Tại một nhà kho bỏ hoang ở cảng phía nam, ánh đèn pha từ hàng chục chiếc xe cảnh sát rọi sáng khắp một khu vực rộng lớn. Đội đặc nhiệm, trong bộ đồng phục đen, trang bị đầy đủ vũ khí, di chuyển nhanh chóng, sẵn sàng cho cuộc đột kích.
Dẫn đầu là Tần Chính Đình, thiếu tướng trẻ tuổi với gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén đầy uy nghiêm. Anh đã dành cả tuần nghiên cứu, phân tích các thông tin tình báo, cuối cùng phát hiện ra manh mối quan trọng: ông trùm mafia khét tiếng dự định thực hiện một giao dịch lớn tại đây.
Tần Chính Đình ra hiệu cho đội trưởng đặc nhiệm…
“Tất cả vào vị trí. Không để bất kỳ ai trốn thoát.”
Một tiếng “Rõ, thưa thiếu tướng!” đồng thanh vang lên, không khí lập tức trở nên căng thẳng, tràn ngập sự quyết đoán và sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Anh dẫn đầu đội xâm nhập, từng bước đi thận trọng vào trong nhà kho. Nhưng điều chờ đợi họ không phải là một đường dây tội phạm nguy hiểm, mà là sự trống rỗng.
Nhà kho vắng lặng, không có dấu hiệu của một giao dịch nào, không có hàng hóa, không có người. Mọi thứ chỉ còn lại vài thùng hàng rỗng và những dấu vết mơ hồ, như thể cố tình được để lại để đánh lừa họ.
“Chuyện này là sao?” Một sĩ quan đặc nhiệm đứng gần Tần Chính Đình ngạc nhiên thốt lên, vẻ mặt ngỡ ngàng.
Tần Chính Đình không vội trả lời. Anh tiến đến gần một thùng hàng, mở ra và chỉ thấy những mảnh giấy vụn vương vãi bên trong. Đôi mày anh nhíu chặt, ánh mắt thoáng qua sự tức giận.
Anh nhanh chóng rút bộ đàm, ra lệnh kiểm tra toàn bộ khu vực xung quanh, nhưng kết quả chỉ đưa họ đến một sự thật không thay đổi: không có gì ở đây.
“Chúng ta đã bị lừa,” Tần Chính Đình nói, giọng trầm xuống, nhưng ánh mắt sắc lạnh không thể che giấu sự căm phẫn.
-200km về phía bắc, cảng phía bắc-
Dưới ánh sáng mờ nhạt của những chiếc đèn treo lơ lửng trong kho hàng, Dương Uyển Thanh đứng tựa vào một thùng hàng lớn, đôi môi khẽ cong lên thành nụ cười tự mãn. Bộ đồ đen ôm sát tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng đầy mạnh mẽ của cô.
Mái tóc đỏ rượu được búi cao, những lọn tóc buông lơi lấp ló trước trán, thêm phần quyến rũ nhưng cũng đầy vẻ nguy hiểm. Cô cầm trên tay một tập tài liệu, ném lên bàn trước mặt ông trùm và các đàn em.
“Họ đã mắc bẫy. Bây giờ, cả đội cảnh sát đang ở cảng phía nam. Chúng ta có đủ thời gian để hoàn tất giao dịch ở đây.”
Dương Thế Thịnh mỉm cười hài lòng, ánh mắt ẩn chứa sự tự tin không thể che giấu…
“Tốt lắm, Dương Uyển Thanh. Ta biết con sẽ không làm ta thất vọng.”
Dương Uyển Thanh không đáp, ánh mắt cô thoáng qua một tia sắc lạnh, rồi bước ra ngoài kho. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao, một cảm giác bất an thoáng qua trong lòng, nhưng rồi cô tự lẩm bẩm với nụ cười tự mãn…
“Tên cảnh sát mới này… còn non lắm!”
Sau thất bại ở cảng phía nam, Tần Chính Đình trở về trụ sở, gương mặt lạnh băng như không cảm xúc. Trong văn phòng, anh đối diện với cấp trên, người đã luôn tin tưởng và ủng hộ anh trong suốt thời gian qua. Nhưng lần này, không khí giữa hai người trở nên căng thẳng.
“Tôi đã giao cho cậu nhiệm vụ triệt phá đường dây này, nhưng lần đầu tiên lại để chúng qua mặt dễ dàng như vậy. Cậu giải thích thế nào đây?”
Tần Chính Đình bình tĩnh trả lời, nhưng trong lòng không khỏi cảm thấy thất vọng vì sự chủ quan trước đó…
“Thưa thủ trưởng, đây không phải là một tổ chức tầm thường. Kẻ cầm đầu không chỉ giàu kinh nghiệm mà còn rất khôn ngoan. Chúng đã tạo ra một hiện trường giả hoàn hảo để đánh lừa chúng ta…”
Nghe lời giải thích, Trần Nguyên Đức lại càng tức giận hơn. Ông đập mạnh tệp hồ sơ lên bàn, ánh mắt sắc bén, chỉ thẳng tay về phía Tần Chính Đình…
“Khôn ngoan? Hay là cậu đã chủ quan? Cậu đã đánh giá quá thấp đối thủ rồi!”
Tần Chính Đình siết chặt nắm tay, nhưng anh không để cảm xúc chi phối, giọng nói kiên định…
“Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải một tổ chức có cách hoạt động tinh vi như vậy. Tôi thừa nhận mình đã đánh giá sai, nhưng tôi sẽ không để chuyện này xảy ra lần thứ hai.”
Trần Nguyên Đức nhìn anh với ánh mắt đầy nghiêm khắc, giọng gằn xuống…
“Tần Chính Đình, tôi không cần lời hứa hẹn. Tôi cần hành động. Vụ án này không đơn giản như những vụ trước đây cậu từng xử lý. Nếu cậu thất bại lần nữa, đừng trách tôi không nể tình.”
Tần Chính Đình đứng thẳng, giọng nói đầy quyết đoán…
“Rõ, thưa thủ trưởng. Tôi sẽ không để chuyện này xảy ra lần thứ hai.”
Tần Chính Đình ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt góc cạnh đầy suy tư. Trước mặt là những tài liệu dày cộp về tổ chức mafia mà anh đang đối mặt.
Lần này không chỉ là những phi vụ buôn lậu thông thường mà là một hệ thống ngầm được tổ chức bài bản, có sự phối hợp chặt chẽ giữa các cá nhân và tổ chức quốc tế.
Tần Chính Đình dừng lại trước một bức ảnh trong tập hồ sơ, ánh mắt anh gắt lên khi nhìn thấy Dương Uyển Thanh – cô gái với mái tóc đỏ rượu và đôi mắt sắc lạnh. Anh đã đọc qua hồ sơ về cô, nhưng không ngờ cô lại là người đứng sau màn đánh lạc hướng tinh vi này…
“Cô ta…”
Sự thất bại vừa qua không chỉ là một bài học đau đớn, mà còn là động lực để anh tiến bước mạnh mẽ hơn, không chỉ để phá vỡ tổ chức này, mà còn để đưa những kẻ này ra ánh sáng.
“Cô đừng mong qua mặt tôi lần nữa!”
Updated 40 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Thất bại là mẹ thành công, cố gắng lên anh, ai cũng có lần đầu ai cũng có thất bại cả. Lần sau hốt cả mẻ lớn để phục thù là được:)))
2025-01-01
10
So Lucky I🌟
Anh còn non hay không thì hồi sau chị sẽ rõ nhé. Mà khinh địch sẽ nhận lại cái kết đắng đấy chị ơi/Casual//Proud/
2025-01-01
10
So Lucky I🌟
Hai con người ở hai thái cực trái ngược nhau hoàn toàn. Chàng thì mạnh mẽ cứng cỏi, nàng cũng cường ko kém cạnh. Nếu đụng độ nhau thì cũng thú vị lắm đây, càng thú vị hơn khi có yếu tố tình cảm phát sinh/Smile/
2025-01-01
11