Họ cùng nhau quay trở lại căn phòng chứa những quyển sách cũ kỹ. Căn phòng nhỏ như bị lãng quên trong lòng ngôi nhà rừng, bụi bám đầy những quyển sách cũ kỹ, chất chồng lên nhau như những ngọn núi thu nhỏ. Ánh sáng lờ mờ lọt qua khe cửa gỗ, chiếu vào những trang sách ố vàng, tạo nên một bầu không khí bí ẩn và ma dị.
Không khí nặng nề bởi mùi mốc mét của giấy cũ và bụi bẩn. Mỗi bước chân trên sàn gỗ cũ kỹ đều phát ra tiếng cọt két như lời thì thầm của những linh hồn bị bỏ rơi. Lăng Lăng cảm thấy rằng mình đang bị nhìn chằm chằm bởi những đôi mắt vô hình, những cái bóng ma ẩn nấp trong bóng tối. Bên trong căn phòng, một làn gió lạnh lẽo luôn luôn thổi qua những khe cửa gỗ, khiến cho những trang sách rung lắc nhẹ nhàng. Lăng Lăng nhìn thấy bóng của mình rung rẩy như bóng ma, ánh sáng nhấp nháy và biến dạng như một ảo ảnh.
Đại Hải nhìn vào ánh mắt của Lăng Lăng, anh cười nhẹ, "Đừng sợ hãi, Lăng Lăng. Nơi này chỉ là một thư viện cũ kỹ thôi."
"Nhưng nó rất ma dị," Lăng Lăng thì thầm, giọng nói của anh run rẩy.
"Đúng vậy," Đại Hải nói, "Nó rất ma dị. Nhưng nó cũng rất đáng sợ."
Lăng Lăng gật đầu, anh biết rằng Đại Hải đúng. Nơi này rất đáng sợ, nhưng nó cũng là nơi chứa giữ những bí mật đáng sợ hơn. Họ bắt đầu tìm kiếm những manh mối mới về Adam và những con quái vật trong thế giới này. Lăng Lăng lật giở những trang sách ố vàng, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào những chữ viết cổ kỳ, cố gắng giải mã chúng.
"Đây là nó!" Đại Hải hò hé lên, anh chỉ tay vào một trang sách có hình vẽ một con quái vật ghê rợn. "Đây là con quái vật mà Adam đã giao dịch, con quái vật điều khiển không và thời gian."
Lăng Lăng nhìn vào hình vẽ, anh cảm thấy rằng mình đang bị sợ hãi. Con quái vật trong hình vẽ có mắt đỏ lòe lòe, miệng to ngập răng nhọn hoắt, và cơ thể bọc bằng vảy đen như muội than.
"Nó nhìn quen quen," Lăng Lăng nói, "Tôi nhớ là mình đã gặp nó trong rừng."
"Đúng vậy," Đại Hải nói, "Chúng ta đã gặp nó trong rừng. Nhưng chúng ta không biết rằng nó là gì."
viết tiếp : trong sách miêu tả chiếc lưỡi hái của nó có thể giết bất kì ai và nếu ai nhìn thấy nó sẽ rơi vào vòng lập thời gian vô hạn"Chúng ta cần phải tìm ra điểm yếu của nó," Lăng Lăng nói, "Chúng ta cần phải biết làm sao để đánh bại nó."
Đại Hải gật đầu, anh nhìn vào ánh mắt của Lăng Lăng, anh cảm thấy rằng mình có thể tin tưởng anh ta.
"Chúng ta sẽ tìm ra," anh nói, "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra."
Họ cùng nhau tìm kiếm thêm thông tin trong quyển sách, họ cố gắng tìm ra điểm yếu của con quái vật ghê rợn đó. Cuối cùng, họ đã tìm thấy nó.
"Chiếc lưỡi hái của nó có thể giết bất kì ai," Lăng Lăng đọc to, giọng run run. "Nhưng nếu ai nhìn thấy nó sẽ rơi vào vòng lặp thời gian vô hạn."
Đại Hải cau mày, "Vòng lặp thời gian? Cái gì mà vòng lặp thời gian?"
"Nó có thể khiến thời gian quay ngược lại, khiến chúng ta lặp đi lặp lại những trải nghiệm, khiến chúng ta không thể thoát ra," Lăng Lăng giải thích, "Chính vì thế Adam mới có thể tạo ra vòng lặp trong ngôi nhà rừng này."
"Vậy làm sao để thoát khỏi vòng lặp?" Đại Hải hỏi, "Chúng ta phải làm gì?"
Lăng Lăng nhìn Đại Hải, ánh mắt đầy lo lắng. "Chúng ta phải tìm ra cách để phá vỡ vòng lặp, hoặc tìm ra cách để tránh nhìn vào chiếc lưỡi hái của nó."
Đại Hải suy ngẫm một lúc, "Chúng ta có thể thử dùng bùa mê hoặc phép thuật nào đó để che mắt. Hoặc tìm một vật phẩm có thể giúp chúng ta thoát khỏi vòng lặp."
"Nhưng làm sao để chúng ta tìm được thứ đó?" Lăng Lăng hỏi, "Nơi này quá nguy hiểm."
"Chúng ta phải cố gắng," Đại Hải nói, "Chúng ta phải tìm ra cách."
Họ cùng nhau nhìn vào quyển sách, cố gắng tìm kiếm thêm thông tin, hy vọng tìm ra cách để chiến thắng con quái vật ghê rợn này và thoát khỏi vòng lặp thời gian.
"Chờ đã!" Lăng Lăng bỗng nói, anh chỉ tay vào một trang sách khác. "Đây là nó! Chìa khóa để phá vỡ vòng lặp."
Đại Hải nhìn vào trang sách, anh thấy một hình vẽ về một bông hoa rất đẹp. Bông hoa có màu sắc rực rỡ, nhưng nó có một điểm kỳ lạ: nó chỉ có bảy cánh hoa.
"Bông hoa này... nó có liên quan gì đến vòng lặp thời gian?" Lăng Lăng hỏi, anh không hiểu nó có ý nghĩa gì.
Đại Hải nhíu mày, "Tôi không biết chắc chắn. Nhưng nó là một điểm mấu chốt nào đó. Có thể là nó là chìa khóa để mở cửa thoát khỏi vòng lặp. Hoặc có thể là nó là một vật phẩm có thể bảo vệ chúng ta khỏi chiếc lưỡi hái của quái vật."
"Chúng ta phải tìm kiếm nó," Lăng Lăng nói, "Chúng ta phải tìm kiếm bông hoa này."
"Nhưng làm sao chúng ta biết nó ở đâu?" Đại Hải hỏi.
Lăng Lăng nhìn vào quyển sách một lần nữa, "Có thể nó ở trong ngôi nhà rừng này. Hoặc có thể nó ở nơi mà chúng ta đã từng đi qua."
Đại Hải gật đầu, "Chúng ta phải kiểm tra lại những nơi mà chúng ta đã từng đi qua. Có thể chúng ta đã bỏ lỡ nó."
Họ cùng nhau đứng dậy, họ biết rằng mình đang ở trong một cuộc phiêu lưu nguy hiểm.
Họ bước ra khỏi căn phòng, ánh mắt họ tràn đầy sự quyết tâm. Họ sẽ tìm kiếm bông hoa bảy cánh, họ sẽ phá vỡ vòng lặp thời gian, và họ sẽ thoát khỏi nơi này.Họ cùng nhau bước ra khỏi căn phòng, họ sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới. Lời thần chú của Đại Hải vang vọng trong không khí, ánh sáng xanh mờ ảo bao phủ xung quanh họ.
"Chúng ta phải cẩn thận," Đại Hải nói, "Vòng lặp có thể vẫn đang hoạt động, Adam có thể đã đặt bẫy ở khắp nơi."
Lăng Lăng gật đầu, anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của ngôi nhà, như có một cái gì đó đang theo sát họ. Anh nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, ánh mắt ấy tràn đầy sự quyết tâm.
Họ đi qua những hành lang tối tăm, tiếng bước chân của họ vang lên như lời thì thầm trong sự im lặng gần như chết chóc. Họ phải cẩn thận tránh những cái bẫy mà Adam đã sắp đặt.
Bỗng nhiên, Lăng Lăng thấy một ánh sáng nhấp nháy ở cuối hành lang. Anh chỉ tay vào đó, "Đó là nó! Viên đá của thời gian!"
Đại Hải nhìn theo hướng Lăng Lăng chỉ, ánh mắt anh lóa lên một chút. "Nó đang ở trong căn phòng ấy!"
Họ nhẹ nhàng bước về phía ánh sáng, họ biết rằng mình đang gần đến mục tiêu. Nhưng rồi, họ nhận ra rằng đó chỉ là một bẫy.
Adam đang đợi họ ở đó.
"Các bạn đã đến đây rồi," Adam nói, giọng nói của anh ta tràn đầy sự căm ghét, "Tôi đã chờ các bạn lâu rồi."
Lăng Lăng và Đại Hải nhìn vào Adam, họ biết rằng cuộc chiến đấu cuối cùng đã bắt đầu.
"Chúng ta sẽ không để anh thắng," Lăng Lăng nói, ánh mắt anh tràn đầy sự quyết tâm.
"Chúng ta sẽ giải phóng Zie," Đại Hải nói, ánh mắt anh tràn đầy sự hy vọng.
Adam cười lạnh lẽo, "Các bạn không thể thắng tôi. Tôi là người kiểm soát thời gian, tôi là người kiểm soát sự sống còn."
"Chúng ta sẽ thắng," Lăng Lăng nói, anh nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, anh cảm thấy rằng mình không đơn độc.
"Chúng ta sẽ cùng nhau thắng."Adam cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng, rồi anh ta nhắm mắt lại. "Các bạn không hiểu đâu! Tôi chỉ là công cụ, là nô lệ của nó! Nó sẽ giải phóng tôi, giải phóng tất cả chúng ta khỏi nơi này! Nó sẽ hủy diệt tất cả!"
Lăng Lăng và Đại Hải nhìn vào Adam với sự hoảng sợ. Họ không biết rằng anh ta đang nói gì, nhưng họ cảm thấy rằng có điều gì đó sai lầm.
Bỗng nhiên, Adam ngã xuống đất, cơ thể anh ta rung lắc như bị điện giật. Ánh sáng màu đỏ tỏa ra từ cơ thể anh ta, tạo nên một vòng xoáy khổng lồ.
"Không!" Lăng Lăng hò hé lên, anh không thể tin mắt mình. "Adam đang làm gì vậy?"
Đại Hải nhìn vào vòng xoáy màu đỏ, ánh mắt anh tràn đầy sự hoảng sợ. "Anh ta đang hiến tế bản thân để triệu hồi con quái vật thời gian không gian!"
Vòng xoáy màu đỏ ngày càng lớn hơn, nó nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Những tiếng rít gió vang lên như muốn nuốt chửng họ lại.
"Chạy!" Đại Hải hò hé lên, anh kéo Lăng Lăng chạy thoát khỏi vòng xoáy.
Họ chạy thoát khỏi căn phòng, họ chạy thoát khỏi ngôi nhà rừng.
Nhưng con quái vật thời gian không gian đã được giải phóng.
Nó sẽ hủy diệt tất cả.
Updated 31 Episodes
Comments