Lăng Lăng hò hét, giọng nói của anh run rẩy nhưng tràn đầy sự hy vọng. Anh nhớ lại những gì mà Đại Hải đã nói về máu của quái vật và những bùa mê. Anh nhìn vào con quái vật khổng lồ, ánh mắt anh như muốn nhìn thấu vào bên trong cơ thể nó. "Máu của nó có thể làm cho nó yếu đi," anh nói, "Chúng ta phải tìm cách lấy máu của nó."
Đại Hải nhíu mày, anh không chắc chắn về ý tưởng của Lăng Lăng. "Làm sao chúng ta có thể làm được điều đó?" anh hỏi, giọng nói của anh trầm trọng và đầy sự lo lắng.
"Tôi không biết," Lăng Lăng nói, "Nhưng chúng ta phải cố gắng."
Con quái vật khổng lồ rống lên một tiếng gầm rợn lông gáy, nó tung cái chân lớn của nó về phía họ. Lăng Lăng và Đại Hải nhanh nhẹn né tránh, họ cảm thấy đất rung chuyển dưới chân. Con quái vật ấy quá mạnh mẽ, quá ghê rợn.
"Chúng ta phải tìm cách làm cho nó bị thương," Đại Hải nói, anh nhìn vào ánh mắt của Lăng Lăng, anh cảm thấy rằng mình phải làm gì đó.
Lăng Lăng nhìn xung quanh, anh tìm thấy một cái gậy gỗ cũ kỹ nằm bên cạnh cái cây mà họ đang ẩn nấp. Anh nhặt cái gậy gỗ lên, anh nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, anh cảm thấy rằng mình phải làm gì đó.
"Chúng ta sẽ sử dụng cái gậy gỗ này," anh nói, "Chúng ta sẽ đánh vào điểm yếu của nó."
Đại Hải gật đầu, anh cảm thấy rằng Lăng Lăng đúng. Họ phải sử dụng mọi thứ mà họ có để bảo vệ chính mình.
Lăng Lăng và Đại Hải cùng nhau bước ra từ sau cái cây, họ nhìn chằm chằm vào con quái vật khổng lồ. Con quái vật ấy đang rống lên giận dữ, nó tung cái chân lớn của nó về phía họ.
Lăng Lăng và Đại Hải nhanh nhẹn né tránh, họ cố gắng tìm ra điểm yếu của nó. Họ nhìn thấy rằng con quái vật ấy rất mạnh mẽ, nhưng nó cũng rất chậm chạp.
"Chúng ta phải tấn công nó từ phía sau," Đại Hải nói, anh nhìn vào ánh mắt của Lăng Lăng, anh cảm thấy rằng mình phải làm gì đó.
Lăng Lăng gật đầu, anh cảm thấy rằng Đại Hải đúng. Họ phải tấn công nó từ phía sau khi nó đang tập trung vào phía trước.
Họ chạy nhanh nhẹn về phía sau con quái vật, họ cố gắng không làm cho nó nhận thấy. Họ nhìn thấy rằng con quái vật ấy đang tập trung vào phía trước, nó không nhận thấy họ đang tiến lại gần.
"Bây giờ!" Đại Hải hò hé lên, anh tung một cú đấm mạnh vào lưng của con quái vật. Con quái vật rên rỉ và ngã xuống đất.
Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt của Đại Hải, anh cảm thấy rằng mình đã làm được điều không thể tưởng tượng. Họ đã đánh bại con quái vật khổng lồ.
"Chúng ta làm được rồi!" anh hò hé lên, giọng nói của anh tràn đầy sự hân hoan.
Đại Hải cười nhẹ, anh cảm thấy rằng mình đã làm được điều không thể tưởng tượng. Họ đã đánh bại con quái vật khổng lồ.
TÁC GIẢ 🙋♂️
* Đa vũ trụ : Chàng tiên cá Lăng Lăng luôn khao khát cuộc sống trên cạn. Mỗi đêm, anh trốn khỏi đại dương để ngắm nhìn con người, mơ ước được hát những bài hát của họ. Nhưng dòng máu tiên cá ngăn cản anb bước lên bờ. Rồi một ngày, Lăng Lăng gặp chàng trai trẻ tên là Đại Hải, người luôn dành cho cô những nụ cười ấm áp.Lăng Lăng quyết định đánh đổi giọng hát của mình để có đôi chân, chỉ để được gặp Đại Hải một lần. Khi A Lăng bước lên bờ, Đại Hải đã rất vui mừng. Nhưng họ không thể ở bên nhau mãi mãi. Lăng Lăng phải trở về biển sâu, trái tim đầy đau khổ. Đại Hải, với nỗi nhớ về Lăng Lăng, đã sáng tác những bài hát tuyệt vời nhất, mỗi nốt nhạc đều là lời tâm tình dành cho chàng tiên cá. Lăng Lăng, dù không thể lên bờ, nhưng vẫn nghe thấy tiếng hát của Đại Haie, biết rằng tình yêu của họ vẫn còn.
Đại Hải : hỡiiiiiii chàng là chànggggg , ớiiiiii là Lăng Lăng * bài hát dở tệ , tiếng hát như chaien
Updated 31 Episodes
Comments