Chương 11: Diệp Liên rối rắm

Hoắc Duẫn Hạo nghe điện thoại xong trở lại lớp thì bị một đám người nhìn chằm chằm, lâu lâu mới được thấy khuôn mặt hốt hoảng của hội trưởng nên họ rất tò mò.

“Hội trưởng có việc gấp à? Ha ha, chuyện gì thế?”

“Sốt ruột đi đâu vậy ta?”

Ánh mắt lãnh đạm của Hoắc Duẫn Hạo liếc ngang qua đám người này, bọn họ lập tức im miệng.

Tối đó về nhà, Hoắc Duẫn Hạo ôm một đống lớn sách vở qua phòng của Diệp Liên để kèm cô học. Sau một hồi cố gắng hết sức, anh nhận ra IQ của con bé và cả EQ đều hơi thấp, cho nên chỉ có thể khoanh vùng đề thi, sau đó để con bé hành trình học thuộc và giải đề khô khan. Diệp Liên học được một nửa đã buồn ngủ muốn chết.

“Anh, em không học nữa đâu, hôm nay đến đây thôi.” Diệp Liên cố gắng lắm rồi cũng chỉ làm được ba đề, mắt cô bắt đầu díu lại. Cô tựa lưng về phía sau, được Hoắc Duẫn Hạo đỡ lấy.

Anh ngửi được mùi thơm trên tóc của Diệp Liên, mất tự nhiên nói:

“Ngoan, cố lên thêm mấy ngày nữa, anh đưa em về thăm cha Diệp”

“Lần này sẽ không thất hứa nữa chứ?”

Nói cuối tuần về thành phố M thăm cha mẹ, nhưng lỡ mất sinh nhật rồi vẫn chưa thể về được. Cho nên đến giờ cô vẫn còn đang hậm hực chuyện anh thất hứa.

Hoắc Duẫn Hạo áy náy xoa xoa đầu cô:

“Xin lỗi, lần này sẽ đưa em về thật.”

“Anh mà nói dối em đánh anh đó.” Diệp Liên liếc anh.

“Hứa, nói dối cho em đánh.”

Chỉ chờ có thế, Diệp Liên đưa ngón út ra móc ngoéo với anh. Cô muốn về nhà là vì còn có chuyện cần làm, cô đột nhiên sực nhớ ra ngày sinh nhật của cô hôm trước cũng là ngày giỗ của mẹ ruột. Mười bảy năm nay cô chưa từng một lần đi viếng mộ mẹ, nghĩ đến đã thấy đau lòng.

Hoắc Duẫn Hạo đồng ý với Diệp Liên, nhưng bởi vì hôm nay là thứ tư nên còn hai ngày nữa mới được nghỉ, anh nói:

“Em ngủ đi, mai còn đến trường nữa.”

“Em biết rồi, anh ngủ ngon.”

Diệp Liên chúc anh xong lon ton về giường nằm.

Hoắc Duẫn Hạo lại nhớ đến lời mà mẹ nói, tâm trí đột nhiên rối bời. Anh đã trả lời rằng anh xem con bé là em gái đó? Mùi hương trên người con bé thoảng qua chóp mũi, đuôi mắt khi cười cong lên thật đáng yêu, đáng yêu đến nỗi làm tim anh đập loạn cả lên.

Giọng của Diệp Liên vang lên trong phòng:

“Anh không về ngủ ạ?”

“Em ngủ trước đi.” Hoắc Duẫn Hạo tiến gần đến bên giường, đưa tay chỉnh chăn lại cho Diệp Liên. Khi ánh mắt tiếp xúc với đôi mắt to tròn ngây thơ của con bé, anh chợt thấy hoang mang. Em gái? Thật sự chỉ xem con bé là em gái thôi phải không?

Anh tự tát chính mình một cái, trước ánh mắt ngạc nhiên của Diệp Liên mà nói:

“Em ngủ ngon, anh đi đây.”

Hoắc Duẫn Hạo lật đật rời khỏi căn phòng tràn ngập mùi thơm của thiếu nữ, cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, trên hành lang vắng lặng khi ấy, anh thậm chí có thể nghe được tiếng tim mình đập vội. Bàn tay thon dài đặt nhẹ lên ngực, vỗ vỗ mấy cái mới trở về bình thường.

“Em gái! Em gái! Em gái!”

Hoắc Duẫn Hạo tự nói với bản thân nhiều lần, vừa đi vừa lẩm bẩm.

Nửa đêm hôm ấy, Diệp Liên cứ nghĩ đến chuyện viếng mộ mẹ ruột nên loay hoay cả buổi chẳng thể ngủ nổi. Cô ngồi dậy, ngồi vào bàn học rồi vẽ ra một tấm sơ đồ mối quan hệ rắc rối của gia đình mình.

Cô ra đời cùng một lúc với Duẫn Hạo, nhưng bởi vì sức khỏe của mẹ cô quá yếu nên đã không qua khỏi. Sau đó cô được họ hàng của mẹ là cha Diệp nhận nuôi, đồng thời bởi vì khi đó cha chưa kết hôn, một mình không thể nuôi cô được nên để cô đi theo mẹ Tiêu? Là vậy ư? Sao mà rắc rối quá.

Tóm gọn lại thì cô và Diệp Thiên chẳng có quan hệ máu mủ gì cả, là họ hàng xa. Và khi nhỏ cô từng được Diệp Thiên cùng Tiêu Linh - mẹ của Duẫn Hạo nuôi nấng! Hết!

Diệp Liên vẽ xong sơ đồ mà đầu muốn to ra thêm một vòng, cô không hiểu lắm, nếu cha Diệp và mẹ Tiêu từng ở cùng nhau thì sau này vì sao lại tách ra? Hơn nữa mẹ Tiêu còn dẫn anh Duẫn Hạo đi mất? Cô rất muốn chạy sang hỏi thẳng Duẫn Hạo, nhưng có lẽ giờ này anh ấy đã ngủ rồi.

Mệt mỏi khép mắt lại, Diệp Liên một lần nữa trèo lên giường, trong đầu có một cái sơ đồ đang xoay vòng vòng. Giờ này có ai còn thức để cô hỏi không hả? Cô không ngủ nổi, trèo xuống giường rồi lướt danh bạ, thấy cái tên “chú Nhị Bình” thì không do dự nhắn tin hỏi:

“Chú đã ngủ chưa ạ?”

“Chú đang trực đêm, sao thế?”

“Cháu gọi hỏi chú một số chuyện được không?”

“Chuyện gì mới được? Chú biết thì chú sẽ trả lời.”

Hỏi xong, một lát sau Nhị Bình đã nhìn thấy cuộc gọi đến từ Diệp Liên. Ông chú ngồi xổm một góc, nhỏ giọng hỏi:

“Sao? Có chuyện gì hả?”

“Chú, nghe nói chú theo Hoắc chủ tịch từ lúc còn trẻ ạ?”

“Ừ, chú là cánh tay phải đắc lực nhất của Hoắc chủ tịch!” Nhị Bình tự hào khoe khoang.

“Vậy chú có biết chuyện của cha cháu và mẹ Tiêu không?”

Mẹ Tiêu? Ý con bé là Tiêu Linh á? Nhị Bình đưa ngón tay lên miệng suỵt suỵt mấy tiếng:

“Chú cho cháu biết rồi thì cháu đừng có đi nói linh tinh biết không? Mẹ Tiêu của cháu ngày trước vì hiểu lầm Hoắc chủ tịch nên mới bỏ đi tận hai năm rồi quay về đấy, trong hai năm đó thì trú ở chỗ của cha cháu, sinh ra thiếu gia, rồi không hiểu vì sao lại nhận nuôi cả cháu.”

Diệp Liên tò mò mở to mắt:

“Vậy là cha cháu và mẹ Tiêu từng…”

“Không, cháu đừng nghĩ nhiều, trước kia Diệp Thiên có thích Hoắc phu nhân, nhưng làm sao mà đấu lại được Hoắc chủ tịch chứ. Hoắc chủ tịch xông pha đến tận nơi, dùng công phu da mặt dày đòi người, sau đó mới đưa phu nhân và thiếu gia về Hoắc gia đó.”

“Chú…”

“Sao?” Nhị Bình cười khà khà.

“Cháu nghĩ chú rất có khiếu làm biên kịch ạ.” Diệp Liên khen tận đáy lòng.

“Quá khen, quá khen, chú phải đi làm đây. Lần sau lại nói cho cháu nghe chuyện hay.”

“Cảm ơn chú ạ.”

Diệp Liên không biết mình hỏi ông chú này là đúng hay sai nữa. Vậy hóa ra chú Tư Thần còn có một quá khứ huy hoàng như thế!

_________________________

Mọi người hãy đọc truyện chính chủ (miễn phí) tại app noveltoon/mangatoon để ủng hộ tác giả nha.

Hot

Comments

LyLy

LyLy

công phu đỉnh đấy

2022-12-24

0

Heo Lười

Heo Lười

má cung phu da mặt dày 🤣🤣🤣

2022-05-22

1

Lam

Lam

lại còn còn công phu da mặt dày nữa 😂😂😂

2022-05-05

6

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mang em ấy về đây
2 Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3 Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4 Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5 Chương 5: Đẹp trai!
6 Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7 Chương 7: Sao lại khó chịu?
8 Chương 8: Mẹ!
9 Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10 Chương 10: Là em gái?
11 Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12 Chương 12: Lập Trì
13 Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14 Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15 Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16 Chương 16: Tịch thu
17 Chương 17: Tôi sẽ đi
18 Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19 Chương 19: Thắt dây an toàn
20 Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21 Chương 21: Ghen tỵ
22 Chương 22: Bali
23 Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24 Chương 24: Xui xẻo
25 Chương 25: Chạy
26 Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27 Chương 27: Tùy em
28 Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29 Chương 29: Sa đọa
30 Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31 Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32 Chương 32: Bỉ ổi
33 Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34 Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35 Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36 Chương 36: Em sợ
37 Chương 37: Quán bar
38 Chương 38: Nhập viện
39 Chương 39: Cấp cứu
40 Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41 Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42 Chương 42: Khi không có anh ở bên
43 Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44 Chương 44: Cậu lừa tôi?
45 Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46 Chương 46: Ngoại ô
47 Chương 47: Ghê tởm
48 Chương 48: Bán đấu giá
49 Chương 49: Nam Cung gia
50 Chương 50: Nhớ đến phát điên
51 Chương 51: Trở về
52 Chương 52: Tại sao?
53 Chương 53: Trèo tường
54 Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55 Chương 55: Tàn độc
56 Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57 Chương 57: Lập Trì hối hận
58 Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59 Chương 59: Mồ hôi
60 Chương 60: Buổi triển lãm
61 Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62 Chương 62: Thân mật
63 Chương 63: "Phố đêm"
64 Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65 Chương 65: Hận
66 Chương 66: Không thoát được
67 Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68 Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69 Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70 Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71 Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72 Chương 72: Chú đừng chết
73 Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74 Chương 74: Tai nạn
75 Chương 75: Mang thai
76 Chương 76: Ba cái tát
77 Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78 Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79 Chương 79: Cho anh (H)
80 Chương 80: Hư hỏng (H)
81 Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82 Chương 82: Hẹn em mười năm
83 Chương 83: Lập Trì rời đi
84 Chương 84: Ý tưởng không tồi
85 Chương 85: Ngoại truyện
86 Chương 86: Ngoại truyện 2
87 Chương 87: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Mang em ấy về đây
2
Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3
Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4
Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5
Chương 5: Đẹp trai!
6
Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7
Chương 7: Sao lại khó chịu?
8
Chương 8: Mẹ!
9
Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10
Chương 10: Là em gái?
11
Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12
Chương 12: Lập Trì
13
Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14
Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15
Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16
Chương 16: Tịch thu
17
Chương 17: Tôi sẽ đi
18
Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19
Chương 19: Thắt dây an toàn
20
Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21
Chương 21: Ghen tỵ
22
Chương 22: Bali
23
Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24
Chương 24: Xui xẻo
25
Chương 25: Chạy
26
Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27
Chương 27: Tùy em
28
Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29
Chương 29: Sa đọa
30
Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31
Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32
Chương 32: Bỉ ổi
33
Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34
Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35
Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36
Chương 36: Em sợ
37
Chương 37: Quán bar
38
Chương 38: Nhập viện
39
Chương 39: Cấp cứu
40
Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41
Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42
Chương 42: Khi không có anh ở bên
43
Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44
Chương 44: Cậu lừa tôi?
45
Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46
Chương 46: Ngoại ô
47
Chương 47: Ghê tởm
48
Chương 48: Bán đấu giá
49
Chương 49: Nam Cung gia
50
Chương 50: Nhớ đến phát điên
51
Chương 51: Trở về
52
Chương 52: Tại sao?
53
Chương 53: Trèo tường
54
Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55
Chương 55: Tàn độc
56
Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57
Chương 57: Lập Trì hối hận
58
Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59
Chương 59: Mồ hôi
60
Chương 60: Buổi triển lãm
61
Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62
Chương 62: Thân mật
63
Chương 63: "Phố đêm"
64
Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65
Chương 65: Hận
66
Chương 66: Không thoát được
67
Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68
Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69
Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70
Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71
Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72
Chương 72: Chú đừng chết
73
Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74
Chương 74: Tai nạn
75
Chương 75: Mang thai
76
Chương 76: Ba cái tát
77
Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78
Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79
Chương 79: Cho anh (H)
80
Chương 80: Hư hỏng (H)
81
Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82
Chương 82: Hẹn em mười năm
83
Chương 83: Lập Trì rời đi
84
Chương 84: Ý tưởng không tồi
85
Chương 85: Ngoại truyện
86
Chương 86: Ngoại truyện 2
87
Chương 87: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play