"Thế giới này được hình thành từ sự va chạm của hai dòng năng lượng đối lập," Keizn giải thích, đôi mắt xanh biếc của cậu bé lấp lánh như những vì sao. "Rừng Ác Ma, nơi bóng tối và ác quỷ ngự trị, và Thiên Lãnh, nơi tinh linh và ánh sáng cư ngụ."
"Sự va chạm đã tạo ra những vòng xoáy hỗn loạn của thời gian và không gian," Keizn tiếp tục, "Những vòng xoáy này hút linh hồn, năng lượng, thậm chí là cả vật chất từ các thế giới khác, tạo nên một thế giới hỗn loạn và đầy nguy hiểm."
"Mọi người đến đây bởi những vòng xoáy hỗn loạn ấy," cậu bé nói, "Họ có thể là những người bị lạc lối, những người bị truy đuổi, hoặc những người tìm kiếm sức mạnh. Nhưng dù là ai, họ đều bị bắt bởi vòng xoáy và kéo vào thế giới này."
"Thế giới này là một mê cung," Keizn nói, "Nơi mà những biên giới giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thời gian và không gian, luôn luôn bị mờ nhạt. Nó là một nơi đầy sự nguy hiểm và cơ hội, nơi mà số phận của mỗi người đều bị quyết định bởi lựa chọn của họ."
Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt của Keizn, anh cảm thấy sự ngạc nhiên và sự tò mò. Anh không bao giờ nghĩ rằng thế giới này lại có một lịch sử phức tạp như vậy.
"Vậy còn Zie?" Lăng Lăng hỏi, "Cô ấy đến đây như thế nào?"
Keizn nhíu mày, "Tôi không biết chắc chắn. Nhưng tôi nghĩ rằng cô ấy đã bị hút vào thế giới này bởi một vòng xoáy hỗn loạn. Hoặc có thể là cô ấy đã tự ý đến đây."
"Chúng ta phải tìm kiếm cô ấy," Lăng Lăng nói, ánh mắt anh tràn đầy sự quyết tâm. "Chúng ta phải giải phóng cô ấy."
"Chúng ta sẽ tìm thấy cô ấy," Keizn nói, "Tôi sẽ giúp anh."
Lăng Lăng gật đầu, anh nhìn vào ánh mắt của Keizn, anh cảm thấy sự hy vọng.
Họ sẽ cùng nhau tìm kiếm Zie, họ sẽ cùng nhau thoát khỏi nơi này.Lăng Lăng nhìn vào Keizn, ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng. "Adam đã chết. Làm sao chúng ta có thể quay về thế giới cũ?"
Keizn nhíu mày, ánh sáng xanh biển của cậu bé tỏa ra sự suy ngẫm. "Đó là một câu hỏi khó," Keizn nói, "Adam là người kiểm soát vòng xoáy thời gian. Với cái chết của anh ấy, những vòng xoáy đó cũng bị ảnh hưởng."
"Có thể là vòng xoáy đã bị đóng lại," Keizn tiếp tục, "Hoặc có thể là nó đã bị biến đổi. Chúng ta không biết chắc chắn."
Lăng Lăng nhìn vào bầu trời, anh cảm thấy sự tuyệt vọng. Làm sao mà họ có thể quay về thế giới cũ khi mà họ không biết rằng vòng xoáy thời gian đang ở đâu?
"Chúng ta phải làm sao đây?" Lăng Lăng hỏi, giọng nói của anh tràn đầy sự tuyệt vọng.
Keizn nhìn vào ánh mắt của Lăng Lăng, cậu bé cười nhẹ, "Chúng ta sẽ tìm thấy một cách. Chúng ta không thể bỏ cuộc."
"Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về những vòng xoáy thời gian," Keizn nói, "Có thể là có một cách khác để quay về thế giới cũ. Hoặc có thể là có một vòng xoáy khác mà chúng ta chưa biết."
"Chúng ta phải tìm kiếm thông tin," Keizn nói, "Chúng ta phải tìm kiếm những người biết về vòng xoáy thời gian."
Lăng Lăng gật đầu, anh biết rằng Keizn đúng. Họ phải tìm kiếm thông tin, họ phải tìm hiểu thêm về những vòng xoáy thời gian. Họ phải tìm kiếm một cách để quay về thế giới cũ.
"Chúng ta sẽ không bỏ cuộc," Lăng Lăng nói, anh nhìn vào ánh mắt của Keizn, anh cảm thấy sự hy vọng. "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm thấy một cách."Keizn đưa Lăng Lăng và Anya, người vẫn bất tỉnh sau cơn bão, đến thành phố của tinh linh. Thành phố nằm giữa những cánh rừng xanh biếc, ánh nắng rọi xuống những ngôi nhà bằng gỗ và đá nhẹ nhàng. Không khí trong lành, mùi hoa dại thoảng qua mũi, tạo nên một cảm giác yên bình và thoải mái.
"Đây là thành phố của chúng tôi," Keizn nói, "Nơi này an toàn. Chúng ta có thể nghỉ ngơi ở đây một chút."
Lăng Lăng gật đầu, anh nhìn vào thành phố với sự ngạc nhiên. Nơi này quá đẹp, quá bình yên, nó khác hẳn với những nơi mà anh đã từng đi qua.
"Cảm ơn anh, Keizn," Lăng Lăng nói, "Chúng tôi rất biết ơn."
Keizn cười nhẹ, "Không có gì. Chúng tôi luôn chào đón những người bạn đến thành phố của chúng tôi."
Họ cùng nhau bước vào thành phố, những người dân trong thành phố nhìn vào họ với sự tò mò và sự tôn trọng. Họ chưa bao giờ thấy con người nào đến thành phố của họ trước đây.
Keizn dẫn họ đến một ngôi nhà bằng gỗ nhỏ, "Đây là nhà của tôi. Chúng ta có thể nghỉ ngơi ở đây."
Lăng Lăng gật đầu, anh cảm thấy sự mệt mỏi và sự đau đớn trong cơ thể anh. Anh cần phải nghỉ ngơi.
Keizn giúp Anya nằm xuống giường, ánh sáng xanh biển của cậu bé tỏa ra sự an ủi.
"Cô ấy sẽ không sao," Keizn nói, "Tôi sẽ chăm sóc cô ấy."
Lăng Lăng gật đầu, anh nhìn vào Anya, ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng. Anh không biết rằng cô ấy sẽ tỉnh dậy khi nào.
"Keizn, cảm ơn anh," Lăng Lăng nói, anh cảm thấy rằng mình rất may mắn khi có Keizn bên cạnh. "Chúng tôi rất biết ơn anh."
Keizn cười nhẹ, "Không có gì. Tôi luôn sẵn sàng giúp đỡ những người bạn của mình."
Lăng Lăng gật đầu, anh cảm thấy rằng mình đã tìm được một nơi an toàn, một nơi mà anh có thể nghỉ ngơi và lập kế hoạch cho tương lai.Sau khi ăn tối một bữa ăn ngon miệng với những món ăn đặc sản của thành phố tinh linh, Lăng Lăng và Đại Hải cùng nhau chuẩn bị đi ngủ. Keizn đã chuẩn bị một căn phòng rộng rãi với hai chiếc giường êm ái cho họ.
"Anh nên nghỉ ngơi," Keizn nói, "Anh đã vất vả quá rồi."
Lăng Lăng gật đầu, anh cảm thấy sự mệt mỏi và sự đau đớn trong cơ thể anh.
"Cảm ơn em," Lăng Lăng nói.
Keizn cười nhẹ, "Không có gì. Tôi sẽ ở căn phòng bên cạnh nếu anh cần gì."
Keizn rời đi, Lăng Lăng nhìn vào Đại Hải, "Anh nghỉ ngơi đi."
"Tôi muốn ngủ chung phòng với anh," Đại Hải nói, giọng nói của anh tràn đầy sự nài nỉ.
Lăng Lăng nhíu mày, "Tại sao anh lại muốn ngủ chung phòng với tôi?"
"Bởi vì tôi muốn ở bên anh," Đại Hải nói, "Tôi muốn bảo vệ anh."
"Tôi không cần anh bảo vệ," Lăng Lăng nói, "Tôi có Hina bên cạnh."
"Nhưng tôi muốn ở bên anh," Đại Hải nói, anh bước tới, ôm chặt chân Lăng Lăng, "Làm ơn, Lăng Lăng. Tôi sợ rằng mình sẽ mất anh lần nữa."
Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, anh cảm thấy sự lo lắng và sự nài nỉ trong ánh mắt ấy.
"Anh không sao đâu," Lăng Lăng nói, "Tôi sẽ không mất anh lần nữa."
"Làm ơn," Đại Hải nói, giọng nói của anh tràn đầy sự nài nỉ. "Hãy cho tôi ở bên anh."
Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, anh cảm thấy sự yêu thương và sự tôn trọng trong ánh mắt ấy.
"Được rồi," Lăng Lăng nói, anh cười nhẹ. "Anh có thể ngủ chung phòng với tôi."
Đại Hải cười rạng rỡ, anh ôm chặt Lăng Lăng, "Cảm ơn anh, Lăng Lăng. Tôi yêu anh."
Lăng Lăng cười nhẹ, anh cũng cảm thấy sự yêu thương trong lòng anh.
Họ cùng nhau nằm xuống giường, họ cùng nhau nhìn vào bầu trời xanh biển qua cửa sổ, họ cùng nhau ngủ say sưa.
Updated 31 Episodes
Comments