Chưa về đến nhà, bà Hải Thanh đã thấy thấp thoáng cái bóng dáng nhỏ nhắn ôm cái túi xách to gần bằng người ngồi cúi đầu trước cửa nhà. Quay sang nhìn chồng bà nói:
-Chắc cô bé lúc sáng không tìm được chỗ làm anh ạ. Hay để nó giúp việc nhà mình nhé. Thấy con bé cũng hiền lành.
-Tùy em thôi, nhưng cũng phải coi sao chứ mình có biết gì về nó đâu. Em lúc nào cũng thương người quá
Ông Tuấn nắm lấy tay vợ cười nói.
Xe đỗ lại trước cửa nhà. Ông Tuấn mở cửa cho vợ xuống xe rồi bảo tài xế về trước, gật đầu chào cô bé đang vội vàng ngồi dậy cúi đầu chào vợ chồng ông rồi quay lại nhìn vợ:
-Em nói chuyện đi, anh lên nhà trước.
-Vâng, anh tắm rửa luôn đi
Nói xong, quay đầu nhìn cô bé trước mặt, bà Hải Thanh cười hỏi:
- Cháu tên gì, bao nhiêu tuổi rồi?
-Dạ cháu tên Trân, Bảo Trân ạ. Năm nay cháu 18 tuổi
Trân lí nhí đáp lời.
- Sao rồi cô bé, cháu đã quyết định chưa?
-Dạ, nếu bà thương cho cháu ở lại, cháu vô cùng biết ơn. Việc gì cháu cũng làm được bà ạ
Mắt Trân sáng lên.
-Uh, vậy vào nhà trước đi. Nghỉ ngơi rồi mai ta nói chuyện.
Nói rồi bà cầm tay Trân dắt vào nhà, bảo Trân rửa mặt mũi tay chân rồi bà giới thiệu sơ qua kết cấu ngôi nhà. Trân thì cứ há hốc cả mồm ngước nhìn ngôi nhà quá mức rộng rãi tiện nghi so với tưởng tượng của mình. Bà Hải Thanh nhìn vẻ mặt của cô bé không nhịn được cười:
- Nhìn gì, mai rảnh rỗi rồi khám phá sau cô bé ạ. Giờ còn ít đồ ăn trong bếp, cháu tự ăn đi rồi tắm rửa. phòng cháu đằng kia. Dọn dẹp sơ lại rồi nghỉ ngơi đi. Ngày mai ta sẽ nói chuyện công việc của cháu. À mà còn nữa, đừng gọi ta là bà nữa, gọi là cô Hải Thanh đi.
-Dạ vâng.
Bà Hải Thanh quay người lên phòng. Trân ngồi xuống chiếc giường nhỏ trong phòng ngắm nhìn xung quanh, trong lòng vẫn còn bàng hoàng chưa tin được, cái mệt mỏi hai ngày nay cũng tan biến đâu mất.
Vậy là đã có chỗ để cô tá túc, không còn lo lang thang đầu đường xó chợ nữa. Cái niềm vui hân hoan chưa được bao lâu thì chợt chùng xuống khi Trân nghĩ về mẹ và bé Oanh.
Không biết giờ này mẹ có đang thầm khóc một mình khi biết Trân bỏ nhà đi không, nước mắt cô cứ thế chảy dài xuống má. Số phận con người thật kì lạ. mong ước duy nhất của mẹ con cô là một mái ấm gia đình giản đơn hạnh phúc.
Nhưng từ khi mẹ đi thêm bước nữa, những tưởng cô sẽ có được niềm vui khi có được người cha mà từ nhỏ cô vẫn hằng mong ước, ai đâu ngờ cuộc sống của cô dần trở thành địa ngục trong chính ngôi nhà của mình.
Quá khứ cứ như một bức tranh xấu xí lướt qua trong tâm trí Trân một cách chậm rãi và đau đớn làm cho đầu óc cô mệt mỏi và buồn bã. Quên cả cơn đói, Trân nằm xuống giường mà không kịp dọn dẹp đồ đạc của mình, rồi cô thiếp đi mà nước mắt còn chưa kịp khô trên gò má.
Lướt qua cửa phòng, bà Hải Thanh nhìn gương mặt mệt mỏi non nớt của Trân. "Chắc con bé mệt mỏi lắm". bà bước vào kéo lấy tấm chăn mỏng đắp cho cô.
Nhìn Trân nhíu mày với giấc ngủ không sâu bà nhớ lại tình cảnh của mình từ những ngày đầu rời gia đình.
Ngày đó ông Tuấn còn là chàng sinh viên nghèo khó cặm cụi học hành tìm kiếm tương lai, lại đem lòng yêu cô gái khóa dưới là bà mà không hề biết rằng bà là một tiểu thư con nhà danh giá.
Khi gia đình bà biết đã ra sức ngăn cản mối tình này. Nhưng lúc đó tình yêu của bà với chàng trai nghèo quá sâu đậm. Lúc bà mang thai và quyết trái lời cha mẹ theo ông thì gia đình đã từ bỏ con gái, coi như bà không còn tồn tại.
Hai vợ chồng dắt díu nhau đến thành phố này lập nghiệp. Ông Tuấn bươn chải mọi công việc có thể làm để kiếm tiền lo cho bà đang bụng mang dạ chữa, tiểu thư khuê các như bà chưa từng động tay việc gì nên không giúp được bao nhiêu cho chồng, nhưng ông không hề than vãn.
Cho đến khi ông gây dựng được sự nghiệp riêng thì con trai bà cũng đã 10 tuổi, lúc này Ông mới đưa hai mẹ con về tạ lỗi và mong sự tha thứ của gia đình. Giờ nhìn Trân bà lại nghĩ đến những ngày lao lực chạy ăn từng bữa của hai vợ chồng bà ngày trước.
Câu chuyện của 10 năm trước như hiển hiện trước mắt bà. Có lẽ vì vậy nên bà đồng cảm với Trân khi thấy cô bé lang thang tìm việc, mặc dù chưa hiểu vì sao Trân phải lang thang không có gia đình, nhưng bà chắc con bé có nguyên do gì đó.
-Sao lại thẫn thờ ngồi đây bà xã.
Tiếng ông Tuấn vang lên bên cạnh làm bà giật mình lau vội hàng nước mắt không biết từ lúc nào đã lăn dài trên má.
-Suỵt, mình về phòng đi anh. Con bé chắc mệt nên chẳng ăn uống gì mà nằm ngủ luôn. Tội nghiệp Có lẻ nhớ nhà nên em thấy nó khóc ngay cả lúc ngủ.
Nói rồi bà kéo tay chồng ra khỏi phòng khép cửa lại.
Khép cửa phòng ngủ, ông Tuấn vòng tay sau lưng ôm lấy vợ, lặng im không nói gì. Ông hiểu cảm giác của vợ.
Những ngày đầu rời bỏ gia đình, bà không xin được việc đúng với chuyên môn nên cũng lang thang đi xin việc ở mấy tiệm ăn, nhưng rồi phải đền không biết bao nhiêu tiền vì làm bể chén đĩa của người ta.
- Nhìn con bé em cứ thấy hình ảnh của mình ngày đó anh ạ
Bà Hải Thanh ngẹn ngào dựa lưng vào người ông.
-Anh biết, nhưng mọi việc cũng qua rồi. Mình giúp con bé cũng coi như tạo chút phúc đức cho con cái. Em cứ xem nó như con cháu trong nhà mà đối đãi là được. Nhưng cũng phải tìm hiểu hoàn cảnh của nó xem sao. Không thể dễ dàng tin người quá.
-Dạ, mai em nghỉ một ngày nói chuyện với con bé và chỉ việc cho nó làm quen.
-Ừ. Mai anh lên công ty giải quyết mấy hợp đồng tồn đọng. Tuần sau thằng Hùng về rồi, anh sẽ giao bớt việc cho nó.
-À, lu bu quá em cũng quên mất. Mai phải dọn lại phòng cho con, còn phải mua về cho nó ít quần áo, chăn màn chắc cũng phải mua mới anh nhỉ...
-Trời, cứ nhắc tới thằng con quý tử của em là mắt em cứ sáng bừng lên ấy nhỉ. Vậy có còn chỗ nào trong em chứa hình ảnh ông chồng đang độ hồi xuân của em không vậy?
Ông Tuấn xoay người vợ lại và cúi đầu hôn môi bà. Đã hơn 40 tuổi, nhưng tình cảm của hai người dành cho nhau vẫn nồng ấm như những ngày đầu. Bà Thanh ngại ngùng đáp trả nụ hôn của chồng rồi lại quay đầu tránh né:
- Già rồi anh vẫn còn ghen với con trai sao?
-Vậy thì sao, cứ nói đến con thì trong mắt em anh như không tồn tại vậy. đêm nay anh không tha cho em đâu bà xã.
Nói rồi ông kéo sát bà vào người mình, môi lưỡi tấn công... Lại một đêm xuân sắc của đôi vợ chồng già...
***
Trân kéo vòi nước tưới vườn cây trước sân nhà. Cả tuần trôi qua, cô đã quen với công việc trong nhà. Bà Hải Thanh dành thời gian mấy ngày để hướng dẫn Trân mọi thứ, từ những máy móc gia dụng đến công việc phải làm hằng ngày, bày cho cô cách đi chợ, lựa thực phẩm, cách sắp xếp quần áo chén bát, cách chăm sóc vườn cảnh của ông Tuấn.
Mặc dù gia đình khá giả nhưng bà Thanh không thuê nhiều người làm. Trước khi Trân đến đây, chỉ có mỗi chị Hải ở dọn dẹp hàng ngày, còn cuối tuần có hai người tới tổng vệ sinh trong nhà, nhiều việc bà cứ thích tự tay làm chứ ít nhờ người làm.
Trân rất khâm phục bà chủ, cái gì bà cũng biết, cái gì bà cũng làm được, một tuần qua cô đã học được rất nhiều thứ từ bà. Nếu nhìn bà không ai nghĩ bà là người giàu có, ăn mặc đơn giản, sống giản dị, thân thiện.
Thật may mắn cho cô khi được bà nhận vào làm, nếu không có bà, không biết Trân phải phiêu bạt ngóc ngách nào ở cái thành phố phồn hoa đầy cám dỗ này. Trưa nay ông bà chủ đi dự tiệc nên cô có thời gian rỗi đỡ phải nấu trưa.
Một mình cô thì gói mì tôm là xong bữa, chờ bác Thịnh tới lau dọn cửa nẻo cô giúp bác một tay. Đang suy nghĩ vẩn vơ thì chuông cổng reo lên làm cho Trân giật mình kéo đầu óc trở về thực tại.
-Ai vậy? –Tắt vòi nước, vừa đi ra cổng, Trân vừa cất giọng hỏi. Ngoài cổng một chàng thanh niên cao to với cái vali to đùng bên cạnh.
-Cô là ai? –Chàng trai trố mắt hỏi.
-Ơ hay, anh tới nhà người ta, chưa giới thiệu mình mà lại hỏi ngược lại là sao?
-Đây là nhà cô á?- Anh trợn mắt nhìn cô- Tôi là Quốc Hùng.
-Chưa nghe bao giờ- Trân ngẫm nghĩ lắc đầu, ông bà chủ thường dặn cô không được cho người lạ vào nhà, nếu có khách đến ông bà sẽ dặn trước.
- Vì không có ai ở nhà nên tôi không mở cửa cho anh được, giờ lừa đảo nhiều lắm, anh có muốn hỏi gì thì chiều quay lại nha!
Nói xong cô quay người vào nhà.
-Này, cô kia!
Quốc Hùng gọi với theo, chưa kịp hỏi han gì cô gái đã khuất sau cánh cửa.
-Này, vậy cũng phải cho tôi gửi hành lý chứ. Tôi cứ để đây, nếu mất cô phải chịu trách nhiệm đấy.
Hướng vào nhà hét thật to rồi anh ung dung huýt sáo bỏ đi. Trân lén núp sau cánh cửa nhìn ra, thấy anh đi rồi cô mới bước ra. "Người này lạ thật, không quen biết mà cũng dám gửi đồ không sợ mất sao ta. Chả biết có cái gì quí không, lỡ lúc nữa anh ta tới đòi rồi la mất đồ mình lấy gì mà đền đây".
Nghĩ vậy nhưng cô vẫn mở cổng kéo vali vào để trong sân. Nấp sau bức tường, Quốc Hùng liếc nhìn cái dáng người nhỏ nhắn đang hì hụi kéo cái vali của anh vào nhà. "Cũng nặng lắm đấy bé, cho đáng đời, chưa cho mình nói câu nói đã đuổi thẳng cổ. Không biết mama chọn đâu ra cái cô nàng đáo để thế chứ. Giờ không biết phải làm gì cho đến chiều đây nữa ".
Ngẫm nghĩ, anh quay bước ra đường lớn, giờ phải tìm chỗ nào trú ngụ đây, đi lâu quá, bạn bè chẳng biết đứa nào còn ở nhà, mà cũng chẳng đứa nào biết anh về nữa, mà cũng phải ngẫm xem phải phạt cái con bé ngổ ngáo kia như thế nào nữa chứ. Nghĩ đến đấy môi anh nhếch lên nụ cười nửa miệng:"rồi cô sẽ biết tay tôi".
Updated 96 Episodes
Comments
Trương Thi Điệu
truyện hay
2024-01-01
0
Đinh Bi
hay😂
2023-07-10
0
Mỹ Duyên
gán mà phạt cho nhiều vào a nhé. sau này nghiệp nó quật a chớt tươi
2023-05-24
0