CHƯƠNG 7 : NGÔI ĐỀN

Họ tiếp tục bước vào tầng hầm, họ không biết rằng mình đang đi đâu, nhưng họ biết rằng mình phải cố gắng tìm thấy Zie.

"Chúng ta phải cẩn thận," Đại Hải khẽ nói, giọng anh ta trầm thấp và đầy lo lắng. "Adam có thể đã biết chúng ta định rời khỏi."

"Làm sao anh biết?" Lăng Lăng hỏi, giọng nói run rẩy.

"Tôi không biết chắc," Đại Hải nói, "Nhưng tôi cảm thấy không an toàn."

Lăng Lăng gật đầu. Anh cảm thấy rằng Đại Hải đúng. Họ đang ở trong một nơi không an toàn.

"Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi nơi này," Anya nói, "Và chúng ta phải tìm Zie."

Họ cùng nhau bước tiếp vào tầng hầm, họ không biết rằng mình có thể tìm thấy Zie hay không, nhưng họ biết rằng mình phải cố gắng.

Và rồi, họ thấy nó.

Một cánh cửa bằng gỗ cũ kêu cọt kẹt dưới chân họ. Trên cánh cửa là một biểu tượng kỳ quái.

"Đó là cánh cửa dẫn vào rừng," Anya nói, giọng nói của cô giảm xuống một tấn. "Zie đã đi qua cánh cửa đó."

Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt của Anya, anh cảm thấy rằng mình đã không còn sự lựa chọn nào khác. Họ phải bước qua cánh cửa đó.

"Chúng ta phải đi," Lăng Lăng nói, giọng nói của anh đầy sự quyết tâm

Cánh cửa gỗ cũ kêu cọt kẹt khi Lăng Lăng đẩy nó ra. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo ập vào mặt họ, mang theo mùi hôi thối của đất và lá cây thối rữa. Cây cối xung quanh như những bóng ma vươn vào bóng tối, những cành cây khô như những xương người. Dưới chân họ, những cọng rêu mốc mọc xum xuê, giống như những con rắn nhỏ bò lên chân họ.

Lăng Lăng nắm chặt tay Đại Hải, ánh mắt anh tràn đầy sự sợ hãi. "Chúng ta phải cẩn thận," anh thì thầm, giọng nói của anh run rẩy.

Anya bước vào rừng trước, cô cẩn thận nhìn xung quanh. Mắt cô như muốn nuốt chửng mọi thứ. "Zie đã đi theo con đường này," cô nói, giọng nói của cô đầy sự bất an.

Đại Hải bước theo Anya, anh giữ Lăng Lăng ở phía sau.

Bỗng nhiên, một tiếng rống vang lên từ bóng tối. Lăng Lăng giật mình, nhưng anh không sợ hãi quá nhiều. Anh lùi bước nhẹ lại, ánh mắt anh cố gắng nhìn thấy kẻ đang rống giận đó.

Một con quái vật ghê rợn bước ra từ bóng tối. Nó cao lớn như một cái cây cổ thụ, toàn thân bị bao phủ bởi lông lá và rêu mốc. Nó có một cái đầu lớn như đầu người, nhưng lại đầy những cái mắt nhỏ xí như muốn nuốt chửng họ. Miệng của nó rộng thênh thang, tràn đầy những cái răng nhọn hoắc.

Lăng Lăng nhíu mày, anh không sợ hãi, anh chỉ cảm thấy tò mò. Anh nhìn chằm chằm vào con quái vật, muốn hiểu rõ nó là gì.

Đại Hải nhắm chặt tay Lăng Lăng, anh nói với giọng nói trầm trọng: "Đừng sợ, cậu. Tôi sẽ bảo vệ cậu."

Đại Hải bước lên trước, anh nhìn chằm chằm vào con quái vật. Trong ánh mắt của anh, Lăng Lăng nhìn thấy sự quyết tâm và sự bất khuất.

"Hãy trở lại nơi mà bạn thuộc về," Đại Hải nói với con quái vật, giọng nói của anh trầm trọng như sấm rền.

Con quái vật rống lên, nó tung cái chân lớn của nó về phía Đại Hải.

Đại Hải nhanh nhẹn né tránh, anh tung một cú đấm vào cái mũi của con quái vật. Con quái vật rên rỉ và lùi lại.

Lăng Lăng nhìn Đại Hải, anh không ngạc nhiên, anh chỉ cảm thấy rằng Đại Hải thật mạnh mẽ.

"Chúng ta phải đi," Đại Hải nói, giọng nói của anh đầy sự quyết tâm.

Đại Hải kéo Lăng Lăng và Anya chạy trốn. Con quái vật đuổi theo, nó rống lên giận dữ, những cái chân lớn của nó dẫm nát những cành cây dưới chân.

Họ chạy qua những cái cây cổ thụ, những cành cây khô như muốn bắt họ lại. Trong lùm cây, họ nhìn thấy vài con tiểu yêu nhỏ bé đang nhìn họ bằng ánh mắt tinh quái. Họ có hình dạng như những con chồn, nhưng lại có những cái mắtHọ chạy qua những cái cây cổ thụ, những cành cây khô như muốn bắt họ lại. Trong lùm cây, họ nhìn thấy vài con tiểu yêu nhỏ bé đang nhìn họ bằng ánh mắt tinh quái. Họ có hình dạng như những con chồn, nhưng lại có những cái mắt lớn và đen như muốn nuốt chửng hồn người. Chúng nhảy nhót trên những cành cây, tiếng cười khắc khoải của chúng vang lên trong không khí âm u.

Bỗng nhiên, rừng cây mờ đi, như bị một lớp sương mù bao phủ. Lăng Lăng nhìn xung quanh, anh cảm thấy rằng mình đã bị dẫn vào một thế giới khác.

Trước mặt họ, một ngôi đền cổ kính xuất hiện. Ngôi đền được xây dựng bằng đá đen, những bức tường bị phong thủy bao trùm, tạo ra một bầu không khí ảm đạm và bí ẩn. Trên nóc đền, những con rồng đá bị phong thủy vươn cao như muốn nuốt chửng mọi thứ. Trước cổng đền, hàng loạt đầu lâu bị xếp chồng lên nhau, ánh mắt lờ mờ của chúng nhìn chằm chằm vào họ như muốn nuốt chửng hồn người.

Hai con quỷ dữ canh giữ cổng đền. Chúng cao lớn như những con voi, toàn thân bị bao phủ bởi lông đen, ánh mắt của chúng đỏ lửa, miệng của chúng rộng thênh thang, tràn đầy những cái răng nhọn hoắc. Chúng nhìn chằm chằm vào họ, rống lên giận dữ.

Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, anh cảm thấy rằng mình đang ở trong một nơi không an toàn.

"Chúng ta phải đi," anh thì thầm.

Đột ngột, một bóng đen bước ra từ bóng tối. Đó là người đàn ông mặc áo choàng đen đã dẫn Lăng Lăng vào thế giới này. Anh ta nhìn chằm chằm vào Lăng Lăng, ánh mắt của anh ta đầy sự bí ẩn.

"Tôi đã chờ cậu rất lâu rồi," anh ta nói, giọng nói của anh ta trầm trọng và âm u.

Lăng Lăng nhìn anh ta, anh không biết rằng mình nên tin tưởng anh ta hay không.

"Chúng ta phải vào bên trong," anh ta nói, "Nơi đó là nơi mà cậu thuộc về."

Lăng Lăng lúng túng nhìn vào Đại Hải. Đại Hải gật đầu, anh biết rằng họ phải vào bên trong. Họ không thể chạy trốn nơi này.

Họ lén lút bước vào ngôi đền. Đại Hải đi trước, anh cẩn thận nhìn xung quanh.

Trong ngôi đền, những bức tường được trang trí bằng những hình vẽ kỳ quái. Những con quỷ dữ như muốn nhảy ra từ bức tường, ánh mắt của chúng nhìn chằm chằm vào họ.

Đại Hải bước vào một căn phòng bí mật, anh tìm thấy một chiếc dây chuyền bạc họa tiết xinh đẹp. Anh ấy tặng nó cho Lăng Lăng.

"Cậu đeo nó đi," anh nói, "Nó sẽ bảo vệ cậu."

Lăng Lăng nhận lấy dây chuyền, anh cảm thấy rằng nó rất đẹp.

"Cảm ơn anh," anh nói.

Lăng Lăng khẽ cười. "Nó rất đẹp."

Anya nhìn dây chuyền, cô ganh tị với Lăng Lăng. "Sao anh lại không tặng em một cái?" cô hỏi, giọng nói của cô đầy sự ghen tị.

Đại Hải phớt lờ cô, anh nhìn chằm chằm vào Lăng Lăng. "Cậu đeo nó đi, nó sẽ giúp cậu an toàn," anh nói.

Lăng Lăng gật đầu, anh đeo dây chuyền vào cổ. Anh cảm thấy rằng mình đã an toàn hơn một chút.

"Chúng ta phải đi tiếp," Đại Hải nói. "Tôi cảm thấy không an toàn ở đây."

Họ tiếp tục đi vào bên trong ngôi đền. Những bức tường đầy những hình vẽ kỳ quái, những con quỷ dữ như muốn nhảy ra từ bức tường, ánh mắt của chúng nhìn chằm chằm vào họ.

Họ đi qua một căn phòng đầy những cái lồng bằng sắt. Trong những cái lồng đó, những con quái vật nhỏ bé đang nhìn chằm chằm vào họ. Chúng có hình dạng khác nhau, nhưng chúng đều có những cái mắt lớn và đen như muốn nuốt chửng hồn người.

"Chúng là gì?" Lăng Lăng hỏi, giọng nói của anh run rẩy.

"Chúng là những con quái vật bị nhốt lại," Đại Hải nói. "Chúng được sử dụng cho những bể máu. "

Anya rùng mình. "Bể máu?" cô hỏi, giọng nói của cô đầy sự kinh hoảng.

"Đúng vậy," Đại Hải nói. "Người ta sử dụng máu của chúng để tạo ra những bùa yêu, những bùa mê hoặc những loại thuốc men khác nhau."

Lăng Lăng nhìn vào những con quái vật trong lồng, anh cảm thấy rằng mình đang ở trong một nơi không thể tưởng tượng được.

"Chúng ta phải thoát khỏi nơi này," anh nói, giọng nói của anh đầy sự bất an.

Đại Hải gật đầu, "Tôi biết," anh nói, "Nhưng chúng ta phải tìm thấy Zie trước."

Họ tiếp tục đi vào bên trong ngôi đền. Họ đi qua nhiều căn phòng, mỗi căn phòng đều có những bí mật riêng của nó. Họ thấy những căn phòng đầy những cuốn sách cổ, những căn phòng đầy những bức tranh kỳ quái, những căn phòng đầy những cái lồng bằng sắt và những con quái vật bị nhốt lại.

Họ cũng thấy những căn phòng đầy những con người bị nhốt lại. Những con người đó bị tra tấn dã man, ánh mắt của họ tràn đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng.

"Chúng ta phải làm gì đây?" Lăng Lăng hỏi, giọng nói của anh run rẩy.

"Chúng ta phải giải cứu họ," Đại Hải nói, "Và chúng ta phải tìm thấy Zie."

Họ tiếp tục đi vào bên trong ngôi đền. Họ không biết rằng mình đang đi đâu, nhưng họ biết rằng mình phải cố gắng tìm thấy Zie.

Và rồi, họ thấy nó.

Một nơi phát sáng ở giữa ngôi đền, ánh sáng đó rực rỡ như một ngôi sao sáng. Họ tiến lại gần, tim họ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Trước mặt họ là xác của Zie, bị treo ngược lại, máu chảy loe loe và khô từ lâu. Ánh sáng đó là từ máu của Zie phát ra, nó như muốn gọi họ lại.

Lăng Lăng nhìn vào xác của Zie, anh cảm thấy rằng tim mình đang chìm xuống. Anh không tin rằng Zie đã chết.

"Zie!" anh gọi, giọng nói của anh đầy sự tuyệt vọng.

Đại Hải đặt tay lên vai Lăng Lăng, anh nhìn vào xác của Zie. "Chúng ta phải đi," anh nói, "Nơi này không an toàn."

Anya gật đầu, cô cũng cảm thấy rằng mình không thể ở lại nơi này lâu hơn.

Họ rời khỏi ngôi đền, họ không biết rằng mình nên đi đâu tiếp theo. Nhưng họ biết rằng họ phải cố gắng tìm thấy lối thoát.

Lăng LăngLăng Lăng nhìn vào xác của Zie, anh cảm thấy rằng tim mình đang chìm xuống. Anh không tin rằng Zie đã chết.

"Zie!" anh gọi, giọng nói của anh đầy sự tuyệt vọng.

Đại Hải đặt tay lên vai Lăng Lăng, anh nhìn vào xác của Zie. "Chúng ta phải đi," anh nói, "Nơi này không an toàn."

Anya gật đầu, cô cũng cảm thấy rằng mình không thể ở lại nơi này lâu hơn.

Họ rời khỏi ngôi đền, họ không biết rằng mình nên đi đâu tiếp theo. Nhưng họ biết rằng họ phải cố gắng tìm thấy lối thoát.

Lăng Lăng cầm chặt dây chuyền bạc mà Đại Hải tặng anh, nó ấm áp trong lòng bàn tay anh. Anh nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, anh cảm thấy rằng mình có thể tin tưởng anh ta.

"Chúng ta sẽ tìm thấy lối thoát," anh nói, giọng nói của anh vẫn còn run rẩy, nhưng anh cố gắng giữ sự bình tĩnh.

Đại Hải gật đầu. "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm thấy lối thoát," anh nói, "Và chúng ta sẽ tìm cách trả thù cho Zie."

Anya nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, cô cảm thấy rằng anh ta đang nói thật. Cô cũng muốn trả thù cho Zie.

Họ tiếp tục đi vào bên trong rừng, họ không biết rằng mình đang đi đâu, nhưng họ biết rằng họ phải cố gắng tìm thấy lối thoát.

Bóng tối bao trùm họ, những cái cây như muốn nuốt chửng họ lại. Họ cảm thấy rằng mình đang bị theo dõi, nhưng họ không biết rằng ai đang theo dõi họ.

Họ nghe thấy tiếng chân bước xa xa, tiếng rít gió trong cây cối, tiếng gõ cửa từ xa... Họ không biết rằng tiếng gì là thật, tiếng gì là giả.

Họ chạy, chạy cho đến khi họ không còn sức chạy nữa.

Họ nằm xuống, họ không biết rằng mình sẽ sống sót hay không.

Nhưng rồi, họ nhìn thấy một ánh sáng.

Một ánh sáng rực rỡ như một ngôi sao sáng.

Họ tiến lại gần, họ không biết rằng ánh sáng đó là gì.

Nhưng rồi, họ nhìn thấy nó.

Một cánh cửa.

Một cánh cửa bằng gỗ cũ, như muốn mời họ bước vào.

Họ bước vào cánh cửa, họ không biết rằng mình đang đi đâu.

Nhưng họ biết rằng mình phải cố gắng tìm thấy lối thoát.

Họ không biết rằng mình có thể sống sót hay không.

Nhưng họ biết rằng họ phải cố gắng.

Họ phải cố gắng vì Zie.

Họ phải cố gắng vì chính mình.

Họ phải cố gắng vì sự sống còn.

TÁC GIẢ 🙋‍♂️

Có ai thắc mắc tại sao họ lại muốn cứu Zie và mối quan hệ của cả hai bên trong khi tôi chưa từng đề cập gì đến. Sao họ phải cố gắng tìm và giải cứu Zie

CÙNG CHỜ CHAP SAU NHÉ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play