Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo

Diệp Liên được đưa về một khách sạn năm sao, lần đầu cô đến loại địa phương này, lại còn đi một mình nên rất lo lắng, cả đêm chẳng thể ngủ nổi. Ngày mai cô sẽ gặp lại Hoắc Duẫn Hạo, anh ấy là gia đình của cô, là một trong những người yêu thương cô nhất!

Nhị Bình canh chừng bên ngoài cửa, ông lo mình vào phòng sẽ làm Liên Liên bé bỏng của thiếu gia sợ hãi nên không dám vào trong. Dù sao cũng quen với việc này rồi, đứng một lát là thiếu gia đến ngay thôi.

Sáng sớm, ánh nắng ấm áp chiếu vào phòng qua khung cửa sổ, Diệp Liên đưa tay che mắt cho đỡ chói. Cô ngủ quên lúc nào chẳng biết, tỉnh dậy thì mặt trời đã lên quá ngọn cây.

Diệp Liên theo thói quen duỗi duỗi người, sau đó giật mình phát hiện bên cạnh mình đột nhiên xuất hiện một người con trai. Cô hoảng sợ bật lùi ra phía sau, suýt thì lăn xuống giường, may mà người kia nhanh tay ôm được cô và kéo cô lại.

Mùi hương nước hoa nhè nhẹ lướt qua chóp mũi, khuôn mặt đẹp trai của Hoắc Duẫn Hạo phóng đại trong mắt Diệp Liên, anh cười nói:

“Em dậy rồi à?”

“?”

Diệp Liên ngơ ngác nhìn anh, nửa người trên của cô còn đang lơ lửng ra khỏi giường, được Hoắc Duẫn Hạo đỡ lấy.

“Anh đã nói khi em tỉnh dậy là sẽ nhìn thấy anh mà.” Hoắc Duẫn Hạo sờ sờ tóc cô.

“Anh.” Diệp Liên vui mừng nhào lên ôm cổ anh trai, đè anh ngã ra giường. Cô như một con bạch tuộc dùng cả tay và chân bám chặt lấy anh.

Hai người họ tuy rằng không cùng huyết thống, nhưng trong mắt Diệp Liên, anh ấy là gia đình của cô. Chỉ là sau này Duẫn Hạo chuyển nhà đi nơi khác, thỉnh thoảng mới ghé về thăm nên tình cảm thân thiết giữa họ cũng gián đoạn, cô còn tưởng anh ấy đã quên mình rồi.

Hoắc Duẫn Hạo bị ôm mà buồn cười, anh vỗ nhẹ lên lưng cô:

“Xuống nào, em ôm anh chặt quá, anh thở không được.”

Diệp Liên chần chờ một lát mới buông anh ra, nhưng vẫn ngồi trên người anh như cũ. Hoắc Duẫn Hạo cảm thấy không được tự nhiên với cái tư thế này nên vội nói:

“Liên Liên, em lăn xuống nhanh lên!”

Lúc này Diệp Liên mới chịu nghe lời bò sang bên cạnh ngồi, mắt nhìn chằm chằm vào anh như thể sợ anh biến mất. Lâu lắm rồi cô mới được nhìn thấy Duẫn Hạo, anh ấy cao hơn trước rất nhiều, hai người ngồi ở trên giường nhưng cũng có thể thấy được hai bên không thể so sánh. Diệp Liên rất nhỏ bé, chỉ cao có một mét năm mươi mấy, còn Duẫn Hạo mười sáu tuổi cũng đã một mét tám rồi.

Duẫn Hạo sờ sờ tóc cô, được nhìn khuôn mặt mỗi ngày mình ngắm trong điện thoại đang ở gần trong gang tấc khiến tâm trạng anh tốt hơn hẳn.

“Bé ngoan, sao nửa đêm em lại chạy ra đường thế? Nếu anh không cho người theo bảo vệ em thì phải làm sao đây?”

“Em…” Diệp Liên buồn bã nhìn anh. “Em phát hiện ra cha Diệp nói dối em.”

Khi cô nói ra lời này, khuôn mặt của Hoắc Duẫn Hạo hơi sượng, anh cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh và hỏi cô:

“Nói dối cái gì?”

“Em không phải con ruột của cha…” Diệp Liên ngồi co lại, ôm đầu gối rồi thở dài một hơi. “Cả nhà ai cũng muốn lừa em, em không muốn về nhà đâu.”

Hoắc Duẫn Hạo đưa tay xoa xoa tóc cô:

“Đừng buồn, nếu em không muốn về nhà thì qua nhà anh đi. Dậy, anh đưa em đi ăn sáng.”

“Vâng ạ.”

Anh chờ Diệp Liên sửa soạn xong liền đưa em ấy ra ngoài đi ăn sáng, sau đó dẫn con bé lên phi cơ riêng của Hoắc gia. Lần đầu đi máy bay, Diệp Liên bị choáng không nhẹ, lúc về đến Hoắc gia thì vừa mệt vừa khó chịu, dáng đi xiêu vẹo không chịu nổi.

“Thiếu gia về rồi.” Quản gia tuổi đã cao vẫn rất khỏe mạnh chạy ra đón hai người bọn họ. Ông sớm nhận được tin từ Hoắc Duẫn Hạo, biết cậu nhóc sẽ mang Diệp Liên về nên cũng đã chuẩn bị phòng. “Tôi đưa tiểu thư về phòng trước.”

Hoắc Duẫn Hạo đỡ Diệp Liên qua chỗ ông rồi nói:

“Làm phiền chú, phải rồi, cha cháu đã về chưa ạ?”

Quản gia cười gượng: “Cha ngài đưa mẹ ngài đi du lịch ở Tây Ban Nha, tháng này chắc là không về đâu."

Hoắc Duẫn Hạo đỡ trán, nói: “Được rồi, chú đưa Diệp Liên vào phòng trước đi. Sau đó thì làm thủ tục nhập học cho em ấy.”

Nhìn mặt con bé như sắp ngất đến nơi, hôm qua thì bị tiếng súng làm cho hoảng hốt, hôm nay bị tiếng phi cơ trực tiếp dọa cho mất hồn.

“Vâng, thiếu gia nghỉ ngơi đi.”

Quản gia đỡ Diệp Liên, chỉ thấy cô bé hé đôi mắt to tròn đáng yêu nhìn mình, miệng lẩm bẩm: “Đến nhà rồi ạ?”

“Đến rồi đến rồi.” Quản gia dẫn Diệp Liên về phòng riêng, biệt thự Hoắc gia rộng như vậy tất nhiên cái gì cũng có, phòng thì càng không thiếu.

Hoắc Duẫn Hạo chờ cho Diệp Liên khuất bóng rồi mới trở về phòng mình, nghĩ đến cha mẹ cứ cách mấy tháng lại tung tăng đi du lịch bỏ mình ở nhà, anh khóc không ra nước mắt. Cái gì mà vì đại nghiệp của tập đoàn MR nên phải cố gắng? Anh biết thừa cha có âm mưu khi bắt anh phấn đấu lên chức phó giám đốc, kế tiếp có lẽ là giám đốc, rồi sau đó sẽ nhường cái ghế tổng giám đốc lại cho anh và cao chạy xa bay chứ gì?

Mấy năm trước, vì để Hoắc Duẫn Hạo chịu khó học hành, Hoắc Tư Thần - cha của anh, thậm chí còn chơi trò cắt đứt liên lạc của anh với Diệp Liên và nói rằng:

“Khi nào bò lên được vị trí phó tổng thì con muốn làm gì cũng được, trước đó, cha phải cho con chịu khổ một chút.“

Hoắc Duẫn Hạo tin rằng bản thân không có cái khổ nào không vượt qua được, nhưng cái chịu khổ mà cha nói không ngờ lại là tách anh ra khỏi em gái yêu quý! Chết tiệt!

Bây giờ em ấy quay lại rồi, anh cũng có thể làm tròn trách nhiệm của một người anh. À, trước tiên phải giải quyết với “người nhà” của em ấy đã, nếu không họ lại đăng tin tìm người mất tích thì khổ.

Hoắc Duẫn Hạo cười nói:

"Chú, Diệp Liên đang ở chỗ cháu, chú đừng lo lắng nhé. Cháu còn có việc nên không nói cụ thể với chú được."

Không đợi đối phương phản đối, anh lập tức nhanh tay cúp máy. Diệp Liên đến đây rồi thì mọc cánh cũng đừng hòng thoát khỏi tay anh.

______________

Xin mọi người hãy đọc truyện chính chủ (miễn phí) tại app noveltoon/mangatoon để ủng hộ tác giả.

Hot

Comments

anh thơ ABCD dắc dê đi ăn

anh thơ ABCD dắc dê đi ăn

16 tuổi m8 , cao thé con như cây cột điện

2022-06-23

2

❥ Pé Chanh nhỏ cute 🍋

❥ Pé Chanh nhỏ cute 🍋

Uầy anh thẹc là thông minh

2022-06-12

8

❥ Pé Chanh nhỏ cute 🍋

❥ Pé Chanh nhỏ cute 🍋

Vẫn vui vẻ yêu đời như ngày nào nhỉ=)))

2022-06-12

9

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mang em ấy về đây
2 Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3 Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4 Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5 Chương 5: Đẹp trai!
6 Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7 Chương 7: Sao lại khó chịu?
8 Chương 8: Mẹ!
9 Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10 Chương 10: Là em gái?
11 Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12 Chương 12: Lập Trì
13 Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14 Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15 Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16 Chương 16: Tịch thu
17 Chương 17: Tôi sẽ đi
18 Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19 Chương 19: Thắt dây an toàn
20 Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21 Chương 21: Ghen tỵ
22 Chương 22: Bali
23 Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24 Chương 24: Xui xẻo
25 Chương 25: Chạy
26 Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27 Chương 27: Tùy em
28 Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29 Chương 29: Sa đọa
30 Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31 Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32 Chương 32: Bỉ ổi
33 Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34 Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35 Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36 Chương 36: Em sợ
37 Chương 37: Quán bar
38 Chương 38: Nhập viện
39 Chương 39: Cấp cứu
40 Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41 Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42 Chương 42: Khi không có anh ở bên
43 Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44 Chương 44: Cậu lừa tôi?
45 Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46 Chương 46: Ngoại ô
47 Chương 47: Ghê tởm
48 Chương 48: Bán đấu giá
49 Chương 49: Nam Cung gia
50 Chương 50: Nhớ đến phát điên
51 Chương 51: Trở về
52 Chương 52: Tại sao?
53 Chương 53: Trèo tường
54 Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55 Chương 55: Tàn độc
56 Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57 Chương 57: Lập Trì hối hận
58 Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59 Chương 59: Mồ hôi
60 Chương 60: Buổi triển lãm
61 Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62 Chương 62: Thân mật
63 Chương 63: "Phố đêm"
64 Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65 Chương 65: Hận
66 Chương 66: Không thoát được
67 Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68 Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69 Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70 Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71 Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72 Chương 72: Chú đừng chết
73 Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74 Chương 74: Tai nạn
75 Chương 75: Mang thai
76 Chương 76: Ba cái tát
77 Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78 Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79 Chương 79: Cho anh (H)
80 Chương 80: Hư hỏng (H)
81 Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82 Chương 82: Hẹn em mười năm
83 Chương 83: Lập Trì rời đi
84 Chương 84: Ý tưởng không tồi
85 Chương 85: Ngoại truyện
86 Chương 86: Ngoại truyện 2
87 Chương 87: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Mang em ấy về đây
2
Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3
Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4
Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5
Chương 5: Đẹp trai!
6
Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7
Chương 7: Sao lại khó chịu?
8
Chương 8: Mẹ!
9
Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10
Chương 10: Là em gái?
11
Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12
Chương 12: Lập Trì
13
Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14
Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15
Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16
Chương 16: Tịch thu
17
Chương 17: Tôi sẽ đi
18
Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19
Chương 19: Thắt dây an toàn
20
Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21
Chương 21: Ghen tỵ
22
Chương 22: Bali
23
Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24
Chương 24: Xui xẻo
25
Chương 25: Chạy
26
Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27
Chương 27: Tùy em
28
Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29
Chương 29: Sa đọa
30
Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31
Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32
Chương 32: Bỉ ổi
33
Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34
Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35
Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36
Chương 36: Em sợ
37
Chương 37: Quán bar
38
Chương 38: Nhập viện
39
Chương 39: Cấp cứu
40
Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41
Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42
Chương 42: Khi không có anh ở bên
43
Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44
Chương 44: Cậu lừa tôi?
45
Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46
Chương 46: Ngoại ô
47
Chương 47: Ghê tởm
48
Chương 48: Bán đấu giá
49
Chương 49: Nam Cung gia
50
Chương 50: Nhớ đến phát điên
51
Chương 51: Trở về
52
Chương 52: Tại sao?
53
Chương 53: Trèo tường
54
Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55
Chương 55: Tàn độc
56
Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57
Chương 57: Lập Trì hối hận
58
Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59
Chương 59: Mồ hôi
60
Chương 60: Buổi triển lãm
61
Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62
Chương 62: Thân mật
63
Chương 63: "Phố đêm"
64
Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65
Chương 65: Hận
66
Chương 66: Không thoát được
67
Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68
Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69
Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70
Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71
Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72
Chương 72: Chú đừng chết
73
Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74
Chương 74: Tai nạn
75
Chương 75: Mang thai
76
Chương 76: Ba cái tát
77
Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78
Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79
Chương 79: Cho anh (H)
80
Chương 80: Hư hỏng (H)
81
Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82
Chương 82: Hẹn em mười năm
83
Chương 83: Lập Trì rời đi
84
Chương 84: Ý tưởng không tồi
85
Chương 85: Ngoại truyện
86
Chương 86: Ngoại truyện 2
87
Chương 87: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play