Chương 7: Sao lại khó chịu?

Hoắc Duẫn Hạo đã nghĩ đêm nay sẽ có một giấc ngủ ngon cho đến khi anh bị những cú đấm của Diệp Liên làm cho tỉnh ngủ, con bé giống như mơ thấy ác mộng, hết đấm rồi lại đá anh. Đời không như mơ, anh đã đánh giá cao tướng ngủ của Diệp Liên rồi!

"Em thật sự là…"

Hoắc Duẫn Hạo gỡ cái tay đang đặt trên mặt mình xuống, nghiêng đầu nhìn bé con ngủ mà dang rộng tay chân trên giường như thể muốn nói "ô, đây là giang sơn của ta" thì không khỏi buồn cười.

Anh chống một tay lên trán, nằm nghiêng rồi dùng tay còn lại vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Diệp Liên.

"Khuôn mặt khi ngủ trông cũng ngốc."

Anh vừa mới đưa tay xoa xoa tóc cô, cô liền nhích người qua chỗ anh, cọ cọ vài cái rồi tìm vị trí thoải mái trong lòng anh làm tổ, tay ôm cổ, chân gác lên hông anh.

Hoắc Duẫn Hạo chịu thua, cứ thế nằm xuống và cố gắng ngủ.

Sáng hôm sau, khi Diệp Liên tỉnh giấc thì người nào đó đã đi học mất rồi, hội trưởng hội học sinh rất chịu khó dậy sớm nhỉ?

Cô không biết rằng mình là thủ phạm khiến Hoắc Duẫn Hạo cả đêm qua ngủ không yên ổn, mắt thâm quầng, ban đầu có lẽ do tướng ngủ của cô hơi xấu, nhưng về sau thì lại là lý do khác.

Hoắc Duẫn Hạo đến trường rất sớm, vừa mở cửa phòng hội học sinh ra thì nhìn thấy một cô gái đang loay hoay sắp xếp lại mớ tài liệu trên bàn giúp mình.

“Cậu tới rồi à?”

“Ừm, đến sớm vậy?” Hoắc Duẫn Hạo khép cửa lại.

Cô gái với mái tóc dài màu nâu nhạt, khuôn mặt sắc sảo xinh đẹp này là phó hội trưởng của hội học sinh, cũng là người có rất nhiều tin đồn tình ái với Duẫn Hạo - Phương Ngọc.

Phương Ngọc trông thấy quầng thâm mắt và sắc mặt vô cùng kém của Hoắc Duẫn Hạo thì ngạc nhiên:

“Hôm qua cậu ngủ trễ lắm à?”

“Cũng không tính là trễ.” Mà là hoàn toàn không ngủ được.

Hoắc Duẫn Hạo vô tình bị ngực của Diệp Liên cọ trúng, cảm giác mềm mại co giãn đó nói cho anh biết em gái của anh lớn rồi, nơi đó cũng vô cùng lớn. Khuôn mặt anh đột nhiên xuất hiện một vệt ửng đỏ làm Phương Ngọc cười trêu:

“Làm gì mờ ám mà không ngủ đó?”

Hoắc Duẫn Hạo đưa nắm tay lên che miệng, nghe đến hai chữ “mờ ám” kia thì ho khẽ một tiếng rồi nói:

“Đừng nói bậy bạ, đã chuẩn bị xong hết chưa? Có cần hỗ trợ gì thì báo lại với tôi một tiếng.”

“Đã xong hết rồi.” Phương Ngọc ngồi lên bàn, vắt chéo cặp chân thon dài của mình rồi nghiêng người sang một bên để lộ đường cong trên cơ thể, cười nói. “Duẫn Hạo, sắp sinh nhật mười bảy tuổi của cậu rồi, cậu có muốn quà gì không?”

Hoắc Duẫn Hạo không chú ý đến Phương Ngọc, trong đầu toàn là hình ảnh của Diệp Liên khi áo ngủ bị hở ra một mảng lớn, anh đi đến bên bàn rồi trả lời qua loa:

“Không cần quà đâu.”

Những năm gần đây mẹ vẫn làm bánh sinh nhật cho anh như trước, tổ chức tiệc gia đình sớm, sau đó tối đến thì theo ý bà nội mở một bữa tiệc to mời đủ những người có máu mặt đến tham dự, có thứ quà gì anh chưa sở hữu đâu?

Nhắc sinh nhật anh mới nhớ, sáu năm này anh chưa từng tặng quà sinh nhật cho Diệp Liên! Thất trách quá!

Hoắc Duẫn Hạo lập tức nhắn tin báo với cha mẹ, hỏi họ còn năm ngày nữa là sinh nhật Diệp Liên rồi, cha mẹ có về kịp không. Một lát sau, điện thoại hiện lên một dòng tin nhắn:

“Tất nhiên phải về, mẹ đã mua rất nhiều quà cho Liên Liên rồi.”

Đi kèm với tin nhắn là những hình ảnh quà cáp chất thành đống lớn, Hoắc Duẫn Hạo thầm thở phào vì họ còn nhớ đến sinh nhật của hai anh em mình.

Mẹ lại nhắn thêm một tấm ảnh: “Cái này là quà của con.”

Trong số những túi quà kia chỉ có một cái là của anh? Hoắc Duẫn Hạo giả vờ đau lòng:

“Mẹ, sao lại mua cho con có một món? Đây là phân biệt đối xử!”

“Con muốn cái gì thì tự kiếm tiền mua đi, con trai nên tự lập, còn phải mua quà cho Liên Liên nữa đó!”

Có một người mẹ luôn nghĩ cho tương lai của mình thế này, Hoắc Duẫn Hạo cảm thấy rất áp lực!

Hôm nay ngoại trừ việc phê duyệt vài đơn thành lập câu lạc bộ mới ra thì không có gì nhiều nữa, Hoắc Duẫn Hạo nhìn đồng hồ trên tay rồi đứng lên đi ra ngoài. Phương Ngọc tò mò đi ở phía sau rồi ríu rít nói:

“Đi đâu thế? Hoắc thiếu gia?”

“Đi trực.”

Hoắc Duẫn Hạo nói dối mà mặt không đỏ tim không đập nhanh, thẳng tiến đến lớp của em gái mình. Mặc dù miệng nói đi trực nhưng bước chân mau lẹ và có chủ đích của anh khiến Phương Ngọc rất tò mò. Cô chưa thấy Hoắc Duẫn Hạo siêng năng đi trực bao giờ, bởi vì vốn công việc của hội học sinh vừa nhiều vừa khiến cậu ấy mệt mỏi.

Đến trước lớp học của Diệp Liên, bước chân dần chậm lại, Hoắc Duẫn Hạo im lặng quan sát qua cửa sổ bằng kính trong suốt. Lúc này có không ít người cũng đã nhìn thấy anh, ở xa xa đứng ngắm, còn nhỏ giọng phấn khích.

Bộ đồng phục màu đen được thiết kế riêng dành cho hội học sinh tựa như tây trang nhưng được giản lược một chút, dáng người Hoắc Duẫn Hạo lại rất cao, thậm chí có xu thế vượt qua cha mình. Anh sắp mười bảy tuổi đã cao một mét tám, gần như không ai trong trường cao bằng anh, ngoại trừ một người.

Ánh mắt của Hoắc Duẫn Hạo chăm chú nhìn về một hướng, học sinh đó hình như là một trong những kẻ thích quậy phá nhất trường? Anh không nhớ là mình đã để Diệp Liên học chung lớp với cậu ta, trở về phải hỏi giáo viên phụ trách lại mới được.

“Cậu nhìn ai thế?” Bên tai vang lên giọng nói ngọt ngào của Phương Ngọc. “Ánh mắt tóe lửa này là sao?”

Hoắc Duẫn Hạo hơi nhếch lông mày, anh cũng không biết mình đang nhìn ai nữa? Tại sao anh lại cảm thấy khó chịu khi Diệp Liên khen cái tên kia?

_________________________

*Xin mọi người hãy đọc truyện chính chủ (miễn phí) tại app noveltoon/mangatoon để ủng hộ tác giả.

 

*

Hot

Comments

Nguyễn Khánh Linh

Nguyễn Khánh Linh

Đầu óc của anh đang nghĩ đi đâu z

2025-02-17

0

Cá Con Nhỏ

Cá Con Nhỏ

Nghiện mà còn ngại chi anh zai

2024-09-14

0

Cá Con Nhỏ

Cá Con Nhỏ

Biết ailaf con ruột con gjer liền

2024-09-14

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mang em ấy về đây
2 Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3 Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4 Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5 Chương 5: Đẹp trai!
6 Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7 Chương 7: Sao lại khó chịu?
8 Chương 8: Mẹ!
9 Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10 Chương 10: Là em gái?
11 Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12 Chương 12: Lập Trì
13 Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14 Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15 Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16 Chương 16: Tịch thu
17 Chương 17: Tôi sẽ đi
18 Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19 Chương 19: Thắt dây an toàn
20 Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21 Chương 21: Ghen tỵ
22 Chương 22: Bali
23 Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24 Chương 24: Xui xẻo
25 Chương 25: Chạy
26 Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27 Chương 27: Tùy em
28 Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29 Chương 29: Sa đọa
30 Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31 Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32 Chương 32: Bỉ ổi
33 Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34 Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35 Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36 Chương 36: Em sợ
37 Chương 37: Quán bar
38 Chương 38: Nhập viện
39 Chương 39: Cấp cứu
40 Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41 Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42 Chương 42: Khi không có anh ở bên
43 Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44 Chương 44: Cậu lừa tôi?
45 Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46 Chương 46: Ngoại ô
47 Chương 47: Ghê tởm
48 Chương 48: Bán đấu giá
49 Chương 49: Nam Cung gia
50 Chương 50: Nhớ đến phát điên
51 Chương 51: Trở về
52 Chương 52: Tại sao?
53 Chương 53: Trèo tường
54 Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55 Chương 55: Tàn độc
56 Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57 Chương 57: Lập Trì hối hận
58 Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59 Chương 59: Mồ hôi
60 Chương 60: Buổi triển lãm
61 Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62 Chương 62: Thân mật
63 Chương 63: "Phố đêm"
64 Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65 Chương 65: Hận
66 Chương 66: Không thoát được
67 Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68 Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69 Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70 Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71 Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72 Chương 72: Chú đừng chết
73 Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74 Chương 74: Tai nạn
75 Chương 75: Mang thai
76 Chương 76: Ba cái tát
77 Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78 Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79 Chương 79: Cho anh (H)
80 Chương 80: Hư hỏng (H)
81 Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82 Chương 82: Hẹn em mười năm
83 Chương 83: Lập Trì rời đi
84 Chương 84: Ý tưởng không tồi
85 Chương 85: Ngoại truyện
86 Chương 86: Ngoại truyện 2
87 Chương 87: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Mang em ấy về đây
2
Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3
Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4
Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5
Chương 5: Đẹp trai!
6
Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7
Chương 7: Sao lại khó chịu?
8
Chương 8: Mẹ!
9
Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10
Chương 10: Là em gái?
11
Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12
Chương 12: Lập Trì
13
Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14
Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15
Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16
Chương 16: Tịch thu
17
Chương 17: Tôi sẽ đi
18
Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19
Chương 19: Thắt dây an toàn
20
Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21
Chương 21: Ghen tỵ
22
Chương 22: Bali
23
Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24
Chương 24: Xui xẻo
25
Chương 25: Chạy
26
Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27
Chương 27: Tùy em
28
Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29
Chương 29: Sa đọa
30
Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31
Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32
Chương 32: Bỉ ổi
33
Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34
Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35
Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36
Chương 36: Em sợ
37
Chương 37: Quán bar
38
Chương 38: Nhập viện
39
Chương 39: Cấp cứu
40
Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41
Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42
Chương 42: Khi không có anh ở bên
43
Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44
Chương 44: Cậu lừa tôi?
45
Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46
Chương 46: Ngoại ô
47
Chương 47: Ghê tởm
48
Chương 48: Bán đấu giá
49
Chương 49: Nam Cung gia
50
Chương 50: Nhớ đến phát điên
51
Chương 51: Trở về
52
Chương 52: Tại sao?
53
Chương 53: Trèo tường
54
Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55
Chương 55: Tàn độc
56
Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57
Chương 57: Lập Trì hối hận
58
Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59
Chương 59: Mồ hôi
60
Chương 60: Buổi triển lãm
61
Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62
Chương 62: Thân mật
63
Chương 63: "Phố đêm"
64
Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65
Chương 65: Hận
66
Chương 66: Không thoát được
67
Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68
Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69
Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70
Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71
Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72
Chương 72: Chú đừng chết
73
Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74
Chương 74: Tai nạn
75
Chương 75: Mang thai
76
Chương 76: Ba cái tát
77
Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78
Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79
Chương 79: Cho anh (H)
80
Chương 80: Hư hỏng (H)
81
Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82
Chương 82: Hẹn em mười năm
83
Chương 83: Lập Trì rời đi
84
Chương 84: Ý tưởng không tồi
85
Chương 85: Ngoại truyện
86
Chương 86: Ngoại truyện 2
87
Chương 87: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play