Bỗng mặt đất rung chuyển dữ dội, những cái cây xung quanh rung lắc như muốn bật gốc. Họ không kịp phản ứng, mặt đất bỗng nứt toác ra, nuốt chửng họ vào bên trong. Họ rơi xuống một hang động tối tăm, âm u và lạnh lẽo. Tiếng rít gió vang lên như muốn nuốt chửng họ lại.
Họ nằm bẹp dưới đất, cảm giác choáng váng và sợ hãi. Lăng Lăng cố gắng nhìn xung quanh, anh nhìn thấy những viên đá nhỏ như muốn nuốt chửng họ lại. Anh cảm thấy rằng mình đang ở trong một nơi không an toàn.
"Chúng ta đang ở đâu?" Anya hỏi, giọng nói của cô run rẩy.
"Tôi không biết," Lăng Lăng nói, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào bóng tối bên trong hang động. "Nhưng chúng ta phải cố gắng tìm thấy lối thoát."
Đại Hải gật đầu, anh cảm thấy rằng Lăng Lăng đúng. Họ phải cố gắng tìm thấy lối thoát. Họ không thể ở lại nơi này mãi được.
Họ cùng nhau bước vào sâu trong hang động, những viên đá nhỏ như muốn nuốt chửng họ lại. Họ nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt từ trên cao, tiếng gió thổi qua những khe đá, tiếng rít của những con quái vật ẩn nấp trong bóng tối.
"Chúng ta phải cẩn thận," Đại Hải nói, giọng nói của anh trầm trọng và đầy sự lo lắng. "Nơi này rất nguy hiểm."
Lăng Lăng gật đầu, anh cảm thấy rằng Đại Hải đúng. Họ đang ở trong một nơi không an toàn. Họ phải cố gắng tìm thấy lối thoát trước khi nó quá muộn.
Họ tiếp tục đi vào sâu trong hang động, họ không biết rằng mình đang đi đâu, nhưng họ biết rằng mình phải cố gắng tìm thấy lối thoát.
Bỗng nhiên, ánh sáng lờ mờ xuất hiện ở cuối hang động. Họ cố gắng đi về phía ánh sáng đó, họ hy vọng rằng đó là lối thoát. Nhưng khi họ tiến lại gần, họ nhận ra đó không phải là lối thoát. Đó là một cánh cửa bằng gỗ cũ kỹ, giống hệt cánh cửa mà họ đã bước qua trước đó.
"Cánh cửa này..." Lăng Lăng thì thầm, anh cảm thấy rằng mình đang bị lôi vào một vòng xoáy bí ẩn. "Nó giống hệt những cánh cửa trước đó ."
Đại Hải gật đầu, anh cảm thấy rằng mình đang bị lôi vào một vòng xoáy bí ẩn. "Chúng ta đã quay trở lại nơi mà chúng ta đã bắt đầu," anh nói. "Nhưng làm sao mà chúng ta có thể thoát khỏi nơi này?"
Họ bước qua cánh cửa, họ không biết rằng mình đang đi đâu. Nhưng rồi, họ nhận ra mình đang ở trong một căn phòng lớn. Căn phòng đầy ánh sáng, ấm áp và quen thuộc. Họ nhìn thấy những người bạn của họ đang ngồi trên ghế sofa, như chưa có chuyện gì xảy ra.
"Các bạn!" Lăng Lăng hò hé lên, anh không thể tin mắt mình. "Chúng ta đã quay trở lại ngôi nhà rừng?"
"Các bạn đã đi đâu vậy?" An Thiên hỏi, anh ta nhìn vào Lăng Lăng và Đại Hải với ánh mắt tò mò.
"Chúng ta đã bị lạc vào một thế giới khác," Lăng Lăng nói, anh nhìn vào ánh mắt của những người bạn, anh cảm thấy rằng mình đang ở trong một giấc mơ. "Chúng ta đã gặp những con quái vật ghê rợn, chúng ta đã chạy trốn, chúng ta đã bị rơi xuống hang động, và bây giờ chúng ta đã quay trở lại đây."
"Các bạn đang nói gì vậy?" Anya hỏi, cô nhìn vào Lăng Lăng và Đại Hải với ánh mắt ngạc nhiên. "Chúng ta chưa bao giờ rời khỏi ngôi nhà rừng cả."
"Nhưng chúng ta đã rời khỏi," Lăng Lăng nói, anh cảm thấy rằng mình đang bị điên. "Chúng ta đã bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ ở cuối hành lang, chúng ta đã đi vào rừng, chúng ta đã gặp những con quái vật, chúng ta đã bị rơi xuống hang động, và bây giờ chúng ta đã quay trở lại đây."
"Các bạn đang nói gì vậy?" Zie hỏi, cô nhìn vào Lăng Lăng và Đại Hải với ánh mắt ngạc nhiên. "Chúng ta chưa bao giờ rời khỏi ngôi nhà rừng cả."
"Chúng ta phải làm sao đây?" Lăng Lăng hỏi, anh cảm thấy rằng mình đang bị lôi vào một vòng xoáy không có lối thoát. "Chúng ta đang ở trong một giấc mơ hay là chúng ta đang bị giam lại trong một thế giới khác?"
Đại Hải nhìn vào ánh mắt của Lăng Lăng, anh cảm thấy rằng mình đang bị lôi vào một vòng xoáy không có lối thoát.
Updated 31 Episodes
Comments