Chương 16: Tịch thu

Khi Hoắc Duẫn Hạo biết được lòng mình, anh bắt đầu có chút né tránh ánh mắt của em gái yêu quý. Anh vội vàng rời khỏi nhà khi Diệp Liên còn đang ngủ say, sau đó buổi chiều thì chạy qua công ty với cha, tối về mới giúp cô kiểm tra phần bài tập mà anh giao.

Bởi vì Hoắc Duẫn Hạo bận rộn nên Diệp Liên cũng không làm phiền anh, ở trên lớp dần thân hơn với Lập Trì.

Hắn trông có vẻ bất cần đời vậy thôi nhưng thực chất vô cùng thông minh, khi hắn nhìn thấy cô giải bài sai công thức, hắn đã sửa lại giúp cô.

Lập Trì cầm lấy tập đề cương, nheo mắt hỏi: “Ai soạn thứ này cho cô vậy?”

“Anh trai.” Diệp Liên thành thật nói.

“Anh trai? Thật không? Anh trai cô thông minh như vậy, còn biết khoanh vùng đề thi, mà nhìn lại cô…”

Nghe hắn có ý chê mình, Diệp Liên tức giận giẫm chân hắn một cái rồi nói:

“Cậu muốn chết à?”

“A, đau!” Lập Trì cảm giác tê rần cả người, vội vàng ôm chân kêu lên.

Cái cô gái nhỏ này bạo lực hơn vẻ ngoài nhiều lắm, động một tí là đánh là nhéo hắn, nhưng mà không hiểu sao hắn lại rất hưởng thụ. Vui vẻ hưởng thụ.

Diệp Liên thấy hắn kêu ca thì tha cho hắn một lần, hai người ở trên lớp lúc nào cũng rôm rả như vậy khiến bạn học xung quanh chú ý. Lập Trì là một tên coi thường việc học hành, hắn thích tụ tập với bạn bè đi đánh nhau, chơi game, chạy nhảy bên ngoài và thường xuyên cúp học nữa. Nhưng sau khi Diệp Liên chuyển đến thì hắn thay đổi không ít, thậm chí nói nhiều hơn hẳn.

Lập Trì dáng người rất cao, ngũ quan cũng đẹp, khi cười lên còn lộ ra chút xấu xa mà các cô gái rất thích. Vậy nên, nhiều người dần để tâm tới Lập Trì. Về phần Diệp Liên thì ngay từ đầu đã không được các bạn nữ sinh khác yêu thích, ngược lại thì vẻ ngoài xinh xắn của cô thu hút kha khá nam sinh.

Giờ ăn trưa, Diệp Liên như thường lệ muốn đi tìm chú Nhị Bình để lấy cơm, nhưng đến giữa đường thì bị một bạn nam cao to chặn lại. Cô cảnh giác lui về sau một bước, thấy người nọ móc trong túi ra thứ gì đó, cô giật mình nói:

“Cậu muốn làm gì?”

Nam sinh đầu đinh đối diện nhét vào tay Diệp Liên một bức thư tình rồi đột nhiên lớn tiếng nói:

“Xin chào, tôi rất thích cậu, mong cậu sẽ nhận thứ này!”

“?” Diệp Liên khó hiểu nhìn cậu ta, chỉ thấy cậu ta nói xong vội vàng chạy đi, giữa đường còn đâm phải người khác suýt ngã.

Cô mới chuyển trường mấy ngày đã có người thích rồi ư? Còn tỏ tình với cô nữa? Trái tim Diệp Liên đập như muốn vỡ tung, cô sờ gò má nóng bừng của mình, lại sờ bức thư tình vừa được nhận, cả người lâng lâng khó hiểu.

Đám người xì xào một lúc rồi dừng lại, Diệp Liên sợ họ bàn tán về mình nên chạy đi tìm chú Nhị Bình. Mấy hôm nay dì giúp việc hay chuẩn bị cơm cho cô mang theo vì cô hay dậy trễ, không kịp ăn sáng.

Nhị Bình nhìn thấy bức thư trên tay Diệp Liên thì hoảng hồn:

“Liên Liên, cháu cầm cái gì đấy?”

“A? Là thư tình đó ạ.” Diệp Liên vui vẻ. “Bức thư tình đầu tiên trong đời cháu.”

Hai người ngồi ở một góc sân trường, dưới bóng cây mát mẻ thoải mái, thích hợp để nghỉ trưa.

Nhị Bình vỗ trán một cái, sau đó không nghĩ ngợi đã nhắn tin báo cho thiếu gia nhà mình bằng một dòng tin nhắn:

“Thiếu gia, có người tỏ tình với Liên Liên!!!!!!!!!”

Ông chủ gửi rất nhiều dấu chấm than để tỏ rõ nỗi lòng của mình. Chuyện này nghe thì không có gì nghiêm trọng, nhưng thật ra nó rất nghiêm trọng. Ông nhìn ra được thiếu gia hình như có ý với Liên Liên là từ sau vụ việc băng vệ sinh kia, thiếu gia ghen với tên nhóc Lập Trì cùng lớp Liên Liên đây mà.

Báo cáo xong, ông còn tìm đường lui cho mình bằng cách nói:

“Lúc nãy bạn học kia tỏ tình cháu thì xung quanh có nhiều người không?”

“Có ạ, làm sao vậy chú?”

“Ừm, thì tin đồn trong trường lan nhanh lắm.”

Nói xong ông đã nhận được tin hắn của thiếu gia hỏi mình đang ở đâu, ông lập tức đáp ngắn gọn rồi tìm cớ chuồn trước. Diệp Liên không nghi ngờ gì, đưa tay vẫy ông rồi ăn cho xong phần cơm sáng kiêm cơm trưa của mình.

Lúc cô đang dọn dẹp mấy thứ linh tinh trên bàn thì thấy Hoắc Duẫn Hạo đi tới tìm cô, anh ngồi xuống đối diện, nheo mắt nhìn cô và hỏi:

“Thằng nhóc vừa tỏ tình với em là thằng nào?”

“Anh nghe ai nói rồi ạ?”

“Anh hỏi thằng nhóc đó là ai?” Hoắc Duẫn Hạo thấy có chút không vui. “Phải Lập Trì không?”

“Không phải. Em cũng không biết là ai, dù sao thì em không định đọc thư đâu, đọc xong sợ khó từ chối.” Diệp Liên lắc đầu.

Nghe em gái nói sẽ từ chối, Hoắc Duẫn Hạo hài lòng xoa xoa tóc cô rồi cầm lấy bức thư kia, nói:

“Tốt, ngoan lắm, cái này anh tịch thu.”

“Anh lấy nó làm gì vậy?” Diệp Liên rất bình thản dù là anh trai đang muốn cầm thư tình của cô đi.

Hoắc Duẫn Hạo liêm chính nói:

“Anh vứt đi giúp em đó, dù sao em cũng không định đọc.”

“Không đọc, nhưng vứt đi thì tội lỗi lắm…” Diệp Liên nói.

“Vậy anh sẽ không vứt, anh giúp em bảo quản.”

“Ừm… Tùy anh vậy.” Diệp Liên thấy anh có vẻ quan tâm bức thư nên cứ mặc anh.

Hoắc Duẫn Hạo liếc mắt thấy có người nhìn bọn họ thì dặn dò:

“Em ăn xong về lớp đi, anh đi trước.”

“Vâng ạ.”

Anh kẹp bức thư tình trong tay, mang nó về tận văn phòng hội học sinh, sau đó mở ra nghiên cứu. Anh cũng muốn xem xem ai đánh chủ ý lên Liên Liên của anh, con bé mới chuyển trường mấy ngày đã tỏ tình với con bé rồi?

 

 

Hot

Comments

Kiều Mai

Kiều Mai

giỏi tăng lương gấp đôi=))

2022-03-03

14

Na Bae

Na Bae

ghen gòi 🤣

2021-11-27

0

cam tu tran

cam tu tran

tui khoái ông chú ghê, làm tình báo tận tình qá trời

2021-08-11

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mang em ấy về đây
2 Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3 Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4 Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5 Chương 5: Đẹp trai!
6 Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7 Chương 7: Sao lại khó chịu?
8 Chương 8: Mẹ!
9 Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10 Chương 10: Là em gái?
11 Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12 Chương 12: Lập Trì
13 Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14 Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15 Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16 Chương 16: Tịch thu
17 Chương 17: Tôi sẽ đi
18 Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19 Chương 19: Thắt dây an toàn
20 Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21 Chương 21: Ghen tỵ
22 Chương 22: Bali
23 Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24 Chương 24: Xui xẻo
25 Chương 25: Chạy
26 Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27 Chương 27: Tùy em
28 Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29 Chương 29: Sa đọa
30 Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31 Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32 Chương 32: Bỉ ổi
33 Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34 Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35 Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36 Chương 36: Em sợ
37 Chương 37: Quán bar
38 Chương 38: Nhập viện
39 Chương 39: Cấp cứu
40 Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41 Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42 Chương 42: Khi không có anh ở bên
43 Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44 Chương 44: Cậu lừa tôi?
45 Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46 Chương 46: Ngoại ô
47 Chương 47: Ghê tởm
48 Chương 48: Bán đấu giá
49 Chương 49: Nam Cung gia
50 Chương 50: Nhớ đến phát điên
51 Chương 51: Trở về
52 Chương 52: Tại sao?
53 Chương 53: Trèo tường
54 Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55 Chương 55: Tàn độc
56 Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57 Chương 57: Lập Trì hối hận
58 Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59 Chương 59: Mồ hôi
60 Chương 60: Buổi triển lãm
61 Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62 Chương 62: Thân mật
63 Chương 63: "Phố đêm"
64 Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65 Chương 65: Hận
66 Chương 66: Không thoát được
67 Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68 Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69 Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70 Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71 Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72 Chương 72: Chú đừng chết
73 Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74 Chương 74: Tai nạn
75 Chương 75: Mang thai
76 Chương 76: Ba cái tát
77 Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78 Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79 Chương 79: Cho anh (H)
80 Chương 80: Hư hỏng (H)
81 Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82 Chương 82: Hẹn em mười năm
83 Chương 83: Lập Trì rời đi
84 Chương 84: Ý tưởng không tồi
85 Chương 85: Ngoại truyện
86 Chương 86: Ngoại truyện 2
87 Chương 87: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Mang em ấy về đây
2
Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3
Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4
Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5
Chương 5: Đẹp trai!
6
Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7
Chương 7: Sao lại khó chịu?
8
Chương 8: Mẹ!
9
Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10
Chương 10: Là em gái?
11
Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12
Chương 12: Lập Trì
13
Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14
Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15
Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16
Chương 16: Tịch thu
17
Chương 17: Tôi sẽ đi
18
Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19
Chương 19: Thắt dây an toàn
20
Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21
Chương 21: Ghen tỵ
22
Chương 22: Bali
23
Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24
Chương 24: Xui xẻo
25
Chương 25: Chạy
26
Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27
Chương 27: Tùy em
28
Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29
Chương 29: Sa đọa
30
Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31
Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32
Chương 32: Bỉ ổi
33
Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34
Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35
Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36
Chương 36: Em sợ
37
Chương 37: Quán bar
38
Chương 38: Nhập viện
39
Chương 39: Cấp cứu
40
Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41
Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42
Chương 42: Khi không có anh ở bên
43
Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44
Chương 44: Cậu lừa tôi?
45
Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46
Chương 46: Ngoại ô
47
Chương 47: Ghê tởm
48
Chương 48: Bán đấu giá
49
Chương 49: Nam Cung gia
50
Chương 50: Nhớ đến phát điên
51
Chương 51: Trở về
52
Chương 52: Tại sao?
53
Chương 53: Trèo tường
54
Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55
Chương 55: Tàn độc
56
Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57
Chương 57: Lập Trì hối hận
58
Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59
Chương 59: Mồ hôi
60
Chương 60: Buổi triển lãm
61
Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62
Chương 62: Thân mật
63
Chương 63: "Phố đêm"
64
Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65
Chương 65: Hận
66
Chương 66: Không thoát được
67
Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68
Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69
Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70
Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71
Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72
Chương 72: Chú đừng chết
73
Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74
Chương 74: Tai nạn
75
Chương 75: Mang thai
76
Chương 76: Ba cái tát
77
Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78
Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79
Chương 79: Cho anh (H)
80
Chương 80: Hư hỏng (H)
81
Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82
Chương 82: Hẹn em mười năm
83
Chương 83: Lập Trì rời đi
84
Chương 84: Ý tưởng không tồi
85
Chương 85: Ngoại truyện
86
Chương 86: Ngoại truyện 2
87
Chương 87: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play