Chương 6: Dù sao cũng là anh em

“Không cần hỏi đâu, anh không tò mò về cậu ta nữa.” Hoắc Duẫn Hạo lập tức đổi chủ đề. “Em ở đây thấy thế nào, có quen chưa?”

“Em…” Diệp Liên đột nhiên hoảng hốt, cô nhớ đến gia đình của mình, nhớ cha mẹ Diệp và hai đứa em trai.

Biểu cảm của cô gần như đã nói lên nỗi lòng của mình, Hoắc Duẫn Hạo hỏi cô:

“Có phải nhớ nhà rồi không?”

Trả lời anh là một cái gật đầu và giọng nói đầy uất ức của em gái:

“Em… Tại vì lúc đó giận cha nên mới bỏ ra ngoài như vậy, định… định ra ngoài một đêm sẽ trở về.”

“Rồi không ngờ tới lại gặp được hai tên có ý định bắt cóc tống tiền, được chú Nhị Bình cứu và đưa về Hoắc gia?” Hoắc Duẫn Hạo đen mặt.

“Vâng.”

Em gái ngây thơ của anh còn vâng nữa mới chết, Hoắc Duẫn Hạo đỡ trán. Anh cứ nghĩ là con bé thật sự muốn bỏ nhà ra đi, cộng thêm việc đã hoàn thành điều kiện tối thiểu cha đặt ra nên anh đã đưa em ấy về đây luôn. Hố hơn nữa, anh còn làm thủ tục chuyển trường cho con bé?

Hoắc Duẫn Hạo hỏi:

“Vậy bây giờ em muốn về nhà không?”

“Em không biết ạ.”

Diệp Liên bò tới ôm eo Hoắc Duẫn Hạo, tựa đầu vào bụng anh rồi thì thầm:

“Em vừa nhớ cha mẹ, vừa muốn ở với anh, anh về nhà với em được không?”

Hành động của cô khiến Hoắc Duẫn Hạo hơi bất ngờ, vậy ra trong mắt em ấy, anh cũng là một phần của gia đình, em ấy không bỏ anh được sao? Khóe môi của người nào đó cong lên thật cao:

“Xin lỗi, anh cũng muốn đi cùng em lắm, nhưng anh cần ở lại đây chăm lo cho công ty của cha.”

“Vậy…”

Diệp Liên đột nhiên không biết phải làm sao, cô cũng hơi nhớ cha Diệp và mấy món mà cha nấu. Mặc dù gần đây cha Diệp chỉ quan tâm đến hai đứa em trai, nhưng dù gì cô đã lớn lên dưới sự chăm sóc của ông ấy.

Nhìn ra sự khó xử của cô, Hoắc Duẫn Hạo nói:

“Em ở lại đây đi, cuối tuần anh đưa em về thăm cha Diệp.”

“Cảm ơn anh, anh tốt nhất!”

Diệp Liên lập tức vui mừng, vùi đầu vào bụng anh cọ cọ. Anh buồn cười xoa xoa tóc cô rồi hỏi:

“Em có muốn nói chuyện với cha Diệp không?”

Cô gật đầu liên tục, mấy hôm nay cha Diệp gọi điện thoại cho cô nhưng cô không dám bắt máy, bây giờ có anh trai ở cạnh nên đỡ sợ hơn nhiều. Khi cô nhận được điện thoại từ tay anh, cô nghe được một tiếng thở dài thườn thượt của cha.

“Con giỏi quá nhỉ?”

“Con xin lỗi…” Diệp Liên co rúm người lại khi nghe giọng cha mình.

Diệp Thiên lại thở dài thêm một cái:

“Con cảm thấy mười mấy năm qua cha đối xử với con thế nào? Có để con bị thiệt cái gì không?”

“Dạ, cha rất thương con.”

Diệp Liên cũng rất thương cha mẹ, càng như vậy, cô lại càng đau lòng và không chấp nhận được việc mình là con nuôi. Cô muốn là con ruột của họ… Có lẽ là một lúc nóng đầu khiến cô không suy nghĩ cẩn thận đã bỏ đi, làm họ lo lắng. Cô nhỏ giọng nhận lỗi:

“Cha Diệp, con sai rồi… Cha đừng giận con.”

“Cha không giận, con ở đó có khỏe không?”

“Rất khỏe ạ.”

“Ừ, thật ra con ở cùng Duẫn Hạo cũng tốt, cha nhận được tin từ nó rồi, hai đứa nhớ chăm sóc lẫn nhau, khi nào về nhà thăm cha mẹ đều được.”

Giọng của ông mang theo chút tiếc nuối, nuôi con gái mười mấy năm trời, nói để nó đi là được à, ông cũng phải đấu tranh tư tưởng mấy ngày nay đấy. Ông cũng định khi Diệp Liên lớn lên sẽ cho nó biết những bí mật mà ông luôn cố giấu kín, nhưng không nghĩ tới con bé lại đột nhiên nghe được cuộc trò chuyện của ông và vợ về việc viếng mộ mẹ ruột của nó.

Diệp Liên rưng rưng nước mắt, nói:

“Con nhớ cha lắm.”

“Ừ, cha và mẹ cũng nhớ con.”

“M-Mẹ có giận con không?”

“Mẹ con còn cười bảo con gái lớn khó giữ đây này, nói là để con đi chơi cho biết.”

Diệp Thiên là một người đầu gỗ, thiếu EQ, mà con gái được ông nuôi dưỡng giống ông như đúc, chẳng biết nên nói là phúc hay họa. Vợ của ông thì thông minh hơn nhiều, nhìn việc gì cũng thoáng.

Mặc dù chỉ nói có mấy câu, nhưng Diệp Liên thật sự rất muốn khóc, cô tự trách chính mình ngu ngốc, sao có thể để cho cha mẹ lo lắng như vậy được? Còn dám bỏ nhà ra đi.

“Con xin lỗi, cuối tuần con sẽ về thăm cha mẹ.” Diệp Liên ôm điện thoại say sưa nói chuyện với cha mình.

Hoắc Duẫn Hạo ở bên cạnh lẳng lặng lắng nghe, trong đầu thì vẫn tự hỏi thằng nhóc ngồi bàn bên đẹp trai mà em ấy nói là ai. Ai đẹp trai như anh? Anh không tin, ngày mai anh phải đi xác nhận mới được!

Năm nào bọn con gái bầu chọn top những chàng trai được yêu thích nhất không có tên anh chứ? Hừm, tốt nhất là phải cho em gái anh biết anh nổi tiếng đến mức nào, cho em ấy biết sự chênh lệch giữa anh và cái đứa đẹp trai kia là chênh lệch giữa trời và đất.

Trong căn phòng nhỏ chỉ còn lại tiếng cười đùa của Diệp Liên cùng tiếng gõ phím lạch cạch của Hoắc Duẫn Hạo, khi anh làm việc thì cho dù bên cạnh có tiếng động gì cũng không bị ảnh hưởng, khả năng tập trung rất cao.

Mãi đến khi Diệp Liên ngủ quên trên giường, anh mới dừng lại, lặng lẽ đi tắt đèn.

Dù sao bọn họ cũng là anh em, ngủ chung là chuyện rất bình thường… Nhỉ?

________________________________________________

Xin mọi người hãy đọc truyện chính chủ (miễn phí) tại app noveltoon/mangatoon để ủng hộ tác giả.

Hot

Comments

Nguyễn Khánh Linh

Nguyễn Khánh Linh

Anh bất lực x2 luôn r 😂😂

2025-02-17

0

Cá Con Nhỏ

Cá Con Nhỏ

Thêm nhỉ là bất thường luôn rồi đó

2024-09-14

0

Khang Trần

Khang Trần

Ngủ trước để sau này nằm chung cho khỏi bỡ ngỡ:))

2022-05-18

7

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mang em ấy về đây
2 Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3 Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4 Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5 Chương 5: Đẹp trai!
6 Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7 Chương 7: Sao lại khó chịu?
8 Chương 8: Mẹ!
9 Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10 Chương 10: Là em gái?
11 Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12 Chương 12: Lập Trì
13 Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14 Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15 Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16 Chương 16: Tịch thu
17 Chương 17: Tôi sẽ đi
18 Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19 Chương 19: Thắt dây an toàn
20 Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21 Chương 21: Ghen tỵ
22 Chương 22: Bali
23 Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24 Chương 24: Xui xẻo
25 Chương 25: Chạy
26 Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27 Chương 27: Tùy em
28 Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29 Chương 29: Sa đọa
30 Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31 Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32 Chương 32: Bỉ ổi
33 Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34 Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35 Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36 Chương 36: Em sợ
37 Chương 37: Quán bar
38 Chương 38: Nhập viện
39 Chương 39: Cấp cứu
40 Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41 Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42 Chương 42: Khi không có anh ở bên
43 Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44 Chương 44: Cậu lừa tôi?
45 Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46 Chương 46: Ngoại ô
47 Chương 47: Ghê tởm
48 Chương 48: Bán đấu giá
49 Chương 49: Nam Cung gia
50 Chương 50: Nhớ đến phát điên
51 Chương 51: Trở về
52 Chương 52: Tại sao?
53 Chương 53: Trèo tường
54 Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55 Chương 55: Tàn độc
56 Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57 Chương 57: Lập Trì hối hận
58 Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59 Chương 59: Mồ hôi
60 Chương 60: Buổi triển lãm
61 Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62 Chương 62: Thân mật
63 Chương 63: "Phố đêm"
64 Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65 Chương 65: Hận
66 Chương 66: Không thoát được
67 Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68 Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69 Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70 Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71 Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72 Chương 72: Chú đừng chết
73 Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74 Chương 74: Tai nạn
75 Chương 75: Mang thai
76 Chương 76: Ba cái tát
77 Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78 Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79 Chương 79: Cho anh (H)
80 Chương 80: Hư hỏng (H)
81 Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82 Chương 82: Hẹn em mười năm
83 Chương 83: Lập Trì rời đi
84 Chương 84: Ý tưởng không tồi
85 Chương 85: Ngoại truyện
86 Chương 86: Ngoại truyện 2
87 Chương 87: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Mang em ấy về đây
2
Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3
Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4
Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5
Chương 5: Đẹp trai!
6
Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7
Chương 7: Sao lại khó chịu?
8
Chương 8: Mẹ!
9
Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10
Chương 10: Là em gái?
11
Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12
Chương 12: Lập Trì
13
Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14
Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15
Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16
Chương 16: Tịch thu
17
Chương 17: Tôi sẽ đi
18
Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19
Chương 19: Thắt dây an toàn
20
Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21
Chương 21: Ghen tỵ
22
Chương 22: Bali
23
Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24
Chương 24: Xui xẻo
25
Chương 25: Chạy
26
Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27
Chương 27: Tùy em
28
Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29
Chương 29: Sa đọa
30
Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31
Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32
Chương 32: Bỉ ổi
33
Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34
Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35
Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36
Chương 36: Em sợ
37
Chương 37: Quán bar
38
Chương 38: Nhập viện
39
Chương 39: Cấp cứu
40
Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41
Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42
Chương 42: Khi không có anh ở bên
43
Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44
Chương 44: Cậu lừa tôi?
45
Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46
Chương 46: Ngoại ô
47
Chương 47: Ghê tởm
48
Chương 48: Bán đấu giá
49
Chương 49: Nam Cung gia
50
Chương 50: Nhớ đến phát điên
51
Chương 51: Trở về
52
Chương 52: Tại sao?
53
Chương 53: Trèo tường
54
Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55
Chương 55: Tàn độc
56
Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57
Chương 57: Lập Trì hối hận
58
Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59
Chương 59: Mồ hôi
60
Chương 60: Buổi triển lãm
61
Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62
Chương 62: Thân mật
63
Chương 63: "Phố đêm"
64
Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65
Chương 65: Hận
66
Chương 66: Không thoát được
67
Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68
Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69
Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70
Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71
Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72
Chương 72: Chú đừng chết
73
Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74
Chương 74: Tai nạn
75
Chương 75: Mang thai
76
Chương 76: Ba cái tát
77
Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78
Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79
Chương 79: Cho anh (H)
80
Chương 80: Hư hỏng (H)
81
Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82
Chương 82: Hẹn em mười năm
83
Chương 83: Lập Trì rời đi
84
Chương 84: Ý tưởng không tồi
85
Chương 85: Ngoại truyện
86
Chương 86: Ngoại truyện 2
87
Chương 87: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play