Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ

Buổi tối về đến nhà, Hoắc Duẫn Hạo sang em Diệp Liên học hành thế nào rồi. Con bé rất chăm chỉ, mặc dù tiếp thu hơi chậm nhưng bù lại được cái tính kiên nhẫn chịu khó.

Diệp Liên thấy anh trai cứ đứng phía sau nhìn mình làm bài tập thì không được tự nhiên liếc mắt nhìn anh:

“Anh có chuyện gì muốn nói với em hả?”

“À? Không có.” Không phải em mới là người có chuyện muốn nói với anh à? Hoắc Duẫn Hạo rất muốn hỏi con bé một câu như thế, nhưng anh sợ để thân phận gián điệp của chú Nhị Bình bị phát hiện, đành nhẫn nhịn.

Thấy anh im lặng, Diệp Liên cũng không nói gì, cứ cặm cụi bấm máy tính rồi ghi ghi chép chép. Lát sau, Hoắc Duẫn Hạo là người đầu tiên không chịu được cái cảm giác khó chịu trong lòng. Anh nghĩ có chuyện gì vẫn nên nói thẳng với cô ngốc này thì hơn:

“Em thích Bali không?”

“Có chứ, sao vậy? Anh định đi Bali chơi à?”

“Ừm, em đi không?”

Diệp Liên dừng việc làm bài tập lại, duỗi duỗi người rồi nói:

“Chắc là thôi.”

“Sao lại không đi?” Người nào đó rất ngạc nhiên, thông tin bị sai rồi à?

“Thì là không muốn đi…”

Diệp Liên đáp rồi cúi đầu nhìn đi chỗ khác, động tác rất nhỏ ấy làm Hoắc Duẫn Hạo chú ý, anh nói:

 

 

“Đi đi, anh nghe nói là có nhà tài trợ, không tốn nhiều tiền đâu.”

Đúng như anh nghĩ, em ấy rất muốn đi nhưng ngại vì chi phí đắt nên mới đắn đo, vừa nghe có tài trợ thì mắt sáng rực cả lên, ngửa đầu nhìn anh rồi hỏi:

“Thật ạ?”

Hoắc Duẫn Hạo cười nói:

“Tài trợ 90% đó, anh nghĩ anh có thể xin cho em một phần.”

“Thật ạ? Không ngờ trường anh còn có hoạt động này! Vậy thì em đi! Em phải thi cho tốt, sau đó đi Bali chơi!” Diệp Liên vui vẻ giơ nắm tay lên trời.

Hoắc Duẫn Hạo thấy vậy cười cô, đưa tay thu bút và máy tính của cô đặt sang một bên rồi nói:

“Trước đó phải đi ngủ sớm để có sức ôn thi, nhanh lên.”

“Được rồi, anh ngủ ngon.”

Diệp Liên lúc nào cũng nghe lời anh, lập tức chạy về phía giường, lúc nằm xuống còn đưa tay định lấy điện thoại để bấm một chút, nhưng khi thấy ánh mắt cảnh cáo của Hoắc Duẫn Hạo thì cười hề hề rụt tay về. Lần này cô thành thật đi ngủ, nhắm mắt lại, đã có người giúp cô tắt đèn. Ngày mai cô dậy nhắn tin cho Lập Trì cũng được, hắn ta bảo nếu cô đi Bali thì hắn sẽ thương tình mà đi cùng cô.

Lúc này, Hoắc Duẫn Hạo ra ngoài gọi điện thoại cho người sắp xếp về vụ tài trợ. Vì để Diệp Liên không nghi ngờ, anh thật sự bỏ tiền ra nộp cho hơn hai mươi trên tổng số một trăm người đăng ký tham gia chuyến đi. Với số lượng học sinh đông đảo như vậy, mỗi giáo viên trong trường gần như đều tham gia, họ là được miễn phí, không đi thì tiếc quá.

Kỳ thi cuối kỳ nhanh chóng đến gần, Diệp Liên mấy hôm liên tục ở trên lớp bị Lập Trì gõ đầu, tối về lại được anh trai xoa đầu, cuối cùng đã thông minh ra một chút, may mắn qua môn, mặc dù điểm rất thấp.

Thi xong cũng đồng nghĩa với việc nghỉ hè.

Thấy cô cứ hát líu lo cả ngày vì sắp được đi chơi, Hoắc Duẫn Hạo kéo tay cô, nói:

“Đi, anh đưa em ra ngoài mua quần áo.”

“Nhưng mẹ Tiêu đã mua cho em rất nhiều quần áo mới nhân ngày sinh nhật rồi mà.” Diệp Liên đuổi theo bước chân của anh.

Hoắc Duẫn Hạo nói:

“Chủ yếu muốn đưa em đi dạo phố.”

Nghe vậy, Diệp Liên không phản đối mà còn rất hào hứng. Hiếm khi anh trai có thời gian đưa cô ra ngoài, cơ hội tốt thì phải biết nắm bắt. Hai người vừa lên xe đã thấy chú Nhị Bình ngồi ở ghế lái, ông chú này gần đây không phải làm việc gì nặng nhọc ngoài theo chân Diệp Liên, an nhàn kinh khủng.

“Đi đâu trước nào?”

Diệp Liên ngồi ở phía sau cùng anh trai chồm người lên bám lấy ghế trước, nói ở bên tai Nhị Bình:

“Cơm chiều chúng cháu đã ăn rồi, trước tiên đến trung tâm mua sắm ở trung khu đi chú.”

“Chờ chút, chú mở nhạc cho cháu nghe.”

Nhị Bình bật một bài nhạc latinh, lấy kính râm ở trong túi ra đeo lên rồi lắc người và hỏi Diệp Liên:

“Có ngầu không?”

“Đương nhiên là ngầu rồi ạ! Hì hì!”

Hai người vô tư nói cười mà quên mất trong xe còn có một người thích an tĩnh là Hoắc Duẫn Hạo, tuy rằng có hơi ồn, nhưng anh không nói gì, ánh mắt nhìn về phía Diệp Liên mang theo ý cười. Qua kính chiếu hậu, Nhị Bình thấy rõ mồn một. Thiếu gia nhà ông thật sự giống cha của cậu ấy quá.

Trong tiếng nhạc latin xập xình, Nhị Bình gật gù lái xe đưa hai đứa trẻ đến trung tâm thành phố chơi. Các loại nhà cao ốc đan xen lẫn nhau chiếm hết cả nửa bầu trời, Diệp Liên bước xuống xe mà bị choáng ngợp bởi độ hiện đại của thành phố này. Ở đây siêu xe chạy quanh quanh như là người qua đường, không ai lấy làm lạ bởi chúng nó, riêng cô thì có.

Cô che miệng cảm thán, đi đến đâu lại cảm thán trong lòng đến đó. Hoắc Duẫn Hạo mặc quần jean và áo thun trắng, bên ngoài mang jacket màu đen, trông không giống bộ dạng nghiêm túc thường ngày chút nào.

Diệp Liên khen anh:

“Thế này mới giống học sinh chứ.”

“Bình thường anh không giống học sinh à?” Anh cười hỏi.

“Không, lúc trên trường trông anh giống chú Tư Thần ấy, mặt cứ lạnh lùng, em không thích đâu.” Diệp Liên phủi phủi vai áo của anh. “Như thế này đẹp trai.”

Hoắc Duẫn Hạo buồn cười gõ nhẹ lên trán cô:

“Giờ em mới biết anh của em có sức hút à?”

Hai người ở cạnh nhau trông giống như một cặp đôi trẻ hơn là anh em, Nhị Bình hạ kính xe xuống rồi nói:

“Thiếu gia, tôi đi đỗ xe rồi quay lại.”

Hoắc Duẫn Hạo không nói gì, nhưng khi anh cùng Diệp Liên đi vào trung tâm mua sắm lớn nhất nơi này thì lẳng lặng nhắn tin cho ông:

“Chú đi lâu một chút, tốt nhất cháu chưa gọi thì đừng quay lại.”

Nhị Bình cầm chìa khóa xe hỗn độn trong gió, ngậm ngùi đáp:

“Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ.”

 

 

Hot

Comments

Triệu Tuyết Kiều

Triệu Tuyết Kiều

ko tt sớm, Lập Trì tt mà Liên Liên đồng ý thì tiếc đứt ruột gan tim phổi=)))

2023-02-02

0

G fog.eyes

G fog.eyes

haha chap này chú kute xỉuu😹

2022-03-17

0

Bao Kim Nguyen

Bao Kim Nguyen

Liên rất vô tư với Hạo vì do cứ mặc định là anh em, còn với Lập Trì lại có sự lưu ý đặc biệt hơn hẳn

2021-07-28

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mang em ấy về đây
2 Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3 Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4 Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5 Chương 5: Đẹp trai!
6 Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7 Chương 7: Sao lại khó chịu?
8 Chương 8: Mẹ!
9 Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10 Chương 10: Là em gái?
11 Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12 Chương 12: Lập Trì
13 Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14 Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15 Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16 Chương 16: Tịch thu
17 Chương 17: Tôi sẽ đi
18 Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19 Chương 19: Thắt dây an toàn
20 Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21 Chương 21: Ghen tỵ
22 Chương 22: Bali
23 Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24 Chương 24: Xui xẻo
25 Chương 25: Chạy
26 Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27 Chương 27: Tùy em
28 Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29 Chương 29: Sa đọa
30 Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31 Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32 Chương 32: Bỉ ổi
33 Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34 Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35 Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36 Chương 36: Em sợ
37 Chương 37: Quán bar
38 Chương 38: Nhập viện
39 Chương 39: Cấp cứu
40 Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41 Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42 Chương 42: Khi không có anh ở bên
43 Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44 Chương 44: Cậu lừa tôi?
45 Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46 Chương 46: Ngoại ô
47 Chương 47: Ghê tởm
48 Chương 48: Bán đấu giá
49 Chương 49: Nam Cung gia
50 Chương 50: Nhớ đến phát điên
51 Chương 51: Trở về
52 Chương 52: Tại sao?
53 Chương 53: Trèo tường
54 Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55 Chương 55: Tàn độc
56 Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57 Chương 57: Lập Trì hối hận
58 Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59 Chương 59: Mồ hôi
60 Chương 60: Buổi triển lãm
61 Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62 Chương 62: Thân mật
63 Chương 63: "Phố đêm"
64 Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65 Chương 65: Hận
66 Chương 66: Không thoát được
67 Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68 Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69 Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70 Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71 Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72 Chương 72: Chú đừng chết
73 Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74 Chương 74: Tai nạn
75 Chương 75: Mang thai
76 Chương 76: Ba cái tát
77 Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78 Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79 Chương 79: Cho anh (H)
80 Chương 80: Hư hỏng (H)
81 Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82 Chương 82: Hẹn em mười năm
83 Chương 83: Lập Trì rời đi
84 Chương 84: Ý tưởng không tồi
85 Chương 85: Ngoại truyện
86 Chương 86: Ngoại truyện 2
87 Chương 87: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Mang em ấy về đây
2
Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3
Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4
Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5
Chương 5: Đẹp trai!
6
Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7
Chương 7: Sao lại khó chịu?
8
Chương 8: Mẹ!
9
Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10
Chương 10: Là em gái?
11
Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12
Chương 12: Lập Trì
13
Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14
Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15
Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16
Chương 16: Tịch thu
17
Chương 17: Tôi sẽ đi
18
Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19
Chương 19: Thắt dây an toàn
20
Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21
Chương 21: Ghen tỵ
22
Chương 22: Bali
23
Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24
Chương 24: Xui xẻo
25
Chương 25: Chạy
26
Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27
Chương 27: Tùy em
28
Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29
Chương 29: Sa đọa
30
Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31
Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32
Chương 32: Bỉ ổi
33
Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34
Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35
Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36
Chương 36: Em sợ
37
Chương 37: Quán bar
38
Chương 38: Nhập viện
39
Chương 39: Cấp cứu
40
Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41
Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42
Chương 42: Khi không có anh ở bên
43
Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44
Chương 44: Cậu lừa tôi?
45
Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46
Chương 46: Ngoại ô
47
Chương 47: Ghê tởm
48
Chương 48: Bán đấu giá
49
Chương 49: Nam Cung gia
50
Chương 50: Nhớ đến phát điên
51
Chương 51: Trở về
52
Chương 52: Tại sao?
53
Chương 53: Trèo tường
54
Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55
Chương 55: Tàn độc
56
Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57
Chương 57: Lập Trì hối hận
58
Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59
Chương 59: Mồ hôi
60
Chương 60: Buổi triển lãm
61
Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62
Chương 62: Thân mật
63
Chương 63: "Phố đêm"
64
Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65
Chương 65: Hận
66
Chương 66: Không thoát được
67
Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68
Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69
Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70
Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71
Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72
Chương 72: Chú đừng chết
73
Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74
Chương 74: Tai nạn
75
Chương 75: Mang thai
76
Chương 76: Ba cái tát
77
Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78
Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79
Chương 79: Cho anh (H)
80
Chương 80: Hư hỏng (H)
81
Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82
Chương 82: Hẹn em mười năm
83
Chương 83: Lập Trì rời đi
84
Chương 84: Ý tưởng không tồi
85
Chương 85: Ngoại truyện
86
Chương 86: Ngoại truyện 2
87
Chương 87: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play