Lang thang đi bộ dọc con đường đã 5 năm chưa hề quay về thăm lại, tâm trạng Quốc Hùng thật rối rắm, những tưởng quá khứ đã ngủ yên nhưng nó vẫn dậy lên nỗi nhớ!
Vẫy chiếc taxi, anh chỉ đường cho tài xế chạy về khu phố chợ. Kỉ niệm cũ cứ ùa về. Những con đường ngày xưa vẫn không thay đổi nhiều nên cảm giác thật khó tả. Xe dừng ở góc đường có tiệm xe Khả Minh mà trong trí nhớ của anh không có.
Bước xuống trả tiền Taxi, anh vừa quay nhìn chàng thanh niên vừa gầy, vừa đen đang hì hục với chiếc xe máy. "Thằng bạn nối khố ngày xưa đây rồi, những tưởng sẽ không thể gặp lại mày chứ". Với tâm trạng vui vẻ, Hùng hắng giọng với vào trong quán:
- Có chiếc xe cũ nào vừa giá anh ơi, cho tôi chiếc nào.
Vừa nói Hùng vừa sụp chiếc mũ lưỡi trai che kín nữa mặt.
- À, có đấy ạ. Anh chờ tí nhé, tôi đang dở tay
Nói rồi chàng thanh niên vội lau đôi tay đầy dầu nhớt vừa bước ra ngoài:
-Anh muốn lấy loại nào, ở đây tôi có nhiều xe còn mới tới 80% đấy.
Hùng bỗng cười phá lên, Khả Minh ngạc nhiên nhìn người khách trước mặt, rồi anh khựng lại khi thấy Hùng mở chiếc mũ ra khỏi đầu:
-Anh...
-Thằng quỷ, còn không nhận ra tao à!
-Trời ơi, Quốc Hùng, Quốc Hùng phải không, thằng quỷ nhỏ, mày biến đâu mất tăm mất tích mấy năm nay vậy hả?
Vẻ mặt rạng rỡ, Khả Minh ôm chầm lấy Hùng, vừa la vừa đấm
-Không thể tin được, mày về lúc nào sao không gọi tao? À, mà quên, mày làm gì có số tao mà gọi, mày đi chết ở đâu về vậy hả?
-Mày cho tao thở đã, bẩn quá đi mất.
-Ối. tao quên mất tay tao đang bẩn, mày chờ đây đi, tao đóng cửa tiệm đã. Hôm nay không làm gì hết nữa.
-Thôi, cứ làm xong chiếc xe lở dở kia đi rồi tính, tao có cả buổi chiều nay với mày. Nhưng giờ mày cho tao chỗ nào tắm cái đã, mượn luôn bộ đồ nữa, mày làm bẩn hết đồ tao rồi.
-Ờ...ờ.... Không cần đâu tao giao cho nhân viên làm là được
Miệng nói mà tay Khả Minh cứ lau mãi vào cái khăn, còn mắt vẫn nhìn bạn không chớp. Nhìn cái vẻ mặt đần ra của bạn, Quốc Hùng không khỏi phì cười, tính tình Khả Minh vẫn như ngày nào, cứ xúc động là nói năng lôn xộn cả lên.
-Sao mày gặp lại tao cứ giống như gặp bạn gái không bằng, luống ca luống cuống vậy.
-Ờ... thì... tao... vui mà ...để tao lấy đồ cho mày nha.
***
Quốc Hùng tắm rửa sạch sẽ thì Khả Minh cũng giao xong xe cho khách và đang đóng cửa tiệm. Nhìn cái vẻ tất bật của Minh, Hùng thấy thương bạn vô cùng.
Ngày trước Minh là học sinh ngoan và giỏi nhất lớp, QHùng có đua cũng không theo kịp, vậy mà số phận trớ trêu ba mẹ Minh bị tai nạn ngay sau ngày biết tin Minh đậu đại học, gia tài của nhà cậu bị người chú chiếm đoạt cả nên Minh trở thành bơ vơ, phải bỏ cả ước mơ trở thành luật sư của mình.
Hùng có nhờ bố mẹ giúp đỡ cho Minh cùng đi du học nhưng Minh quyết không nhận, lại xin đi học nghề để tự tay kiếm sống.
-Này, đừng nhìn tao thế chứ, tao biết tao vẫn đẹp trai như ngày nào.
Vỗ vai Quốc Hùng đang đứng ngẩn người nhìn mình, Khả Minh cười nói
- Đi, về nhà tao . Mà mày về bao giờ, sao phải sang nhà tao tắm, bộ hai bác giận quá đuổi mày đi luôn rồi hả?
-Vừa mới xuống máy bay là tao bắt xe về nhà. Không gọi cho ông bà vì muốn gây bất ngờ, ai biết, Tao còn chưa gặp ba má tao nữa, bị con nhỏ lạ hoắc giữ rịt cửa không cho vào, còn cho tao là lừa đảo nữa chứ.
-Haha, vậy thì phải coi lại đi, mà chị Hải đâu, tháng trước tao ghé chơi vẫn thấy chị Hải mà.
-Cũng chẳng biết nữa. Thôi về nhà mày đi, tao muốn coi mấy năm nay mày sống thế nào, chiều tao về nhà rồi tối tính tiếp.
Khả Minh chở Hùng về nhà mình, ngôi nhà đơn sơ nhưng đầy đủ tiện nghi. Mấy năm nay anh rất cố gắng để trang trải cuộc sống và để thực hiện ước mơ còn dang dở, cũng ấp ủ nỗi hận thù phải lấy lại tài sản mà cha mẹ anh vất vả cả đời lại bị người ta chiếm đoạt.
-Mày ngồi chơi đi, tao đi nấu vài món.
-Uh, cuộc sống của mày cũng không đến nỗi nào nhỉ.
-Hai bác cũng hay ghé và giúp tao nhiều lắm, ơn của ba má mày cả đời này tao trả cũng không hết. Từ ngày tao ra nghề, ba mày giúp tao mở tiệm, rồi còn giới thiệu khách cho tao nữa. bác gái thì cứ lâu lâu lại bảo chị Hải mang đồ ăn qua tiệm.
-Thì ngày trước ba má tao cũng muốn cho mày đi học với tao còn gì. Mày cứ cố chấp.
- Tao muốn tự mình đứng dậy để lấy lại những gì thuộc về mình
Vừa nói chuyện, Khả Minh vừa nhanh tay làm món mì xào hải sản bê ra cùng với hai lon bia
- Ăn thôi, tao chỉ còn có chừng này, ăn tạm đi rồi tao gọi mấy thằng bạn cũ tối họp mặt.
-Ừ, chiều tao cũng ghé về gặp ba má tao tí, còn phải xử cái con nhỏ kiêu căng kia.
Vừa ăn vừa kể nhau nghe những chuyện của năm năm không gặp, Quốc Hùng còn nảy ra ý định kéo Khả Minh về làm việc cho công ty của ba mình nhưng chưa vội nói gì với bạn, với lại anh cũng mong muốn tìm hiểu công việc trước rồi mới sắp xếp cho kế hoạch tương lai.
Hẹn nhau buổi tối, Quốc Hùng tạm biệt bạn bắt xe về nhà, tới đầu ngõ thì thấy ba mẹ anh vừa về tới.
Bà Hải Thanh nhìn thấy hai cái vali to đùng Trân để ở cửa ngạc nhiên:
-Ai đến nhà hả Trân ơi.
-Dạ, có một người lạ hoắc cô ơi, con không cho vô nhà họ bỏ đồ lại rồi đi mất, con phải khiên vô để đó chứ sợ mất rồi họ bắt đền
Trân đang nấu dở đồ ăn thò đầu nói với ra. Cô đang định phân trần tiếp thì có tiếng chuông cổng. Tắt bếp rửa vội tay cô chạy ra mở cổng
-Lại là anh, sao không mang đồ theo làm tôi na cả buổi mới mang vào được. anh tìm ra nhà người quen chưa? Nếu được rồi thì xách đồ của anh theo chứ để đây là tôi bị la đó.
Quốc Hùng nheo mắt:
-Cô nhỏ, chúng ta lại gặp nhau. Chưa gì mà hỏi một thôi ai trả lời nổi, tôi vào nhà được không?
Trân chưa kịp trả lời thì bà Hải thanh cũng bước ra:
-Ai vậy Trân ơi?
-Dạ cái người để đồ lại lúc sáng cô ạ!
Bà Hải Thanh bước nhanh ra nhìn chàng trai trước cổng, chợt khựng lại, không nói nên lời mà hai hàng nước mắt cứ thế chảy ra.
-Mẹ. Con về rồi!
Quốc Hùng nhìn thấy mẹ cũng muốn rơi nước mắt, chạy qua ôm chầm lấy bà.
Bà Hải Thanh nghẹn ngào vỗ lưng anh:
-Con trai, khổ thân con quá, bao năm rồi, mẹ nhớ...
Chỉ có Trân là mở lớn hai mắt nhìn cảnh hai mẹ con đoàn tụ mà há hốc cả miệng. Một tuần trôi qua, vì phải làm quen với quá nhiều thứ mới mẻ mà cô không hề biết đến sự có mặt của cậu quí tử này, cũng không tiện hỏi vì cứ nghĩ ông bà chủ không có con cái. tự nhiên giờ lại mọc ra một cậu chủ, mà cô thì lại đuổi anh ta ra khỏi nhà của mình. Cô chợt rùng mình, "Có bị trả thù không nhỉ".
Bà Hải Thanh đẩy con trai ra xa ngắm nghía:
-Để mẹ xem con thế nào. Uhm, Hơi ốm, lại đen nữa.
-Nhưng vẫn đẹp trai phải không mẹ, giờ con về luôn rồi, mẹ bồi bổ cho con đi
Quốc Hùng nhìn mẹ đang cười mà nước mắt cứ chảy ra cảm thấy đau lòng lắm nên muốn lảng sang chuyện khác:
-Ba con đâu rồi mẹ? Mẹ con mình đi gặp ba một chút.
-Uh, ba vào phòng sách rồi, con vào đi mẹ lấy đồ cho con tắm rồi ăn cơm nhé.
-Không cần đâu mẹ, mẹ đi với con đi, lúc chiều con tắm ở nhà bạn rồi
Bà Hải Thanh quay lại dặn Trân chuẩn bị thêm đồ ăn rồi cùng con trai vào phòng sách. Trân ngẩn người dạ rồi lẻn nhanh vào phòng bếp. Giờ phải làm sao mà đối mặt với cậu chủ đây trời, có khi nào cậu tức mình rồi nói bà chủ đuổi mình đi không?
Cô lắc lắc đầu xua tan cái suy nghĩ vừa lóe lên rồi chuẩn bị dọn đồ ăn lên. Thôi mặc kệ, cùng lắm lại lang thang đi tìm chỗ làm khác chứ biết làm sao. Mang tâm trạng lo lắng cô dọn thức ăn lên bàn rồi chạy lên phòng sách gọi mọi người xuống ăn cơm. Đi gần tới thì nghe vọng ra giọng ông chủ dường như đang cáu gắt:
-Con nghĩ vì một đứa con gái mà bỏ xứ đi biệt tăm như vậy đáng mặt đàn ông lắm sao? mẹ con đã mất bao nhiêu nước mắt vì con đấy biết không?
-Dạ con biết sai rồi mà ba. Giờ con về chuộc lỗi với ba mẹ.
-Thôi mà anh, con biết sai rồi, với lại cho nó đi học hỏi thêm cũng tốt cho tương lai sau này của nó anh à.
Ông Tuấn hạ giọng:
-Thôi xuống ăn uống nghỉ ngơi vài bữa rồi anh ghé công ty để làm quen công việc đi. gặp thư kí Phương hỏi han một chút.
Nghe vậy Trân vội vã quay người chạy vội xuống lầu, nếu để ông bà chủ biết cô nghe lén chuyện nhà họ thì cô chết chắc. Mà cô cũng không có mặt mũi gặp cậu chủ nên tìm cách tránh luôn.
*************************
Sau bữa cơm đoàn viên, Quốc Hùng xin phép ba mẹ đi gặp đám chiến hữu đang chờ anh ở quán bar. Chợt nhớ tới cái cô nhỏ đanh đá không biết lẩn đi đâu mà ăn xong không thấy ló mặt, nhưng đã trễ giờ hẹn nên anh ra xe lái đi luôn.
Vừa dừng xe ở trước cửa đã thấy Khả MInh vẫy tay gọi anh rồi dắt vào phòng Vip, tránh xa cái ồn ào nhốn nháo bên ngoài. Vào rồi mới nhìn thấy thêm hai anh càng bảnh bao ngồi chờ sẵn.
-"Có nhận ra ai không thằng quỷ, cậu không nhớ ra tớ đá ra ngoài liền.
Anh chàng cao to mặt chiếc quần bò rách gối với cái đầu húi cua lên tiếng trước. Sau đó chàng trai bảnh bao bên cạnh cũng phụ họa theo:
-Đúng đó, hắn mà quên là mình về luôn cho tiện.
-Làm sao quên được ông chủ Phi Long người cung cấp linh kiện ô tô hàng đầu cả nước với anh chàng kĩ sư phần mềm nổi tiếng Thiên Phát này được chứ.
Nghe Quốc Hùng trả lời xong Phi Long trợn mắt:
-Này, cậu ra nước ngoài mấy năm học thêm ngành tình báo nữa hay sao mà biết về bọn tớ tường tận vậy?
-Có gì đâu, vì đang muốn về nhờ sự trợ giúp của các cậu nên cũng tìm hiểu qua một chút, đằng nào về thì ông già cũng giao khoán công ty lại cho tớ. Ổng chỉ chờ tớ về để được thảnh thơi mà.
Thiên Phát bưng bốn ly rượu đã rót sẵn đặt vào tay từng người:
-Tưởng cậu đi rồi quên bọn này luôn chứ! Mừng người anh em trở lại vẫn như xưa, chuyện làm ăn tính sau, giờ vui cái đã, cạn ly này mừng ngày hội ngộ.
Cuộc vui kéo dài tới tận khuya, Quốc Hùng trở về nhà với trạng thái của một người say , sợ ba mẹ thức giấc nên chỉ với tay đập lên cổng rồi trượt chân ngồi xuống dựa ngồi vào cánh cổng .
Trân nghe tiếng động chạy ra mở cổng thấy cậu chủ nữa ngồi nữa nằm ngay trước cổng, lay gọi cũng chẳng thấy dậy nên phải vừa dìu vừa kéo, mang được cái thân xác cao to của cậu chủ vào nhà thật là một kì tích. Đẩy được Quốc Hùng vào giường, Trân toát hết cả mồ hôi, vội tháo giày đặt người anh ngay ngắn lại là phóng ngay về phòng. "Mong rằng ngày mai cậu thức dậy đã quên cái sự vụ sáng nay cho tui được nhờ. Cậu mà nhớ chắc tui chết quá cậu ơi".
Nỗi lo cứ ám ảnh cô cho đến gần sáng mới chợp mắt. Khi giật mình tỉnh giấc thì trời đã sáng bảnh mắt. Trân cuống cuồng mang dép chạy tức tốc vào bếp thì thấy cả nhà đang ngồi quây quần bên bàn ăn đã có đầy đủ bữa sáng. Trân luống cuống xin lỗi thì nhận được cặp mắt lạnh băng của cậu chủ quay nhìn mình. Cô lặng lẽ cúi đầu. Bà Hải Thanh đập tay Quốc Hùng:
-Con bé chỉ mới làm quen với nhà mình được một tuần thôi, cũng chưa quen việc nên đừng làm em nó sợ.
Nói rồi bà ngước nhìn Trân:
- Cháu vệ sinh cá nhân rồi ra ăn sáng. Ta cũng có việc sắp đi nên mới dậy sớm làm bữa sáng. Thấy cháu ngủ ngon nên không gọi. Nhưng từ mai thì mọi việc cháu phải lo cho chu toàn đấy nhé.
-Dạ vâng, cháu xin lỗi cả nhà ạ.
Sau khi vệ sinh xong xuôi, Trân không nhìn thấy cậu chủ trên bàn ăn nữa nên nỗi lo trong lòng đã giảm đi. Thấy ông bà chủ ăn xong cô vội dọn bàn xuống.
- Cháu ăn đi rồi dọn cũng được mà.
- Dạ để cháu dọn xuống rồi ăn sau cô ạ.
-Ừ, lát cô chú có việc nên cả ngày nay sẽ không về, cháu khỏi phần cơm nhé. Hỏi xem anh H có ăn trưa không rồi hẳn nấu.
- Dạ.
Nói vậy thôi chứ cô nào dám hỏi. thôi tí cứ nấu cơm rồi để đó, nếu cậu không ăn chiều cô lại ăn cơm nguội vậy. Dọn dẹp xong dưới bếp, cô lại lúi húi ra mở cửa cho ông bà chủ rồi loay hoay dọn vườn, tưới cây. Vừa bật nước chưa kịp đứng thẳng người cô đã tông thẳng vào một cái thân thể cao to đứng ở đó từ lúc nào không biết. Giật mình nên cái vòi nước trong tay cứ thế chĩa thẳng vào mặt ai kia. Quốc Hùng tức tối giật mạnh vòi nước trong tay cô rồi quay lại xịt thẳng vào cái mặt đang tái mét há hốc kia.
-Cô bé, ta lại gặp nhau rồi, nhưng ân oán thì tăng thêm chứ không hề giảm bớt. Giờ tôi bận rồi nên chưa có thời gian chơi với cô. Cứ đợi đấy.
Chưa kịp chờ cô phản ứng, anh đã ném cái ống nước đang chảy vào cô, quay người đi vào phòng thay đồ rồi mở cổng lái xe đi với vẻ mặt giận dữ.
*************************************************************************************************
Updated 96 Episodes
Comments
HT.vnpt
Hay đấy tác giả.
2021-03-05
1