CHƯƠNG 2 : BẠN LÀ ?

Lăng Lăng cắn môi, "Tôi sẽ cố gắng..."

Bóng người trong chiếc áo choàng đen đưa tay ra, dẫn Lăng Lăng đi vào sâu trong thế giới kỳ lạ. Cây cối như những sinh vật khổng lồ vươn cao, những cành cây dài nhọn nhọn như những lưỡi dao, những chiếc lá rủ xuống như những con rắn đen lóng lánh. Lăng Lăng cảm thấy như bị nuốt chửng vào trong một cơn mơ hoang dã. Anh nhìn thấy những con sinh vật kỳ lạ, như một hỗn hợp giữa động vật và thực vật, di chuyển xung quanh. Chúng có những đôi mắt lớn sáng lấp lánh như ngôi sao, những cái miệng há hoác như muốn nuốt chửng mọi thứ, và những cái chân nhỏ nhỏ như rễ cây cắm chắc vào mặt đất. Lăng Lăng chỉ cảm thấy lòng mình chìm vào một cảm giác bất an và lo lắng mênh mông.

"Nơi này... thật bất thường..." Lăng Lăng thầm thì, giọng nói run rẩy. Bóng người không hồi đáp, chỉ tiếp tục dẫn Lăng Lăng đi tiến vào sâu trong thế giới bí ẩn. Bầu trời đỏ rực như máu, ánh sáng bị những cành cây kỳ dị che khuất, tạo ra những vùng bóng tối âm u. Lăng Lăng cảm thấy như mình đang đi vào một cái bẫy chết chóc.

Đột nhiên, một tiếng động phát ra từ phía sau khiến Lăng Lăng giật mình. Anh quay đầu lại và nhìn thấy một sinh vật kỳ lạ đang lao về phía mình. Sinh vật có hình dáng như một con rắn khổng lồ, với những cái chân nhỏ nhỏ như rễ cây và những cái mắt lớn sáng như ngôi sao. Nó há miệng ra, tiếng kêu rợn lông gáy vang lên.

Lăng Lăng hốt hoảng, anh chạy về phía trước, nhưng sinh vật đó nhanh hơn anh nhiều. Nó lao về phía Lăng Lăng, những cái chân nhỏ nhỏ của nó cắm chắc vào mặt đất, như muốn nuốt chửng Lăng Lăng vào bụng.

Vào lúc ấy, một bóng đen nhảy ra, chặn đường sinh vật ấy. Bóng đen như một vệt chớp ánh sáng, nhanh như gió lốc, tấn công sinh vật kỳ lạ. Lăng Lăng nhìn thấy một chàng trai trẻ với mái tóc đen nhánh và đôi mắt sáng như sao đang đánh vào sinh vật ấy. Chàng trai nhanh nhẹn lách tránh những cái chân nhỏ nhỏ của sinh vật ấy, và đánh một cú mạnh vào đầu nó.

Lăng Lăng ngạc nhiên nhìn chàng trai trẻ, anh không thể tin mình đang nhìn thấy gì.

"Anh là...?" Lăng Lăng hỏi, giọng nói run rẩy. "Anh là ai?"

Chàng trai trẻ mỉm cười, "Tôi là Đại Hải. Bạn là ai ? Sao bạn lại ở đây?"

Lăng Lăng chưa kịp trả lời, Đại Hải tiếp tục nói, "Có phải là bạn đã bước vào thế giới này qua cánh cửa gỗ cũ kỹ ở cuối hành lang bệnh viện?"

Lăng Lăng ngạc nhiên, "Anh biết chuyện đó?"

"Tôi biết nhiều chuyện hơn bạn nghĩ," Đại Hải mỉm cười bí hiểm, "Chúng ta đều bị lạc vào thế giới này qua cánh cửa ấy. Tôi đã

Lăng Lăng ngạc nhiên, "Anh biết chuyện đó?" Giọng nói của anh run rẩy, như cành cây rung rinh trong gió.

"Chúng ta đều bị lạc vào thế giới này qua cánh cửa ấy. Tôi đã ở đây rất lâu rồi. Cùng nhau tìm cách thoát khỏi nơi này nhé?"

Lăng Lăng cảm thấy một lòng tin yên. Anh không biết Đại Hải là ai, nhưng anh cảm thấy rằng chàng trai này có thể trở thành người bạn đồng hành tin tưởng của mình. Tuy nhiên, anh vẫn cảm thấy một sự bất an nặng nề. Đại Hải biết nhiều điều về thế giới này, điều đó có nghĩa là gì?

"Được rồi," Lăng Lăng nói, "Chúng ta cùng nhau tìm được chìa khóa."

Đại Hải mỉm cười, "Rất tốt. Chúng ta bắt đầu từ bây giờ."

Lăng Lăng và Đại Hải cùng nhau bước vào cuộc hành trình tìm kiếm chìa khóa. Bóng người trong áo choàng đen đã biến mất, không biết đến nơi nào. Lăng Lăng hỏi Đại Hải, "Người đó là ai?"

"Tôi không biết," Đại Hải lắc đầu, "Nhưng tôi biết rằng người đó không phải là bạn của chúng ta."

Lăng Lăng nhíu mày, "Tại sao anh lại nói vậy?"

"Bởi vì người đó đã kéo bạn vào thế giới này," Đại Hải nói, "Người đó không muốn bạn quay về."

"Nhưng tại sao?" Lăng Lăng không hiểu.

"Tôi không biết," Đại Hải lắc đầu, "Nhưng chúng ta phải cẩn thận."

Lăng Lăng và Đại Hải tiếp tục đi tiến. Họ đi qua những khu rừng kỳ dị, qua những con sông lấp lánh màu xanh biển. Họ gặp gỡ những sinh vật lạ lùng, nhưng Đại Hải luôn giúp Lăng Lăng tránh khỏi sự nguy hiểm. Đại Hải như một người dẫn đường, giúp Lăng Lăng khám phá thế giới này.

Trong khi đi bên nhau, Lăng Lăng không thể nắm bắt được tâm trạng của Đại Hải. Chàng trai trẻ luôn toát ra một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt của anh lại toát ra sự bất an và lòng trầm trọng. Lăng Lăng cảm thấy rằng Đại Hải biết nhiều điều mà anh không biết, anh ta đã ở trong thế giới kỳ lạ này rất lâu rồi. Anh cảm thấy một lòng tin yên bên cạnh Đại Hải, nhưng cũng không khỏi tò mò về quá khứ của anh ta.

"Anh đã ở đây bao lâu rồi?" Lăng Lăng hỏi, giọng nói của anh vẫn còn hơi run rẩy.

Đại Hải nhìn vào xa, ánh mắt của anh như đang nhìn thấu vào quá khứ, "Tôi không nhớ rõ nữa..." Giọng nói của anh như tiếng gió thì thầm qua những cành cây cũ kĩ.

Lăng Lăng nhíu mày, "Anh không nhớ rõ?"

"Thế giới này rất kỳ lạ," Đại Hải nói

TÁC GIẢ 🙋‍♂️

Lăng Lăng đang cố gắng chui qua một cái lỗ nhỏ trên cây: "Cái lỗ này... sao nó lại nhỏ thế nhỉ?"

Đại Hải nhếch mép cười: "Đó là lối đi dành cho kiến, Lăng Lăng! Anh có thấy chúng ta hơi to không?"

Lăng Lăng: "Kiến? Tôi thề tôi nhìn thấy con bọ cánh cứng khổng lồ trước mặt! Nó lớn bằng cái xe hơi đấy! "

Đại Hải: "À, chắc là kiến đang đi tàu điện đó! "🐜🚄

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play