Chương 10: Là em gái?

“Cảm nhận?”

“Ừm.”

Hoắc Duẫn Hạo lắp bắp hồi lâu mới đáp:

“Con bé rất dễ thương, nhìn muốn bảo vệ, che chở, giống… một em thỏ đáng yêu?”

Hóa ra anh nghĩ như thế này về em gái mình à?

“Nếu chỉ là vậy thì được rồi, mẹ không hỏi nữa, nhưng mẹ hy vọng con đừng làm tổn thương Diệp Liên.” Tiêu Linh nghĩ đến mối quan hệ phức tạp của hai đứa là lại thấy đau đầu.

Hoắc Duẫn Hạo rất chắc chắn mà nói:

“Con sẽ không làm thế.”

Trước khi để con trai trở về phòng, Tiêu Linh để lại một câu:

“Con phải xác định rõ ràng, Diệp Liên rốt cuộc là em gái con, hay là một cô gái thật sự. Mẹ nhắc lại một lần nữa, đừng làm tổn thương con bé.”

Câu nói này khiến Hoắc Duẫn Hạo suy nghĩ mãi đến nửa đêm, thậm chí là hôm sau, anh vẫn không cách nào đẩy nó ra khỏi đầu được. Anh không biết tương lai thế nào, nhưng anh có thể chắc rằng mình xem Diệp Liên là em gái.

Hoắc Duẫn Hạo mang theo tâm trạng rối bời đi học, lúc lên lớp chẳng thể nào tập trung nổi.

Phương Ngọc nhìn thấy bộ dạng này của anh, trong lòng thấp thỏm vô cùng. Con trai tuổi này rất dễ bị rung động, nói không chừng Duẫn Hạo đang để ý cô gái nào đó. Cô đưa cho anh một chai nước tăng lực rồi nói:

“Mệt mỏi quá thì nên nghỉ ngơi đi.”

“Không sao. Cảm ơn cậu.”

Hoắc Duẫn Hạo vừa mới nhận chai nước kia thì nghe Phương Ngọc hỏi:

“Diệp Liên là người quen của cậu à?”

Con người của Hoắc Duẫn Hạo hơi co rụt một chút, anh đặt chai nước lên bàn, âm trầm nhìn Phương Ngọc:

“Các người điều tra em ấy?”

“Em ấy? Cách xưng hô này nghe thân thiết thật đó, tôi chỉ tò mò thôi mà, cậu giận hả?” Phương Ngọc tỏ vẻ oan ức.

“Tôi hỏi cô, có phải cô đã điều tra về em ấy không?”

Vẻ mặt của Hoắc Duẫn Hạo lúc này không hiền hòa dễ chịu như bình thường mà mang theo chút lạnh lùng, giống như cha của anh, khi giận lên rất đáng sợ. Phương Ngọc lập tức đứng đắn hơn:

“Không có, do hôm qua cậu cứ nhìn cô ta nên…”

“Phương Ngọc, cô không nên nói dối trước mặt tôi.” Hoắc Duẫn Hạo nheo mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của đối phương.

Mặc dù chỉ mới vừa qua tuổi mười bảy thôi, nhưng kinh nghiệm nhìn mặt người khác của Hoắc Duẫn Hạo là được rèn dũa từ khi còn nhỏ đến giờ. Đừng nói là Phương Ngọc, những người gạo cội nói dối trước mặt anh cũng có thể bị anh phát hiện ra, trực giác của anh rất kinh khủng.

“Xin lỗi, thật sự chỉ là tò mò thôi.” Phương Ngọc nghiêm túc nhìn về phía thiếu niên đối diện.

Hoắc Duẫn Hạo lập tức nở nụ cười:

“Tôi cũng chỉ đùa thôi. Diệp Liên là em gái của tôi.”

Đổi mặt còn nhanh hơn lật sách, đây là khả năng trời ban của Hoắc gia các người à? Em gái? Theo như Phương Ngọc biết thì Hoắc gia làm gì có họ hàng bà con ở độ tuổi này, mà còn họ Diệp nữa. Tất cả những gì cô biết là Diệp Liên được người của Hoắc gia đưa vào trường này.

“Em gái họ hàng à?”

Hoắc Duẫn Hạo nửa thật nửa giả nói:

“Chỉ cần biết con bé là em gái tôi thì được rồi, sau này chú ý nó giúp tôi cũng tốt.”

Mặc dù trước giờ không thân nhau, nhưng Hoắc Duẫn Hạo đã tiếp xúc với Phương Ngọc hơn hai năm, cũng có một sự tin tưởng nhất định vào cô ta.

“Được rồi. Tôi đi trước đã.” Phương Ngọc gật đầu với anh, chậm rãi đi ra ngoài.

Nếu thật sự chỉ là em gái thì tốt rồi, nhưng để chắc chắn, cô nghĩ vẫn nên có vài kế hoạch đề phòng. Vừa đi trên hành lang, Phương Ngọc vừa nghĩ đối sách. Cũng không phải cô muốn hãm hại em gái của Hoắc Duẫn Hạo, bởi vì nhìn thái độ vừa rồi của anh, nếu có ai thật sự dám động vào một sợi lông nào của Diệp Liên thì sẽ bị trụng nước sôi và lột da mất.

Lúc này trong lớp, thiếu niên ngồi cạnh Diệp Liên vẫn chỉ biết ngủ, thỉnh thoảng hé mắt ra nhìn Diệp Liên một cái rồi thôi. Không phải hắn muốn nhìn cô nàng xinh đẹp ra sao, mà nhìn xem rốt cuộc cô ta đã chép những gì. Âm thanh ngòi bút xẹt qua xẹt lại trên giấy không hề dừng lại, ngay từ khi tiết học bắt đầu là liên tục rẹt rẹt rẹt bên tai hắn.

Hắn tức tối đẩy tay Diệp Liên:

“Không thấy phiền người khác à?”

“Tôi làm ồn đến cậu hả?” Diệp Liên thu hai tay trước ngực, nép sang một bên.

“Ừ, ồn ào quá.”

Hắn nói xong nhíu mày rồi quay mặt sang một bên, tiếp tục ngủ.

Diệp Liên chậm rãi đặt ngòi bút xuống giấy, thấy giáo viên đã bắt đầu xóa bảng, cô bối rối viết lại mấy chữ. Nhưng vừa nhúc nhích, người bên cạnh lại quay ngoắt sang nhìn cô. Không ổn rồi, cô chuyển đến khi học kỳ hai sắp kết thúc, nếu cứ như vậy thì cô sẽ không theo kịp bài mất. Sao chương trình ở dây lại có thể biến thái đến mức này chứ?

Diệp Liên khóc không ra nước mắt, muốn chép bài nhưng sợ cái tên bên cạnh, hắn ta như thể sắp ăn thịt cô vậy. Cô đành đợi đến lúc hết tiết nhắn tin cầu cứu:

“Anh Duẫn Hạo, giúp em với.”

Hoắc Duẫn Hạo đang ngồi trong lớp đột nhiên đứng bật dậy, cái ghế mà anh đang ngồi ngã rầm xuống đất, một đám người mắt to mắt nhỏ nhìn về phía anh.

Anh nhấn nút gọi cho Diệp Liên, sau đó không để ý ánh mắt kinh ngạc của đám học sinh khác mà lao nhanh ra khỏi cửa, miệng thì hỏi:

“Ai bắt nạt em?”

“Hả? Đâu có.”

“Em đang ở đâu?”

“Em đang ở trong lớp, em chỉ muốn hỏi anh có thể giúp em bổ sung kiến thức của học kỳ này không…” Diệp Liên nghe được tiếng thở gấp của anh trai mà khó hiểu.

Nghe đến đây, bước chân vội vã của Hoắc Duẫn Hạo chững lại. Hình như từ lúc Diệp Liên chuyển về đây thì anh bị hố vô số lần rồi, hay là do trong tâm anh luôn sợ con bé bị bắt nạt nên mới ngốc đến mức mất bình tĩnh?

Hoắc Duẫn Hạo đi đến bên cạnh lan can của tầng ba đứng, vò tóc rồi nói:

“Bé ngoan, lần sau em có thể nhắn tin hết một lượt rồi gửi không?”

“Vâng ạ!”

Thật sự là ngoan đến mức người khác không nỡ mắng.

_________________________

Xin mọi người hãy đọc truyện chính chủ (miễn phí) tại app noveltoon/mangatoon để ủng hộ tác giả.

Hot

Comments

cô gái da trắngg:))😉😉

cô gái da trắngg:))😉😉

tin tưởng à sau này cũng hết thôi vì dám sai người bắt cóc n9 rồi còn đem bán nữa may là có anh hai ruột của n9 ko thì cũng bị bán cho người khác mà nghe nói gia thế của n9 nắm cả một vùng nam nam chính cũng còn hơi rục rè nữa kì còn con thảo mai kia thì phá sản rồi bị nam chính bán đi làm gái rồi sau đó thì về trả thù nam chính n9 sau đó mang thai con của ai ko biết rồi bị n9 tát cho 3 cái vô mặt rồi sảy thai luôn

2022-08-30

3

Phương Dung 👀

Phương Dung 👀

Giao trứng cho ác r anh oi

2022-08-22

0

𝚢𝚎𝚎.𝚗𝚑𝚒𝚒𝚠

𝚢𝚎𝚎.𝚗𝚑𝚒𝚒𝚠

đỹ mẹ mày tính lm thảo mai cho ai coi :)?

2022-04-15

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mang em ấy về đây
2 Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3 Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4 Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5 Chương 5: Đẹp trai!
6 Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7 Chương 7: Sao lại khó chịu?
8 Chương 8: Mẹ!
9 Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10 Chương 10: Là em gái?
11 Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12 Chương 12: Lập Trì
13 Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14 Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15 Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16 Chương 16: Tịch thu
17 Chương 17: Tôi sẽ đi
18 Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19 Chương 19: Thắt dây an toàn
20 Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21 Chương 21: Ghen tỵ
22 Chương 22: Bali
23 Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24 Chương 24: Xui xẻo
25 Chương 25: Chạy
26 Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27 Chương 27: Tùy em
28 Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29 Chương 29: Sa đọa
30 Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31 Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32 Chương 32: Bỉ ổi
33 Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34 Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35 Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36 Chương 36: Em sợ
37 Chương 37: Quán bar
38 Chương 38: Nhập viện
39 Chương 39: Cấp cứu
40 Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41 Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42 Chương 42: Khi không có anh ở bên
43 Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44 Chương 44: Cậu lừa tôi?
45 Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46 Chương 46: Ngoại ô
47 Chương 47: Ghê tởm
48 Chương 48: Bán đấu giá
49 Chương 49: Nam Cung gia
50 Chương 50: Nhớ đến phát điên
51 Chương 51: Trở về
52 Chương 52: Tại sao?
53 Chương 53: Trèo tường
54 Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55 Chương 55: Tàn độc
56 Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57 Chương 57: Lập Trì hối hận
58 Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59 Chương 59: Mồ hôi
60 Chương 60: Buổi triển lãm
61 Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62 Chương 62: Thân mật
63 Chương 63: "Phố đêm"
64 Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65 Chương 65: Hận
66 Chương 66: Không thoát được
67 Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68 Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69 Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70 Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71 Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72 Chương 72: Chú đừng chết
73 Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74 Chương 74: Tai nạn
75 Chương 75: Mang thai
76 Chương 76: Ba cái tát
77 Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78 Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79 Chương 79: Cho anh (H)
80 Chương 80: Hư hỏng (H)
81 Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82 Chương 82: Hẹn em mười năm
83 Chương 83: Lập Trì rời đi
84 Chương 84: Ý tưởng không tồi
85 Chương 85: Ngoại truyện
86 Chương 86: Ngoại truyện 2
87 Chương 87: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Mang em ấy về đây
2
Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3
Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4
Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5
Chương 5: Đẹp trai!
6
Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7
Chương 7: Sao lại khó chịu?
8
Chương 8: Mẹ!
9
Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10
Chương 10: Là em gái?
11
Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12
Chương 12: Lập Trì
13
Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14
Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15
Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16
Chương 16: Tịch thu
17
Chương 17: Tôi sẽ đi
18
Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19
Chương 19: Thắt dây an toàn
20
Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21
Chương 21: Ghen tỵ
22
Chương 22: Bali
23
Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24
Chương 24: Xui xẻo
25
Chương 25: Chạy
26
Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27
Chương 27: Tùy em
28
Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29
Chương 29: Sa đọa
30
Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31
Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32
Chương 32: Bỉ ổi
33
Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34
Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35
Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36
Chương 36: Em sợ
37
Chương 37: Quán bar
38
Chương 38: Nhập viện
39
Chương 39: Cấp cứu
40
Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41
Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42
Chương 42: Khi không có anh ở bên
43
Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44
Chương 44: Cậu lừa tôi?
45
Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46
Chương 46: Ngoại ô
47
Chương 47: Ghê tởm
48
Chương 48: Bán đấu giá
49
Chương 49: Nam Cung gia
50
Chương 50: Nhớ đến phát điên
51
Chương 51: Trở về
52
Chương 52: Tại sao?
53
Chương 53: Trèo tường
54
Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55
Chương 55: Tàn độc
56
Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57
Chương 57: Lập Trì hối hận
58
Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59
Chương 59: Mồ hôi
60
Chương 60: Buổi triển lãm
61
Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62
Chương 62: Thân mật
63
Chương 63: "Phố đêm"
64
Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65
Chương 65: Hận
66
Chương 66: Không thoát được
67
Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68
Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69
Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70
Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71
Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72
Chương 72: Chú đừng chết
73
Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74
Chương 74: Tai nạn
75
Chương 75: Mang thai
76
Chương 76: Ba cái tát
77
Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78
Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79
Chương 79: Cho anh (H)
80
Chương 80: Hư hỏng (H)
81
Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82
Chương 82: Hẹn em mười năm
83
Chương 83: Lập Trì rời đi
84
Chương 84: Ý tưởng không tồi
85
Chương 85: Ngoại truyện
86
Chương 86: Ngoại truyện 2
87
Chương 87: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play