Họ đi mãi đi mãi giữa khu rừng quái dị, những cây cối khổng lồ với những thân cây xoắn vặn kỳ lạ như muốn nuốt chửng họ. Ánh sáng mặt trời yếu ớt len lỏi qua tán lá, tạo nên những vệt sáng loang lổ trên mặt đất. Bầu không khí âm u, như đang giam giữ những bí mật chưa được giải mã.
Đột nhiên, Lăng Lăng nhìn thấy một ánh sáng lờ mờ ở phía trước, anh chỉ tay về phía đó: "Kia! Có ánh sáng kìa!"
Đại Hải nhìn theo hướng tay Lăng Lăng chỉ, anh cũng nhìn thấy ánh sáng ấy. Ánh sáng đỏ như máu, lờ mờ và bất thường. Nó toát ra một cảm giác kỳ quái và đáng sợ.
"Chúng ta nên tránh xa nơi đó," Đại Hải nói, "Nó có thể là bẫy." Giọng nói của anh trầm trọng, như cảm nhận được sự nguy hiểm.
Nhưng Lăng Lăng lại không nghe lời Đại Hải, anh tò mò muốn biết ánh sáng đỏ ấy là gì. Anh bước tiến về phía ánh sáng, Đại Hải không thể làm gì khác ngoài việc theo sau anh.
Họ đi đến gần ánh sáng hơn, và họ nhìn thấy một ngôi nhà lớn bằng gỗ. Ngôi nhà đó được bao bọc bởi một ánh sáng đỏ như máu, từ những cửa sổ đến nóc nhà đều phát ra ánh sáng ấy.
"Nơi này rất kỳ lạ," Lăng Lăng nói, giọng nói của anh run rẩy, "Chúng ta nên quay lại."
Đại Hải gật đầu, "Anh nói đúng." Nhưng khi họ đang quay lưng để rời đi, một tiếng gõ cửa vang lên. Họ quay lại nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, mắt đỏ lửa, đang đứng trước cửa. Anh ta nhìn Lăng Lăng và Đại Hải với ánh mắt không thân thiện.
"Vào đi," người đàn ông nói, "Các bạn không muốn ở ngoài đó với những con quái vật đâu."
Lăng Lăng và Đại Hải nhìn nhau, họ không biết nên làm gì. Họ cảm thấy một lòng bất an nặng nề, nhưng họ cũng biết rằng họ không thể ở ngoài đó mãi được. Họ bước vào trong nhà.
Cánh cửa kín lại, Lăng Lăng và Đại Hải nhìn xung quanh. Họ nhìn thấy khoảng 5-6 người trong tâm trạng hoảng sợ đang ở trong phòng. Có 2 cô gái và 4 chàng trai, họ đều có ánh mắt hoảng sợ, như đã trải qua một chuyện gì đó kinh khủng.
"Chào mừng các bạn," người đàn ông nói với giọng nói của một người lãnh đạo. "Tôi là Adam, chủ nhân của ngôi nhà này. Các bạn là những người may mắn, bởi vì các bạn đã tìm đến đây."
Lăng Lăng và Đại Hải nhìn nhau, họ không biết nên tin vào lời nói của Adam hay không. Họ cảm thấy rằng mình đã bị lạc vào một chỗ nào đó rất kỳ lạ.
"Chúng tôi đang tìm chìa khóa," Lăng Lăng nói, "Chìa khóa để mở cánh cửa quay về."
Adam cười nhạt, "Chìa khóa? Các bạn muốn quay về? Nhưng các bạn không thể quay về đâu. Nơi này là nhà của các bạn bây giờ." Giọng nói của Adam bỗng trở nên lạnh lùng, ánh mắt của anh ta nhìn chằm chằm vào Lăng Lăng, như muốn đọc suy nghĩ trong đầu anh.
Lăng Lăng cảm thấy một lòng bất an, anh nhìn vào ánh mắt của Adam, cố gắng tìm ra sự thật trong lòng anh ta.
"Anh đang nói gì vậy?" Lăng Lăng hỏi, giọng nói của anh run rẩy.
"Chúng tôi sẽ ở lại đây mãi mãi sao?" Một cô gái trong nhóm hỏi, giọng nói của cô đầy sự hoảng sợ.
"Không phải mãi mãi," Adam nói, "Chúng ta sẽ ở đây cho đến khi thời gian kết thúc. Đến lúc đó, chúng ta sẽ biết mình phải làm gì." Giọng nói của anh ta trầm trọng, như đang tuyên bố một sự thật không thể thay đổi.
"Thời gian kết thúc?" Lăng Lăng nhíu mày, "Anh đang nói gì vậy?"
"Thời gian kết thúc là khi thế giới này sụp đổ," Adam nói, "Và chúng ta sẽ là những người sống sót cuối cùng." Anh ta nhìn xung quanh phòng, ánh mắt của anh ta như đang nhìn thấy một thế giới mà chỉ có anh ta mới biết.
Lăng Lăng và Đại Hải nhìn nhau, họ không biết nên tin vào lời nói của Adam hay không. Họ cảm thấy rằng mình đã bị lạc vào một chỗ nào đó rất kỳ lạ, một nơi mà thời gian không còn ý nghĩa.
"Chúng ta phải thoát khỏi nơi này," Lăng Lăng nói, giọng nói của anh đầy sự quyết tâm.
"Tôi đồng ý," Đại Hải nói, "Nhưng chúng ta phải cẩn thận."
"Các bạn không thể thoát khỏi đây đâu," Adam cười nhạt, "Nơi này đã giam giữ các bạn mãi mãi."
Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt của Adam, anh cảm thấy một lòng bất an nặng nề. Anh biết rằng mình đã bị lạc vào một nơi rất nguy hiểm, và anh không biết mình có thể thoát khỏi nơi này hay không. Nhưng anh biết rằng mình phải cố gắng, vì sự sống của mình và của những người khác trong căn nhà này.
"Chúng ta sẽ cố gắng," Lăng Lăng nói, "Chúng ta sẽ không bỏ cuộc."
Đại Hải gật đầu, anh cũng quyết tâm phải thoát khỏi nơi này. Họ cùng nhau nhìn vào ánh mắt của Adam, họ sẽ không bị anh ta giam giữ mãi mãi. Họ sẽ tìm cách thoát khỏi nơi này và quay về thế giới thực .
TÁC GIẢ 🙋♂️
Đại Hải : Lăng Lăng sợ thì ôm tôi vào
Lăng Lăng : 😑
Updated 31 Episodes
Comments