Thứ hai, ngày đầu tuần, vẫn thường là một ngày làm việc ít năng lượng của Ân Hạo Thiên do anh vẫn còn vương vấn hai ngày nghỉ cuối tuần. Hôm nay anh lại càng sốt ruột muốn ra về hơn để có thể ghé thăm toà chung cư để gặp cô ma nữ đó.
Nhìn bộ dạng sốt ruột của anh, đồng nghiệp bàn bên đùa rằng "Cậu có hẹn với người yêu hay sao mà nôn nóng ra về thế?"
"Trông tôi giống như thế à?" Ân Hạo Thiên hỏi, anh không biết ràng sự sốt ruột của mình lại lộ liễu như vậy.
"Ha ha, vậy là đúng sao?"
"Cứ xem là như vậy đi." Ân Hạo Thiên không muốn nói thật về tòa chung cư để tránh phải giải thích rắc rối. Anh nhìn đồng hồ lần nữa, chỉ còn năm phút, anh từ từ thu dọn đồ đạc và chấm công ra về.
Mọi ngày, Ân Hạo Thiên sẽ trở về nhà ngay để tắm rửa, ăn uống và dành buổi tối giải trí ở một quán bar hoặc lướt mạng xã hội đến tối muộn. Nhưng hôm nay anh đi thẳng tới tòa chung cư kia.
Đang là giờ cao điểm nên đường Phong Hải đông đúc hơn nhiều so với hôm qua anh đã thấy. Mặc kệ có vài người nhìn anh với ánh mắt kì lạ, Ân Hạo Thiên vẫn tiếp tục bước vào căn chung cư.
Dấu tay trên nắm cửa vẫn còn nguyên đó, anh lại xoay nó lần nữa để bước vào cái nơi bị ma ám này. Dấu chân của anh vẫn còn đó. Hôm nay Ân Hạo Thiên mang theo đèn pin để nhìn kĩ xung quanh hơn. Chỉ mới vài tháng sau vụ án mạng kia nên tòa chung cư không đến mức quá cũ kĩ, chỉ có bụi là bám nhiều.
Lần này anh không đi lên cầu thang nữa, Ân Hạo Thiên không có nhu cầu cần gặp lại hồn ma của người thanh niên kia. Người mà anh muốn gặp là ma nữ của tòa chung cư.
Anh mở cửa căn hộ tầng trệt và bước vào nhìn quanh. Có vẻ không ai động vào đồ đạc của cô sau khi cô bị giết. Những vật dụng sinh hoạt bình thường vẫn còn ở chỗ của nó. Anh cảm thấy nếu bật đèn lên và lau sạch đám bụi thì trông không khác gì một căn hộ bình thường.
Ân Hạo Thiên lần lượt ghé qua phòng ngủ, phòng bếp và phòng tắm. Mọi thứ đều vô cùng bình thường, anh không có ý định soi xét kĩ. Ân Hạo Thiên trở về phòng khách và phủi bụi trên ghế ngồi xuống.
"Cô gái, hôm qua tôi đã thấy cô xuất hiện rồi. Tôi biết là tôi không gặp ảo giác. Có thể thấy cô không muốn hại tôi. Tôi rất muốn biết hồn ma kia là ai và tại sao lại ở đây. Nếu không thể biết được điều đó thì tôi không thể nào ngủ yên được. Vậy nên xin cô hãy hiện ra và đối mặt với tôi đi." Ân Hạo Thiên nói lớn, anh không rõ cô có thể nghe thấy những lời này hay không.
Cứ như vậy, Ân Hạo Thiên tiếp tục chờ đợi đến tận khuya. Anh lặp lại những lời mình nói một lần nữa và ra về. Hôm sau, anh lại tới tòa chung cư và ngồi như thế. Hôm sau nữa anh lại tới đó và chờ đợi.
Đến buổi tối thứ sau, khi anh đã dần nản chí thì cuối cùng cô cũng xuất hiện trước mặt anh. Dáng vẻ của cô vẫn giống như lần cuối anh nhìn thấy cô, gương mặt trắng bệch với mái tóc đen nhánh. Kết hợp với chiếc váy trắng dài, trông cô không khác gì những ma nữ trong truyền thuyết. Nếu là người bình thường nhìn thấy cô ở trong một tòa nhà bỏ hoang thế này thì hẳn sẽ trải qua một cơn kinh hoàng. Thế nhưng Ân Hạo Thiên biết rõ rằng cô không phải là một hồn ma nguy hiểm nên không có gì để hoảng loạn.
Ân Hạo Thiên không thấy gương mặt trắng bệch kia đáng sợ mà ngược lại còn vô cùng xinh đẹp. Cô lên tiếng, giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, giống với vẻ ngoài của cô "Anh thật sự cố chấp đến như vậy sao?"
"Phải, và có vẻ sự cố chấp của tôi đã được đền đáp." Ân Hạo Thiên đáp, anh đứng lên bước tới đối diện cô.
"Chắc anh cảm thấy hoảng loạn lắm khi gặp hai hồn ma cùng lúc. Anh có lẽ không biết được tôi và người thanh niên kia là ai và vì sao chúng tôi lại trở thành ma ở nơi này." Cô gái nói.
Ân Hạo Thiên lắc đầu "Đúng là tôi không biết gì về người thanh niên kia. Còn về cô, tôi đã đọc được trên báo, cô tên là Liễu Phi Phi, chủ của tòa chung cư này. Cô đã bị giết một cách kì lạ trong căn hộ này. Thủ phạm cho đến lúc này vẫn chưa bị bắt, công lý cho cô vẫn chưa được thực thi."
Liễu Phi Phi khá ngạc nhiên khi anh đã biết hết mọi thứ về mình "Tôi không ngờ cũng có người quan tâm đến cái chết của mình. Đúng là tôi đã bị giết, anh đừng hỏi tôi thủ phạm là ai, tôi đã mất hết kí ức trước khi chết. Không phải là tất cả, chỉ một vài tháng cuối đời thôi. Có lẽ đó là phản ứng phụ sau khi chết."
Ân Hạo Thiên không biết khi chết sẽ xảy ra chuyện gì, anh nghĩ phản ứng phụ là có thể xảy ra "Vậy tình trạng điên loạn của người thanh niên kia cũng là phản ứng phụ sau khi chết? Người đó là ai?"
"Cậu ấy tên là Mao Trường Đông, một người thuê nhà tại đây. Tôi không nhớ được vì sao cậu ấy chết, nhưng cậu ấy đã chết trước tôi." Liễu Phi Phi đáp.
Updated 40 Episodes
Comments