Vì Em, Mọi Thứ Đều Đáng
Thành Phố X.
Bầu trời trong xanh, ánh nắng mặt trời chói chang, thỉnh thoảng có một vài chú chim từ từ bay đến đậu lại. Sau đó một chiếc máy bay từ phía xa “ù ù ù ” bay đến, làm cho những chú chim kinh hãi, vội vàng vỗ cánh bay đi.
Chẳng mấy chốc, máy bay chầm chậm đáp xuống.
Mười mấy phút sau, Sơ Hạ đeo một chiếc cặp sách lớn màu hồng, tay kéo theo một chiếc vali xám lớn, né trái né phải chen qua đám đông đang vội vàng bước ra.
Cô nhanh chóng giơ tay ra lau đi những giọt mồ hôi trên trán, tóc mái thưa của cô bị rẽ ngôi, làm cho chiếc trán tròn tròn lộ ra ngoài.
Sơ Trạch Vũ, người đã ngồi trên ghế chờ đợi cô ấy từ sớm, liên tục nhìn vào đồng hồ rồi lại đứng lên. Với chiều cao gần 1m85, chỉ cần nhìn vài cái là anh liền tìm thấy hình dáng nhỏ bé quen thuộc trong đám đông.
“Ở đây!” Anh giơ tay vẫy vẫy Sơ Hạ, sau đó bước từng bước lớn đến phía cô.
Khi Sơ Hạ nghe thấy tiếng gọi liền nhanh chóng nhìn qua đó, Sơ Trạch Vũ đi đến và chìa tay ra cầm giúp chiếc vali trong tay cô.
“Anh họ.” Cô gọi một tiếng, hai tay nắm chặt lấy dây đeo cặp sách và nhún vai, bắt chước dáng vẻ của người khác khi đứng bên cạnh anh trai. Với chiều cao khoảng 1m60, khuôn mặt tròn mũm mĩm ngây thơ cộng thêm đôi mắt long lanh đẹp như búp bê, cô như trông giống một học sinh cấp 2.
“Theo sát anh đó nhé, nếu em mà đi lạc thì anh đây không tìm được đâu.” Sơ Trạch Vũ quay đầu nhìn cô một cái, cười và cố ý bước chậm lại.
“Em biết rồi.” Sơ Hạ bĩu môi.
Cô cũng đâu phải là đứa trẻ con, sao có thể đi lạc được cơ chứ!
Bên ngoài sân bay, thời tiết nóng nực oi bức, đám đông ngày càng ùn tắc, xe đến xe đi, tiếng ồn hỗn loạn, thực sự rất dễ khiến người ta cảm thấy tức giận và bực bội.
“Nóng không?” Sơ Trạch Vũ quay sang hỏi Sơ Hạ, đồng thời nhắc vali lên và đặt vào trong cốp xe.
“Cũng bình thường ạ, em cảm thấy thành phố này nóng hơn Thành phố V một chút.” Sơ Hạ nói xong liền đi lên phía trước mở cửa xe và ngồi vào ghế phụ. Điều hòa trong xe khá lạnh, khiến cô suỵt lên một tiếng.
“Em có muốn ăn kem không?” Sơ Trạch Vũ cúi đầu nhìn vào cửa xe và hỏi cô.
“Có.” Sơ Hạ gật đầu, lấy từ trong cặp sách ra một miếng khăn ướt, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên mặt và cổ, cuối cùng lau sạch tay và đặt ở một bên.
Sơ Trạch Vũ rất nhanh đã cầm trên tay một chiếc kem vị dâu tây quay trở về, sau khi lên xe liền đưa cho Sơ Hạ.
“Anh họ, chiếc xe này là anh tự mua à?” Sơ Hạ chớp chớp mắt đánh giá một lượt từng ngóc ngách trong xe, sờ sờ nệm ghế mềm mại, đều là hàng chất lượng cao. Một bộ như thế cũng phải tốn không ít tiền.
"Đúng vậy đó." Sơ Trạch Vũ cười sau đó khởi động xe rồi nói "Anh giàu mà."
"Xì, giàu? Vậy mà khi em thi đậu Đại học Kinh Đô, anh chỉ chuyển cho em lì xì có hai trăm nghìn?" Sơ Hạ bĩu môi, giả vờ trách móc, "Anh bù đắp thêm cho em số tiền còn lại đi, phải cho em ít nhất hai triệu."
Sơ Trạch Vũ cười một tiếng, "Được rồi, thực ra chiếc xe này là anh được phú bà bao nuôi anh tặng đó."
"Phú bà bao nuôi anh tặng? " Cô nhăn mày, sau đó liếm cây kem trên tay, bực bội nói, "Anh lừa trẻ con chắc? Em nghĩ em sẽ tin à? Đừng lúc nào cũng trêu chọc em như thế được không hả!"
Đối với việc anh ấy thường xuyên thích trêu chọc mình, Sơ Hạ rất bất mãn!
Chỉ trẻ con mới bị trêu mà thôi!
Sơ Trạch Vũ cười rung cả vai.
"Em nói cho anh biết, nếu anh mà còn dám trêu em nữa, em sẽ nói cho bá biết anh ở đây không chịu học hành, suốt ấy chỉ biết đi vô quán bar trêu mấy chị gái thôi." Sơ Hạ dùng lực cắn mạnh miếng kem trong miệng, biểu cảm hung dữ.
Nhưng nếu người khác nhìn từ bên ngoài sẽ thấy cô vô cùng đáng yêu!!! Thật sự rất đáng yêu luôn í!
"Được rồi, em giỏi rồi, giờ em đã có cách đối phó với anh rồi đấy!" Sơ Trạch Vũ thở dài tỏ vẻ buồn bã.
Sơ Hạ cười lạnh hừ hừ hừ.
Đại học Kinh Đô.
Sơ Trạch Vũ đưa Sơ Hạ đi làm thủ tục nhập học, mọi thứ rất nhanh đã xong, vô cùng thuận lợi! Thật là nhanh quá đi, cô còn chưa kịp cảm nhận được sự hào hứng khi kết thúc thời cấp 3 thì vèo cái đã trở thành một sinh viên đại học rồi.
"Sơ Trạch Vũ, người này là ai vậy?" Vương Đồng bước đến gần, dùng cánh tay ôm chặt cổ của Sơ Trạch Vũ, "Dễ thương quá đi! Đây là em gái cậu? Đến chơi đây chơi à?"
Mặc dù lời nói là dành cho Sơ Trạch Vũ, nhưng mắt của Vương Đồng lại dính chặt lên trên người của Sơ Hạ, mặt mày hớn hở đến mức không khép nổi miệng.
Sơ Hạ rất bực mình liền trợn mắt một cái, nhưng trên mặt vẫn cố gắng nở nụ cười lịch sự, chào hỏi: "Chào đàn anh, em là sinh viên mới nhập học, không phải là đến chơi đây đâu ạ!" Cô đặc biết nhấn mạnh.
Cô không hiểu tại sao bản thân lại cảm thấy khá phản cảm với từ "dễ thương", có lẽ là vì cô từ nhỏ đến lớn cô đã nghe cái từ này quá nhiều . Mọi người đều nghĩ cô là một đứa trẻ nhỏ nhắn và đáng yêu!
Ngay cả sau khi tốt nghiệp cấp ba, lúc đi ra ngoài, vẫn có những người lạ gọi cô là "cô học sinh nhỏ", "cô bé", trong khi những người bạn đi cùng cô thì được gọi là "mỹ nữ", "em gái xinh đẹp".
Sơ Hạ chỉ muốn trợn trắng mắt, gì mà cô học sinh nhỏ chứ!
Bà đây đã đủ 18 tuổi rồi nhá!
Vương Đồng mở mắt to hết cỡ, đánh giá từ đầu đến chân Sơ Hạ hai ba lần sau đó như đã hiểu ra điều gì rồi nói: "Vậy em là em gái của Sơ Trạch Vũ ……!"
Sơ Hạ cố gắng duy trì nụ cười trên môi, chiếc má lúm đồng tiền khẽ lộ ra, cô gật gật đầu.
"Em năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Thi vượt cấp vào Đại học Kinh Đô à?" Vương Đồng sau đó lại lắc đầu lẩm bẩm: "Không đúng, Đại học Kinh Đô năm nay không có sinh viên đặc biệt."
Sơ Hạ cố gắng giữ bình tĩnh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Em 18 tuổi rồi."
"Mười gì cơ, 18 tuổi rồi!" Vương Đồng ngạc nhiên không thôi.
Khi đến chỗ nhận ga trải giường và đồ dùng ở tòa sinh viên nữ số 10, Sơ Trạch Vũ liền đẩy Vương Đồng một cái, nói: "Giúp em ấy cầm đồ đi, đứng đơ ra đấy làm cái gì hả cái tên này, nhìn gì mà nhìn hả, thích nhìn không, tôi móc mắt cậu ra bây giờ."
Vương Đồng lại đánh giá Sơ Hạ một lượt rồi gật gật đầu sau đó cùng Sơ Trạch Vũ xác túi đồ.
Kí túc xá phòng 503.
Lúc đẩy cửa vào phòng, đã thấy có một người ở trong. Đó là một cô gái có mái tóc ngắn, bố mẹ của cô gái đó đang giúp cô ấy chỉnh lại ga trải giường.
Ngay khi Sơ Trạch Vũ bước vào, cô gái nhỏ đó liền nhìn chằm chằm anh, ngạc nhiên mở to mắt, sau đó lại liếc nhìn Sơ Hạ vài lần, mặt đầy kinh ngạc.
Bạn cùng phòng trông như bé con vậy, bé ghê!
Vậy ra chỉ có những người có thân hình nhỏ nhắn đáng yêu mới được đàn anh Sơ giúp đỡ đưa đồ à?
Trong lòng cô rất ghen tị, cầm chặt điện thoại, nhìn chằm chằm Sơ Trạch Vũ, do dự không biết có nên xin wechat của anh không, cuối cùng vì thấy bố mẹ vẫn ở đây, nên cô đành từ bỏ.
Khi Vương Đồng và Sơ Trạch Vũ đang bận rộn tay chân giúp sắp xếp thu dọn đồ đạc cho Sơ Hạ gần xong thì điện thoại trong túi của Sơ Trạch Vũ reo lên.
Anh ấy lấy điện thoại ra trượt qua nhấn nghe, “Ừm, biết rồi, tí nữa tôi sẽ qua .” Sau đó anh ấy liền cất lại vào túi, động tác thu dọn đồ cũng trở nên nhanh hơn rất nhiều.
“Nếu cậu có chuyện thì đi trước đi tôi ở lại giúp em ấy sắp đồ cho.” Vương Đồng nói.
Nhìn thấy đã dọn được khá khá đồ, Sơ Hạ cũng nói: “Anh, những việc còn lại em tự làm được.”
Bạn cùng phòng nghe thấy tiếng “anh”, liền vô cùng kinh ngạc.
Sơ Trạch Vũ nhìn quanh, nói: “Được thôi, cần gì thì liên lạc với anh, tự đi siêu thị mua đồ dùng thiết yếu. Anh còn có việc đi trước, em ở một mình nhớ chú ý an toàn, còn nữa nếu có chuyện gì thì nhớ gọi điện.”
“Không sao, tớ không bận, tớ có thể đưa em gái cậu đi mua.” Vương Đồng hí hửng xung phong nói.
“Đàn anh Sơ, em cũng có thể đi cùng cậu ấy.” Đằng sau truyền đến giọng hào hứng của cô bạn tóc ngắn cùng phòng. Sơ Hạ quay người lại liền thấy cô ấy vẫy vẫy tay, nở nụ cười tươi với Sơ Hạ.
Sơ Trạch Vũ nhìn cô ấy một cái rồi nói : “Ừm, đi cùng với bạn cùng phòng mới cũng được.”
Bạn cùng phòng có tóc ngắn nghe vậy, lập tức mỉm cười và chạy lại phía Sơ Hạ giơ ra tay tự giới thiệu: "Xin chào, tớ tên là Triệu Vy.”
"Xin chào, tớ tên Sơ Hạ”. Cô cười và bắt tay lại.
"Đàn anh Sơ, chào anh." Triệu Vy không hề che giấu sự ngưỡng mộ chớp chớp mắt nhìn Sơ Trạch Vũ.
"Chào, chúc các em có khoảng thời gian chung sống vui vẻ." Sơ Trạch Vũ lạnh lùng nói, rồi chạm vào tay cô ấy một cách đầy lịch thiệp.
"Chúng em chắc chắn sẽ đối xử tốt với nhau ạ." Triệu Vy nhìn Trạch Vũ không chớp mắt.
Sơ Hạ: "……"
Vương Đồng: "……" Em gái, nhìn anh đi, còn anh nè, ở đây còn có một chàng trai đẹp nữa đấy nhé!
Sau khi Sơ Trạch Vũ đi, Vương Đồng ở lại giúp một tay. Cha mẹ của Triệu Vy rất nhanh liền bắt chuyện với anh, còn hỏi rất nhiều vấn đề, nhưng anh ấy đều rất kiên nhẫn trả lời .
Ba mươi phút sau, cha mẹ của Triệu Vy đi về, Sơ Hạ cũng thu dọn xong hết mọi thứ. Vương Đồng bèn dẫn hai người bọn cô đi đến siêu thị của trường học. Dọc đường, anh ấy như một hướng dẫn viên giới thiệu đầy đủ tất cả mọi thứ về ngôi trường. Triệu Vy là một cô gái hướng ngoại và hoạt bát, nói chuyện với anh ấy suốt dọc đường. Nhưng anh ấy chưa giới thiệu xong thì nhận được một cuộc điện thoại, bèn nhanh chóng đưa hai người bọn cô đến cửa siêu thị rồi rời đi luôn.
--
Hai người bước vào siêu thị. Mặc dù trong siêu thị có khá nhiều người, nhưng vì có khí lạnh từ điều hòa nên khiến hai người ngay lập tức cảm thấy mát mẻ thoái mái hơn rất nhiều.
Đến khu vực đồ dùng hằng ngày, Triệu Vy cầm một chiếc giỏ nhựa màu xanh và một chiếc giỏ nhựa màu trắng, hỏi: "Sơ Hạ, cậu nghĩ hai màu này màu nào đẹp hơn?"
Sơ Hạ nhìn một cái rồi nói: "Màu xanh."
"Cậu thích màu xanh?"
"Màu xanh ít bẩn hơn màu trắng một chút."
"Ồ..." Triệu Vy gật đầu, nhìn cô ấy trong đầu xuất hiện mấy dấu hỏi, lý do không phải là vì đẹp sao? Sao lại là vì ít bẩn?
"Sơ..........Hạ?" Bên cạnh truyền đến giọng của một chàng trai để tóc đuôi sói.
Sơ Hạ nghe thấy tiếng gọi, quay đầu nhìn thấy chàng trai đó thì ngẩn người.
Updated 73 Episodes
Comments
هههههMoony nguyễn ههههه
Truyện tác giả khá hay/Slight/
2025-04-03
1