Lăng Lăng lên giường, nằm lưng trong lòng, vẫn vô cùng bất an, lo sợ. Anh khẽ nhìn qua Đại Hải thì thấy anh ta đang ngủ , dáng vẻ ấy mới tựa đẹp làm sao sóng mũi cao vút làn da mịn màn cứ như là con gái . Đêm đến những âm thanh kỳ quái ở đó cứ kêu la làm cho Lăng Lăng sợ hãi. Anh nằm sát vào Đại Hải và cố gắng đánh một giấc tới sáng
Cót két cót két, âm thanh đó cứ vang vọng mãi. Lăng Lăng tỉnh giấc, anh nhìn ra bên ngoài cửa sổ và thấy một bóng ma cầm theo một chiếc lưỡi hái đang chảy từng giọt từng giọt đỏ như máu. Lăng Lăng siết chặt Đại Hải, cánh tay anh ôm chặt lấy người bạn như muốn hòa tan vào cơ thể anh ta. Đó là sự bấu víu của sự sợ hãi và mong muốn sự bảo vệ. Lòng bàn tay anh ấm áp trên lưng Đại Hải, gần như muốn ngấm vào da thịt anh ta.
Lăng Lăng niệm chú, giọng nói anh khàn khàn và run rẩy như tiếng lá cây rung rinh trong gió: "Ôm mạng, bảo vệ, xua tan ác ma, tử sinh không xâm phạm." Mỗi câu chú như một lớp bảo vệ, một lòng tin yếu ớ
Cảnh đêm bên ngoài cửa sổ đầy sự âm u và bất an. Gió rít vang lên như tiếng khóc than, cành cây rung rinh như những bàn tay ma quái. Những tiếng gõ cửa từ xa vang lên, như một lời đe dọa âm u. Ánh sáng lờ mờ từ xa như muốn nuốt chửng mọi thứ.
Căn phòng bị bao trùm bởi một bầu không khí lạnh lẽo và ẩm ướt. Tường đá cũ kêu cọt kẹt dưới chân họ. Ánh đèn nhấp nháy như muốn nhắc nhở họ rằng họ đã bị lạc vào một nơi không an toàn. Những bóng đen kỳ quái như muốn nuốt chửng họ.
Đại Hải bị làm cho tỉnh giấc, anh nhìn ra cửa sổ thấy bóng ma và vỗ về Lăng Lăng.
Đại Hải nhìn Lăng Lăng, ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng và an ủi. Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai Lăng Lăng, tay anh ấm áp như muốn xua tan sự lạnh lẽo của sự sợ hãi. Động tác của anh nhẹ nhàng và chậm rãi, như muốn gợi cho Lăng Lăng cảm giác an toàn và bình yên.
Đại Hải gần như muốn nói với Lăng Lăng rằng: "Đừng sợ hãi, anh đang ở đây cùng em. Mọi chuyện sẽ ổn thôi." Ánh mắt anh như muốn gửi gắm sự tin tưởng và lòng biết ơn vào Lăng Lăng.
Động tác vỗ về nhẹ nhàng của Đại Hải như một lời khẳng định với Lăng Lăng rằng anh ta không đơn độc, anh ta có người bạn đồng hành cùng anh ta đối mặt với sự sợ hãi.
Lăng Lăng vẫn còn run rẩy, anh không tin rằng đó chỉ là giấc mơ. Anh nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, anh cảm thấy rằng anh ta đang nói thật.
"Chúng ta phải đi," Lăng Lăng nói, giọng nói của anh vẫn còn run rẩy. "Nơi này không an toàn."
Đại Hải gật đầu, "Tôi biết," anh nói, "Chúng ta sẽ đi."
Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, anh cảm thấy rằng mình có thể tin tưởng anh ta.
"Chúng ta sẽ đi đâu?" Lăng Lăng hỏi.
"Chúng ta sẽ tìm một nơi an toàn," Đại Hải nói, "Và chúng ta sẽ tìm Zie."
Lăng Lăng gật đầu, anh cảm thấy rằng mình đã tìm thấy sự hy vọng.
Họ cùng nhau bước ra khỏi phòng, cố gắng không làm ồn à o. Họ không muốn Adam biết rằng họ đang đi.
Họ bước vào hành lang, không khí ở đây lạnh lẽo và ẩm ướt. Ánh sáng đỏ như máu yếu ớt lọt xuống hành lang, tạo ra những bóng đen kỳ quái trên tường.
"Chúng ta phải đi theo con đường mà Zie đã đi," Anya nói, giọng nói của cô vẫn còn run rẩy.
Lăng Lăng gật đầu, anh nhìn vào ánh mắt của Anya, anh cảm thấy rằng cô ấy đúng. Họ phải đi theo con đường mà Zie đã đi.
Họ cùng nhau bước về phía cầu thang, nơi mà họ đã tìm thấy lối bí mật ở tầng hầm. Họ không biết rằng mình có thể tìm thấy Zie hay không, nhưng họ biết rằng mình phải cố gắng.
Họ bước xuống tầng hầm, không khí ở đây càng lạnh lẽo và ẩm ướt hơn. Ánh sáng đỏ như máu yếu ớt lọt xuống tầng hầm, tạo ra những bóng đen kỳ quái trên tường.
Lăng Lăng nhìn xung quanh, anh cảm thấy một lòng bất an nặng nề. Anh không biết rằng mình đang bị theo dõi hay không
TÁC GIẢ 🙋♂️
Lăng Lăng : trời ơi cú tui , cú tui trời ơi
Updated 31 Episodes
Comments