Chương 8

Không biết trợ lý vơ vét họa tác từ đâu tới, trình độ so le không đồng đều, trong đó có mấy bức tranh vụng về làm người nhìn thấy sẽ không nhịn được bật cười.

" Hai bức tranh này, cùng mấy bức sau này đều đổi đi." Tống Thu Uyên ghét bỏ, không vui nói." Vẽ cái gì lung tung rối loạn."

Trợ lý nhìn theo phương hướng ngón tay cô, khó xử." Thưa cô, mấy bức tranh này... không có biện pháp đổi."

Tống Thu Uyên khép lại tập tranh, cười nhạo nhìn mẹ cô:" Này lại là tuyệt tác của ai đưa tới?"

Mẹ cô bình tĩnh trả lời." Một bức của con trai bạn làm ăn của mẹ, bức còn lại là của cháu gái cổ đông trong công ty."

Tống Thu Uyên cũng không phát giận, cô yên lặng nhìn người mẹ của mình, cầm lấy tập tranh rời đi.

Về đến nhà, Tống Thu Uyên xách túi một mạch đi về phòng tranh, không thèm nhìn người giúp việc muốn tiếp nhận túi của cô.

Cô nhốt mình trong phòng tranh, từ trong túi trên tay lấy ra mấy bình rượu, tùy tiện mở một lọ.

Trong nháy mắt rượu chảy vào cổ họng, thần kính căng chặt cả ngày rốt cuộc thả lỏng xuống, máu sôi trào rốt cuộc lặng lẽ, bình tĩnh.

Tống Thu Uyên nhìn những tin nhắn được mẹ cô gửi đến, mặt vô biểu tình lại rót cho chính mình một ngụm rượu.

Tống Thu Uyên chỉ có thể phát tiết cảm xúc lên giấy vẽ, cô đứng trước giá vẽ, những khối màu sắc kì quái nổi lên trước mắt cô.

Bị ảnh hưởng của cồn, cô đắm chìm vào trong ảo tưởng, cho dù đại não mê mang, nhưng màu sắc trong mắt cô vẫn nhảy nhót không dừng.

Cô hưởng thụ cảm giác hưng phấn nửa mộng nửa tỉnh, thậm chí muốn sa vào nó cả đời không thoát ra.

Ý thức của cô dần trở nên mơ hồ, cô chỉ cảm thấy trước mắt trời đất quay cuồng, cô không nhớ rõ chính mình muốn làm gì, chỉ biết máy móc chuốc rượu bản thân.

Tống Thu Uyên ném bút vẽ, chính mình ngưỡng mặt nằm lên sofa, chậm rồi nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Bên ngoài không biết có chuyện gì, tiếng bước chân tới tới lui lui, điện thoại trong túi xách cũng kêu không ngừng, nhưng Tống Thu Uyên vẫn không tỉnh lại.

Không biết qua bao lâu, cửa phòng nguyên bản bị khóa được người mở ra từ bên ngoài.

Bùi Vũ mặt lạnh bước vào phòng vẽ, ập vào mặt là mùi rượu nồng nặc, vỏ chai rượu lăn đầy sàn nhà, cô vợ hờ của anh thì đang nằm say bất tỉnh nhân sự.

Anh hít sâu một hơi, miễn cưỡng làm chính mình bình tĩnh lại. " Tống Thu Uyên, em làm..." Lời răn dạy nói đến một nửa đột nhiên im bặt.

Tống Thu Uyên nghe được thanh âm bị bừng tỉnh, vẻ mặt cô mê mang nhìn Bùi Vũ đột nhiên toát ra, mê mang không biết tình huống hiện tại. Bùi Vũ nhìn đôi mắt cô sương mù mênh mông, thoạt nhìn sắp rớt nước mắt, biểu cảm trên khuôn mặt đỏ ửng do cồn của cô trở nên đáng thương vô cùng. Bùi Vũ bắt gặp ánh mắt cô, lập tức chật vật rời đi.

" Anh...anh là ai?"

Tống Thu Uyên rõ ràng đã nhận không ra ai với ai, cô miễn cưỡng ngồi dậy, theo bản năng bắt lấy bình rượu trên bàn trà.

Bùi Vũ bất đắc dĩ nhìn cô." Em rốt cuộc uống nhiều ít?" Anh duỗi tay muốn lấy bình rượu trong tay cô, Tống Thu Uyên rụt tay lại, đem bình rượu ôm vào trong ngực, cảnh giác nói." Em không có uống rượu ~." Giọng nói mang theo chút nũng nịu.

" Em không uống, vậy mấy vỏ chai trên sàn nhà ở đâu ra?"

Bùi Vũ khó được nhiều vài phần kiên nhẫn, anh thở dài, dịu giọng nói." Em đưa chai này cho anh, anh lấy cho em chai mới, được không?"

Tống Thu Uyên nghe vậy đầu óc chết máy một lát, tựa hồ suy sét lợi và hại, cuối cùng buông tay ra.

Bùi Vũ thuận thế đem bình rượu đặt ở bên cạnh, anh hỏi cô." Em ăn cơm chiều chưa?"

Tống Thu Uyên ngoan ngoãn lắc đầu, cô chỉ cảm thấy mệt mỏi muốn ngủ.

Bùi Vũ trơ mắt nhìn cô không bố trí phòng vệ dựa vào anh, nhắm mắt nặng nề ngủ. Anh thở dài, động tác mềm nhẹ ôm cô lên, đang đi tới cửa thì thấy cô mở to mắt nhìn anh.

" Em không khỏe ở đâu à..."

Chưa dứt lời, anh đã thấy cô vùi đầu vào cổ anh, cánh tay cô mềm mại như là không có xương cốt vòng cổ anh, hơi thở ấm áp đừng trên cổ anh. Bùi Vũ cả người cứng đờ cảnh cáo cô." Đừng lộn xộn, ngã bây giờ!"

Anh bế cô về phòng, mềm nhẹ đặt cô xuống giường, giúp cô đắp chăn đàng hoàng.

Dì Mai vội vàng mang canh giải rượu lên, Bùi Vũ cầm lấy gọi cô lên uống canh. Tống Thu Uyên mơ màng mở mắt, nũng nịu." Muốn uống nước~."

Bùi Vũ nhìn cô uống canh giải rượu, tiện tay đưa cho cô ly nước lọc.

Tống Thu Uyên dựa vào người anh, thần sắc bình tĩnh mà kiên định, nghiêm túc nói." Bùi Vũ! Thực ra em vẫn luôn lừa anh một chuyện. Anh nghiêm túc nghe nè."

Bùi Vũ nghe vậy, mày nhăn lại." Chuyện gì?!"

Tống Thu Uyên nghiêm giọng trả lời." Thực ra em là một cái máy say sinh tố."

Bùi Vũ"..."

Anh vừa tức vừa buồn cười, tính, tốt xấu không nháo rượu điên, miễn cưỡng tính là một con ma men đáng yêu.

" Được rồi, máy xay, em nên đi ngủ."

Anh nhét cô về lại ổ chăn, nhưng Tống Thu Uyên lại bật dậy.

" Em không ngủ."

Cô kiên định nói." Em phải xay dâu tây."

Anh không chút lưu tình tắt điện," Tôi rút dây điện rồi, hiện tại em có thể ngủ."

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play