Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của Adam, anh cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập. "Chúng ta sẽ cố gắng," anh nói, giọng nói của anh đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ không bỏ cuộc."
Đại Hải gật đầu, anh cũng quyết tâm phải thoát khỏi nơi này. Họ cùng nhau nhìn vào ánh mắt của Adam, họ sẽ không bị anh ta giam giữ mãi mãi. Họ sẽ tìm cách thoát khỏi nơi này và quay về thế giới thực.
Adam cười nhạt, một nụ cười đầy ẩn ý, "Tôi thích sự quyết tâm của các bạn. Nhưng hãy nhớ, không phải ai cũng có thể thoát khỏi nơi này." Anh ta chỉ tay vào một cánh cửa ở cuối phòng, "Nếu các bạn muốn rời đi, hãy thử cánh cửa ấy."
Lăng Lăng và Đại Hải nhìn nhau, họ không biết nên tin vào lời nói của Adam hay không. Nhưng họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc thử. Họ cùng nhau bước về phía cánh cửa, ánh mắt của họ không rời khỏi Adam và những người khác trong phòng. Họ cảm thấy một lòng bất an nặng nề, như đang bước vào một cái bẫy chết chóc.
Cánh cửa được làm bằng gỗ sồi, bề mặt phủ đầy những hoa văn kỳ quái như những con rắn đang uốn lượn. Lăng Lăng cố gắng mở cánh cửa, nhưng nó không dịch chuyển. Nó được khóa chặt bằng một cái khóa bằng đồng, trên khóa có in hình một con mắt đỏ lửa.
"Nó đã bị khóa chặt," Lăng Lăng nói, giọng nói của anh run rẩy.
Đại Hải gật đầu, anh cũng nhận thấy điều đó. Họ cùng nhau nhìn vào ánh mắt của Adam. Anh ta vẫn đứng im lặng, nhìn họ với ánh mắt kỳ quái.
"Tôi đã nói rồi," Adam nói, "Các bạn không thể thoát khỏi đây đâu."
Lăng Lăng nhíu mày, "Anh đang giấu gì vậy?"
"Tôi không giấu gì cả," Adam nói, "Tôi chỉ muốn giúp các bạn hiểu rằng nơi này là nhà của các bạn."
"Anh không nói thật," Lăng Lăng nói, "Tôi không tin anh."
"Tôi không cần bạn tin tôi," Adam nói, "Tôi chỉ cần bạn hiểu sự thật. Nơi này không phải là nơi bạn muốn ở, nhưng nó là nơi bạn phải ở."
"Không," Lăng Lăng nói, "Tôi không muốn ở đây. Tôi muốn quay về thế giới thực."
"Thế giới thực?" Adam cười nhạt, "Anh nghĩ anh còn thể quay về thế giới thực sao? Anh đã lạc vào thế giới này rồi, và anh không thể quay về nữa."
"Tôi không tin anh," Lăng Lăng nói, "Tôi sẽ tìm cách thoát khỏi đây."
"Hãy cố gắng đi," Adam nói, "Nhưng tôi đảm bảo rằng anh sẽ thất bại. Nơi này đã giam giữ rất nhiều người, và không ai có thể thoát khỏi đây." Anh ta quay lưng và bước đi, để lại Lăng Lăng và Đại Hải đứng trước cánh cửa bị khóa chặt.
"Chúng ta phải làm gì bây giờ?" Lăng Lăng hỏi, giọng nói của anh đầy sự bất an.
"Chúng ta phải tìm cách mở cánh cửa này," Đại Hải nói, "Hoặc là chúng ta phải tìm một con đường khác để thoát khỏi nơi này."
Lăng Lăng gật đầu, anh cùng Đại Hải nhìn xung quanh căn phòng, cố gắng tìm kiếm manh mối để thoát khỏi nơi này. Họ biết rằng thời gian đang trôi qua nhanh chóng, và họ phải tìm cách thoát khỏi nơi
Lăng Lăng và Đại Hải đang cố gắng tìm kiếm manh mối để thoát khỏi căn phòng. Họ nhìn kỹ từng góc cạnh, từng chi tiết nhỏ, hy vọng tìm ra một điểm yếu nào đó.
"Tôi không hiểu tại sao anh ta lại khóa chặt cánh cửa như vậy," Đại Hải nói, giọng anh trầm xuống, "Có vẻ như anh ta không muốn chúng ta rời đi."
"Có lẽ anh ta đang giấu điều gì đó," Lăng Lăng nói, "Chúng ta phải cẩn thận."
Bỗng nhiên, một cô gái trong nhóm người tiến lại gần Lăng Lăng. Ánh mắt cô ấy hướng về phía Lăng Lăng với một chút e dè, nhưng lại toát ra sự tò mò và mong muốn được kết nối. Mái tóc nâu của cô buông dài nhẹ nhàng quanh khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to tròn ẩn chứa một sự thông minh nhẹ nhàng.
"Xin chào," cô gái nói với nụ cười nhẹ nhàng. "Tôi là Anya. Các bạn mới đến à?"
Lăng Lăng nhìn cô gái, cảm thấy một lòng bất an nhẹ nhàng, như đang đứng trước một bí mật nào đó. "Vâng, chúng tôi vừa mới đến," anh nói, "Tôi là Lăng Lăng, còn đây là Đại Hải."
"Rất vui được gặp các bạn," Anya nói, "Tôi muốn được đi cùng các bạn, nếu các bạn không phiền." Giọng nói của cô êm dịu, như muốn gợi ý cho họ sự tin tưởng. Giọng nói ấy mang theo một sự nhẹ nhàng, như gió thoảng qua lá cây.
Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt của Anya, anh cảm thấy một chút do dự. Anh không biết nên tin vào cô gái này hay không. Họ mới gặp cô ấy chưa được bao lâu, và họ không biết gì về cô ấy cả. Nhưng anh cũng biết rằng mình không thể ở đây mãi được. Anh cần phải tìm cách thoát khỏi nơi này, và có thể Anya sẽ là một người đồng hành tốt.
"Tôi không biết," Lăng Lăng nói, "Chúng tôi mới đến đây, và chúng tôi cũng không biết gì cả."
"Tôi hiểu," Anya nói, "Nhưng tôi muốn giúp các bạn. Tôi đã ở đây rất lâu rồi, và tôi biết rằng nơi này rất nguy hiểm. Chúng ta cần phải cùng nhau mới có thể thoát khỏi đây."
Đại Hải nhìn vào ánh mắt của Anya, anh cũng cảm thấy một chút do dự. Nhưng anh cũng biết rằng họ không thể ở đây mãi được. Họ cần phải tìm cách thoát khỏi nơi này, và có thể Anya sẽ là một người đồng hành tốt.
"Được rồi," Đại Hải nói, "Chúng ta sẽ cho cô đi cùng."
Anya mỉm cười, "Cảm ơn các bạn." Cô nhìn vào ánh mắt của Lăng Lăng và Đại Hải, "Chúng ta cần phải cẩn thận. Adam không phải là người tốt."
Lăng Lăng gật đầu, "Tôi biết." Anh nhìn vào ánh mắt của Anya, anh cảm thấy rằng cô ấy đang nói thật. Họ cần phải cẩn thận với Adam.
"Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi nơi này," Lăng Lăng nói, "Chúng ta sẽ không bị giam giữ mãi mãi."
"Tôi đồng ý," Đại Hải nói, "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua."
Anya gật đầu, "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Cô nhìn vào ánh mắt của Lăng Lăng và Đại Hải, "Chúng ta sẽ cùng nhau thoát khỏi nơi này."
TÁC GIẢ 🙋♂️
ANYA : Xin chào tôi là Anya
Lăng Lăng : Xin chào
Đại Hải : Hong được giành Lăng Lăng cưa 🫸
Updated 31 Episodes
Comments