội vàng rời đi rồi ạ..”

Phùng Cổ Đạo chuyển mắt về phía chăn đang thiêu huỷ và căn dặn “Đã thay mới chưa?”

“Dạ rồi thưa thiếu chủ!”

Đạo khẽ gật đầu rồi thong thả đến bang Đam Mỹ.

Chapter
1 Chap 1: Khởi động hệ thống game
2 Chap 2: Nhập vai
3 Chap 3: Tình cờ
4 Chap 4: Ai là tân thủ?
5 Chap 5: Dưới ánh trăng
6 Chap 6: Bang hội của ta
7 Chap 7: Nghiệt duyên
8 Chap 8: Vị khách nào đặc biệt?
9 Chap 9: Phùng Cổ Đạo đã đến
10 Chap 10: Tránh xa rắc rối
11 Chap 11: Nội bộ lục đục
12 Chap 12: Hết thuốc chữa?
13 Chap 13: Thi phẩm
14 Chap 14: Ngỡ là quan tâm
15 Chap 15: Hoà ly
16 Chap 16: Thế găng
17 Chap 17: Dinh thự mà chỉ một mình?
18 Chap 18: Cổ Mộ phủ
19 Chap 19: Cuộc chiến giữa rừng U Minh
20 Chap 20: Đối đầu Bạch Hổ cùng tiểu hồ yêu
21 Chap 21: Vũ khí và thăng phẩm
22 Chap 22: Muốn tái hợp
23 Chap 23: Mộc Hiên và Thiết Hoa Liên
24 Chap 24: Trẻ con!
25 Chap 25: Mưu mô
26 Chap 26: Người và vũ khí hoà một
27 Chap 27: Tiểu chủ hãy cẩn trọng
28 Chap 28: Không đơn thuần
29 Chap 29: Vật toả sáng trong khu rừng
30 Chap 30: Không thể quay đầu
31 Chap 31: Người được chọn
32 Chap 32: Đặt niềm tin
33 Chap 33: Tạm hứa
34 Chap 34: Kết giao
35 Chap 35: Mối quan hệ
36 Chap 36: Thay đổi cách nhìn
37 Chap 37: Chuẩn bị kỹ lưỡng
38 Chap 38: Ta nguyện giúp người
39 Chap 39: Không ngại đối đầu
40 Chap 40: Lệnh muội
41 Chap 41: Ly gián bảng vàng
42 Chap 42: Âm mưu dàn xếp
43 Chap 43: Quy ẩn
44 Chap 44: Đồn thổi Bánh bao
45 Chap 45: Ai cũng kì lạ
46 Chap 46: Hồi ức tam hảo
47 Chap 47: Điều tra
48 Chap 48: Trở về sau mùa xuân
49 Chap 49: Loài hoa người thích
50 Chap 50: Kế sách
51 Chap 51: Ước muốn của nữ phụ
52 Chap 52: Nắm được đặc quyền của hệ thống
53 Chap 53: Hắn chọc gì ngươi?
54 Chap 54: Cảm xúc không nên có
55 Chap 55: Bang chủ bị từ hôn
56 Chap 56: Ngũ tinh thi phẩm
57 Chap 57: Hôn lễ Đam Mỹ
58 Chap 58: Đồng lòng suy ngẫm
59 Chap 59: Hậu tân hôn
60 Chap 60: Động viên
61 Chap 61: Nóng tính
62 Chap 62: Không giải thích
63 Chap 63: Tâm tư kì lạ của Phùng gia
64 Chap 64: Mập mờ
65 Chap 65: Bá đạo tiểu thư lần đầu gặp gỡ
66 Chap 66: Đề xuất
67 Chap 67: Kẻ đứng sau
68 Chap 68: Tiếng xấu ập đến
69 Chap 69: Đợi người từ sớm
70 Chap 70: Nhiệm vụ đặc biệt
71 Chap 71: Uỷ quyền
72 Chap 72: Phùng gia hỏi ta à…
73 Chap 73: Mái ấm
74 Chap 74: Tân phủ
75 Chap 75: Viếng dinh phủ hảo hửu
76 Chap 76: Nhiệm vụ cuối cùng
77 Chap 77: Thượng triều
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chap 1: Khởi động hệ thống game
2
Chap 2: Nhập vai
3
Chap 3: Tình cờ
4
Chap 4: Ai là tân thủ?
5
Chap 5: Dưới ánh trăng
6
Chap 6: Bang hội của ta
7
Chap 7: Nghiệt duyên
8
Chap 8: Vị khách nào đặc biệt?
9
Chap 9: Phùng Cổ Đạo đã đến
10
Chap 10: Tránh xa rắc rối
11
Chap 11: Nội bộ lục đục
12
Chap 12: Hết thuốc chữa?
13
Chap 13: Thi phẩm
14
Chap 14: Ngỡ là quan tâm
15
Chap 15: Hoà ly
16
Chap 16: Thế găng
17
Chap 17: Dinh thự mà chỉ một mình?
18
Chap 18: Cổ Mộ phủ
19
Chap 19: Cuộc chiến giữa rừng U Minh
20
Chap 20: Đối đầu Bạch Hổ cùng tiểu hồ yêu
21
Chap 21: Vũ khí và thăng phẩm
22
Chap 22: Muốn tái hợp
23
Chap 23: Mộc Hiên và Thiết Hoa Liên
24
Chap 24: Trẻ con!
25
Chap 25: Mưu mô
26
Chap 26: Người và vũ khí hoà một
27
Chap 27: Tiểu chủ hãy cẩn trọng
28
Chap 28: Không đơn thuần
29
Chap 29: Vật toả sáng trong khu rừng
30
Chap 30: Không thể quay đầu
31
Chap 31: Người được chọn
32
Chap 32: Đặt niềm tin
33
Chap 33: Tạm hứa
34
Chap 34: Kết giao
35
Chap 35: Mối quan hệ
36
Chap 36: Thay đổi cách nhìn
37
Chap 37: Chuẩn bị kỹ lưỡng
38
Chap 38: Ta nguyện giúp người
39
Chap 39: Không ngại đối đầu
40
Chap 40: Lệnh muội
41
Chap 41: Ly gián bảng vàng
42
Chap 42: Âm mưu dàn xếp
43
Chap 43: Quy ẩn
44
Chap 44: Đồn thổi Bánh bao
45
Chap 45: Ai cũng kì lạ
46
Chap 46: Hồi ức tam hảo
47
Chap 47: Điều tra
48
Chap 48: Trở về sau mùa xuân
49
Chap 49: Loài hoa người thích
50
Chap 50: Kế sách
51
Chap 51: Ước muốn của nữ phụ
52
Chap 52: Nắm được đặc quyền của hệ thống
53
Chap 53: Hắn chọc gì ngươi?
54
Chap 54: Cảm xúc không nên có
55
Chap 55: Bang chủ bị từ hôn
56
Chap 56: Ngũ tinh thi phẩm
57
Chap 57: Hôn lễ Đam Mỹ
58
Chap 58: Đồng lòng suy ngẫm
59
Chap 59: Hậu tân hôn
60
Chap 60: Động viên
61
Chap 61: Nóng tính
62
Chap 62: Không giải thích
63
Chap 63: Tâm tư kì lạ của Phùng gia
64
Chap 64: Mập mờ
65
Chap 65: Bá đạo tiểu thư lần đầu gặp gỡ
66
Chap 66: Đề xuất
67
Chap 67: Kẻ đứng sau
68
Chap 68: Tiếng xấu ập đến
69
Chap 69: Đợi người từ sớm
70
Chap 70: Nhiệm vụ đặc biệt
71
Chap 71: Uỷ quyền
72
Chap 72: Phùng gia hỏi ta à…
73
Chap 73: Mái ấm
74
Chap 74: Tân phủ
75
Chap 75: Viếng dinh phủ hảo hửu
76
Chap 76: Nhiệm vụ cuối cùng
77
Chap 77: Thượng triều

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play