CHƯƠNG 2 : THẾ GIỚI SAU CỬA

Bước qua cánh cửa, Lăng Lăng nhận ra mình đang đứng trong một căn phòng tối tăm, ẩm thấp. Bụi bám dày đặc trên sàn nhà, những tấm gỗ mục nát kêu cọt kẹt dưới chân anh. Nhìn vào biển hiệu bên cạnh anh thấy được dòng chữ " Nocton Hall ngày 23 tháng 7 năm 1996" .Không khí ở đây vô cùng nặng nề, như bị bịt kín bởi một lớp sương mù đen thùi lùi.

Anh nhìn xung quanh, cố gắng nhìn thấy gì đó trong bóng tối. Nhưng mọi thứ đều bị che khuất bởi bóng đen âm u. Chỉ có tiếng nhịp tim của anh vang lên trong căn phòng lặng thinh.

Lăng Lăng cảm thấy sợ hãi, nhưng anh không muốn quay lại. Anh muốn biết cánh cửa này dẫn đến đâu, và tại sao nó lại bị bỏ quên trong bóng tối bấy lâu nay.

Anh bước tiếp vào trong, tay anh cầm chắc bút chì trong túi áo. Anh cố gắng tìm kiếm nguồn ánh sáng, hoặc là một cái gì đó có thể giúp anh nhìn thấy rõ hơn trong căn phòng này.

Bỗng nhiên, anh nghe thấy một tiếng rít nhẹ phát ra từ góc phòng. Anh giật mình, nhanh chóng quay đầu lại.

Trong bóng tối, anh thấy một bóng hình cô gái đang đứng im lặng. Bóng người đó không rõ mặt, tay ôm một con búp bê Nga kiểu cũ , nhìn vô cùng kì dị. Cô gái vuốt ve con búp bê rồi cất tiếng cười ghê gợn " áaaa ,hahaaaaaaa.....áaaa haahaa" tiếng cười vang vọng mang theo hơi lạnh khiến người nghe phải lạnh gáy . Rồi tiếng " rẹc rẹc" kêu lên như tiếng một đài ti vi bị mất sóng . Cô gái dần dần biến mất , con búp bê rơi xuống đất " độp độp" .....

Lăng Lăng cảm thấy máu của anh lạnh ngắt. Anh không thể tin được mình đang nhìn thấy gì.

“Ai đó ở đó?” Lăng Lăng hỏi, giọng anh rồ rồ như sắp hết nói nổi tới nơi.

Nhưng không có lời trả lời. Anh bắt đầu cảm thấy hoảng sợ.Anh quay người chạy về phía cánh cửa, Lăng Lăng đẩy cánh cửa mở ra, rồi chạy về phía hành lang. Anh không dám nhìn lại, anh chỉ muốn chạy thoát khỏi căn phòng âm u đó.

Anh chạy đến cuối hành lang, rồi quay lại nhìn về phía cánh cửa. Cánh cửa vẫn đóng kín, như chưa bao giờ bị mở ra.

Lăng Lăng cảm thấy sợ hãi, nhưng anh không thể nào giải thích được những gì mình vừa nhìn thấy.

Anh quay người chạy về phía phòng khám của mình, tâm trí anh đầy những câu hỏi, những nghi ngờ.

Cánh cửa đó là gì? Bóng người đó là ai? Tại sao nó lại xuất hiện trong bệnh viện này?

Anh trở về nhà với tâm lí sợ hãi sau một ngày làm việc và chứng kiến những điều không tưởng . Căn nhà của anh tui chỉ là một tòa nhà nhỏ nằm trong một con hẻm nhưng lại vô cùng gọn gàng và ngăn nắp , các món đó được sắp xếp theo phong cách Pháp sang trọng giữa nơi ..... bần hèn . Anh vừa lười biếng lăng ra giường nằm thì một con mèo lông trắng xám từ trong góc phòng lao ra

"Đậu Tương , ba nhớ con nhìu quá " anh ôm con mèo nhỏ vào trong lòng tay mân mê đôi chân nhỏ nhắn ấy , nhưng hôm nay lại khác lạ Đậu Tương lại rất sợ hãi anh , khi được bế lên thì nó quơ chân cào loạn xạ cố gắng chạy thoát . Chú mèo nhỏ lao ra khỏi vòng tay Lăng Lăng mà chạy về một góc của căn phòng " mewww meowo" ở phía góc đó .... có một con búp bê rất quen thuộc . Đôi chân của anh như bủn rủn mà chẳng còn có thể đứnh vững được nữa , anh bị ngã ra phía sao như một phản xạ bình thường của mọi con người khi sợ hãi , bàn chân anh cố bường trường trên sàn để càng lùi về sau càng tốt . Bỗng con búp bê mở mắt ra " lộp độp , lộp độp " nó cố gắng đứng dậy dù cho đôi bàn tay đã rỉ nát , chiếc chân gỗ bị gãy làm cho một bên cao một bên thấp , nó đi cứ nghiên qua nghiên lại " lộp độp lộp độp" " hihihihi" tiếng cười của một bé gái vang lên . Âm thanh phát ra 3 phần rợn người 7 phần u ám . Sắc mặt Lăng Lăng tái nhợt đi có thể thấy rõ bằng mắt , anh càng lùi ra sau cho búp bê càng tiến tới . Bỗng anh cảm nhận phía sau mình đụng phải một thứ gì đó .... anh ngước mặt lên theo quán tính nhìn lên trần nhà nhưng chỉ thấy một cô gái không mặt , mái tóc dài , đầu cô gái bị móp méo, máu chảy "bịch bịch" xuống mặt anh . Bỗng nó phát ra tiếng cười ghê rợn " Anh là một tên tồi , tôi đã chờ anh hàng chục năm nay rồi , đã đến lúc mày phải trả giá " giọng cô gái càng nói càng ghê rợn , càng mất kiểm soát , Lăng Lăng chẳng giám nhúc nhích hay nói một câu nào , anh ... xịt keo rồi . " Mau đi theo tao , mau đi theo tao " cô gái thét lên liên tục , cô nắm lấy Lăng Lăng nhưng anh cố vùng vẫy . * Tiếng hét rùn gợn nổi cả da gà , cô gái đã bắt đầu giận dữ , nó đưa tay lên như đang thực hiện một câu thần chú , một ghi lễ gì đó . Lăng Lăng lúc này như thoát khỏi nổi sợ - người ta thường nói rằng khi con người bị ép vào bước đường cùng tâm trí họ sẽ chẳng còn là nỗi sợ hãi nữa mà họ sẽ dũng cảm làm mọi thứ có thể để bào vệ chính bản thân mình . Anh chạy vội về phía sau , mở toang cửa sổ tay ôm chặt đầu mà phóng xuống , khi gần tiếp đất không gian như bị đảo lộn , trời đất xoay chuyển đêm rồi lại ngày rồi lại đêm . Lăng Lăng bật dậy khỏi giường , trên bụng anh là Đậu Tương đang nằm ngủ bị hất văng xuống

" chỉ là mơ " mặt anh đã lấm tấm mồ hôi , khuôn mặt nhợt nhạt , máu vẫn còn chảy giọt trên mặt chẳng có vẻ gì là mơ cả .....

TÁC GIẢ 🙋‍♂️

Nocton Hall nằm ở Lincolnshire, Anh, ban đầu nơi này chỉ là một biệt thự thông thường nhưng sau đó được sử dụng để làm bệnh viện quân đội trong thế chiến thứ II. Điều kỳ lạ nhất trong bệnh viện này là người ta thường nghe thấy tiếng khóc của một cô gái. Con ma này thường xuất hiện trong một căn phòng nhất định, khi các bệnh nhân khác đang ngủ thì người ta thấy bóng dáng một cô gái đứng khóc trên giường.

Theo một giả thuyết, hồn ma này được cho là hầu gái bị chủ nhà giết hại khi Nocton Hall vẫn còn đang được sử dụng làm nơi ở.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play