Lăng Lăng, Đại Hải và Anya đang cố gắng mở cánh cửa, nhưng nó vẫn không chịu nhúc nhích. Bỗng nhiên, ánh đèn trong hành lang bắt đầu nhấp nháy, một âm thanh quái dị như tiếng rít gào vang lên, khiến cả ba người giật mình.
"Có chuyện gì vậy?" Anya nói, giọng nói của cô run rẩy.
"Chúng ta phải đi khỏi đây," Đại Hải nói, anh cầm chặt tay của Lăng Lăng.
Họ cùng nhau chạy quay lại về phía phòng khách, nơi mà tất cả những người khác đều đã tập hợp. Adam đang đứng ở giữa phòng, ánh mắt của anh ta nhìn chằm chằm vào họ.
"Tôi biết các bạn đã tìm thấy lối bí mật ở tầng hầm," Adam nói, giọng nói của anh ta lạnh lùng, "Nhưng tôi khuyên các bạn nên tránh xa nơi đó."
"Tại sao?" Lăng Lăng hỏi, anh cảm thấy một lòng bất an nặng nề.
"Nơi đó không an toàn," Adam nói, "Nó là nơi của những con quái vật." Anh ta nhìn xung quanh phòng, ánh mắt của anh ta như đang nhìn thấy một thế giới mà chỉ có anh ta mới biết.
"Chúng ta phải tuân theo những luật lệ của ngôi nhà này," Adam tiếp tục, "Nếu không muốn chết."
"Luật lệ?" Lăng Lăng nhíu mày.
"Không được ra ngoài sau 22h đêm," Adam nói, "Và không được tìm kiếm những lối bí mật."
"Tại sao?" Đại Hải hỏi, anh cảm thấy một lòng bất an.
"Vì nó không an toàn," Adam nói, "Và nó không thuộc về các bạn."
Adam nhìn xung quanh phòng, "Mọi người hãy chia phòng để ngủ. An Thiên và Peet một phòng, Anya và Zie cùng phòng."
Lăng Lăng bị sự sắp xếp của Adam làm cho ngạc nhiên. Anh đã không nghĩ rằng mình sẽ ở cùng phòng với Đại Hải.
"Tại sao tôi lại phải ở cùng phòng với anh ta?" Lăng Lăng hỏi, anh chỉ tay vào Đại Hải.
"Tôi tưởng hai người là một nhóm," An Thiên nói, giọng nói của anh ta mang theo một chút tò mò.
Lăng Lăng ngạc nhiên, anh nhìn vào Đại Hải, anh không biết nên nói gì. Anh nhìn thấy Đại Hải đang mỉm cười nhẹ, như đang giấu một bí mật nào đó.
"À, chắc là tôi sẽ đi ngủ cùng anh ta," Lăng Lăng nói, anh chạy te te theo Đại Hải về phía phòng trống mà Đại Hải đã chọn.
Mọi người cùng nhau chia phòng để ngủ. An Thiên và Peet ở một phòng, Anya và Zie cùng phòng. Lăng Lăng chạy te te theo Đại Hải, anh không biết tại sao mình lại cảm thấy bất an như vậy.
"Tôi không hiểu tại sao anh lại muốn đi ngủ riêng với tôi," Lăng Lăng nói khi họ đã đến phòng.
Đại Hải nhìn vào ánh mắt của Lăng Lăng, anh mỉm cười, "Có lẽ chúng ta cần phải có chút khoảng cách với nhau."
"Khoảng cách?" Lăng Lăng nhíu mày.
"Đúng vậy," Đại Hải nói, "Hãy nghĩ về nó, Lăng" Đúng vậy chúng ta đã bị lạc vào nơi này, chúng ta không biết gì về nó. Có thể việc ở riêng sẽ an toàn hơn." Giọng nói của Đại Hải trầm xuống, như đang ẩn chứa một bí mật nào đó.
Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, anh cảm thấy một lòng bất an nặng nề. Anh không biết tại sao mình lại cảm thấy bất an như vậy. Anh muốn hỏi Đại Hải rằng anh ta đang giấu gì, nhưng anh không biết nên nói gì.
Đại Hải đã đi về phía giường, anh lấy một cuốn sách bằng da cũ ra từ cái balo của mình. Anh ngồi xuống giường và bắt đầu đọc sách.
"Anh đang đọc gì vậy?" Lăng Lăng hỏi.
"Đây là một cuốn sách về lịch sử của ngôi nhà này," Đại Hải nói, "Tôi tìm thấy nó trong cái balo của mình."
"Lý do gì mà anh lại mang theo một cuốn sách như vậy?" Lăng Lăng hỏi.
"Tôi không biết," Đại Hải nói, "Nhưng tôi cảm thấy rằng nó sẽ hữu ích."
Lăng Lăng nhìn vào cuốn sách bằng da cũ ấy, anh cảm thấy một lòng tò mò. Anh muốn biết những gì được viết trong cuốn sách ấy. Nhưng anh cũng biết rằng mình không nên hỏi Đại Hải quá nhiều điều.
"Được rồi," Lăng Lăng nói, "Tôi sẽ đi ngủ." Anh nằm xuống giường, nhưng anh không thể ngủ được. Anh vẫn còn bất an về những gì đã xảy ra và những gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Căn phòng vẫn bị bao trùm bởi một bầu không khí âm u và bí ẩn. Ánh đèn nhấp nháy như muốn nhắc nhở họ rằng họ đã bị lạc vào một nơi không an toàn.
Bỗng nhiên, Anya gõ cửa phòng của Lăng Lăng và Đại Hải, ánh mắt cô đầy sự hoảng sợ.
"Có chuyện gì vậy?" Lăng Lăng hỏi.
"Zie biến mất!" Anya nói, "Cô ấy bảo muốn đi uống nước rồi biến mất. Tôi không tìm thấy cô ấy ở bất kỳ nơi nào."
Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt của Anya, anh cảm thấy một lòng bất an nặng nề. Anh không biết rằng chuyện gì đã xảy ra với Zie.
"Chúng ta phải tìm cô ấy," Lăng Lăng nói, anh nhìn vào Đại Hải.
Đại Hải đặt cuốn sách xuống, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào Lăng Lăng, "Bây giờ đã quá 22h rồi, Lăng Lăng."
Lăng Lăng nhíu mày, "Nhưng chúng ta không thể bỏ cô ấy lại đây."
"Adam đã nói rằng không được ra ngoài sau 22h," Đại Hải nói, "Chúng ta phải tuân theo luật lệ."
Anya nhìn vào ánh mắt của Lăng Lăng và Đại Hải, "Tôi sợ hại," cô nói, "Tôi không muốn ở riêng một mình."
Cô nhìn vào Đại Hải, "Tôi xin lỗi, tôi có thể ở lại không ? Tôi sợ quá."
Đại Hải nhìn Anya, anh gật đầu nhẹ nhàng. "Không sao, Anya. Em có thể ngủ ở đây với chúng tôi."
Anya nhìn Đại Hải, ánh mắt cô ấy toát ra sự biết ơn. "Cảm ơn anh."
Lăng Lăng nhìn vào Đại Hải, anh cảm thấy một chút bất an. Anh không biết tại sao Đại Hải lại đồng ý cho Anya ở lại phòng của họ. Anh cũng không biết rằng Anya có biết gì về những gì đang xảy ra hay không.
"Tôi sẽ đi tìm Zie," Lăng Lăng nói, "Chúng ta không thể bỏ cô ấy lại đây."
"Lăng Lăng," Đại Hải nói, giọng nói của anh trầm trọng, "Bây giờ đã quá 22h rồi. Adam đã nói rằng không được ra ngoài sau 22h."
Lăng Lăng nhíu mày, "Tôi biết, nhưng..."
"Không có nhưng nhanh gì cả," Đại Hải nói, "Chúng ta phải tuân theo luật lệ."
Anya nhìn vào ánh mắt của Lăng Lăng và Đại Hải, "Nhưng Zie biến mất rồi!" Cô nói, giọng nói của cô đầy sự hoảng sợ.
"Chúng ta sẽ tìm cô ấy vào sáng mai," Đại Hải nói, "Bây giờ em hãy ngủ đi."
Anya nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, cô biết rằng anh ta đúng. Cô không thể làm gì khác ngoài việc ngủ. Cô nằm xuống sàn, gối đầu lên trên cái balo của mình.
Lăng Lăng nhìn vào Anya, anh cảm thấy một lòng bất an. Anh không thể ngủ được. Anh vẫn còn lo lắng cho Zie.
"Đại Hải," Lăng Lăng nói, "Chúng ta phải làm gì bây giờ?"
"Chúng ta sẽ ngủ," Đại Hải nói, "Và sẽ tìm Zie vào sáng mai."
Lăng Lăng gật đầu, anh không biết rằng mình có thể ngủ được hay không. Anh nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, anh cảm thấy rằng anh ta đang giấu gì đó.
Ánh đèn trong phòng nhấp nháy không ngừng, như muốn nhắc nhở họ rằng họ đã bị lạc vào một nơi không an toàn. Lăng Lăng không biết rằng mình có thể thoát khỏi nơi này hay không. Anh chỉ biết rằng mình phải cố gắng.
TÁC GIẢ
Đại Hải : Anya chỉ có một giường , cô ngủ dưới đất
Anya : tại sao lại là tôi , anh không thể nhường cho 1 người con gái íu đuối chiếc giường được à
Đại Hải : không !
Updated 31 Episodes
Comments