Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ

Diệp Liên đến kỳ rồi? Cho nên vừa nãy khi trong lớp mới liên tục ôm bụng, cho nên khi rời đi lại vội vàng và xấu hổ như thế?

Lập Trì đứng lặng người thật lâu, trong mắt xẹt qua một tia giãy dụa rồi xoay người đi sang hướng khác.

"Lập Trì đi đâu vậy?"

"Không biết nữa, mặc dù trông hắn ta cứ lầm lì nhưng mà tính ra cũng rất đẹp trai đó."

Mấy nữ sinh ở phía sau cười nói, nhưng Lập Trì không nghe thấy. Hắn đi về phía cửa hàng tiện lợi trong trường, ngại ngùng tìm đến chị gái bán hàng và hỏi:

"Cho… Cho em hỏi cái con gái cần khi đến tháng… mua, mua loại nào thì tốt?"

Cả quả trình nói ra câu này, mặt hắn mỗi lúc một đỏ, chị gái thấy hắn đáng yêu bèn nhiệt tình giới thiệu các loại công dụng của từng nhãn hiệu riêng. Hắn nghe mà đầu muốn nổ tung:

"Chị lấy loại các bạn nữ thường dùng đi."

Chị gái lúc này mới chịu thả hắn đi, tính tiền cho hắn.

Bấy giờ, Diệp Liên đang ở trong nhà vệ sinh khóc ròng, gọi cầu cứu chú Nhị Bình.

"Chú ơi, giúp cháu với!"

"Chuyện gì? Chú đây! Chú mới đi trực gần chỗ lớp cháu xong, cháu ở đâu?" Nhị Bình hoảng hốt, ai bắt nạt em gái cưng của thiếu gia thế này?

"Cháu cần băng vệ sinh." 

Cô khịt mũi nói ra câu này, làm Nhị Bình cứng đờ người. Lát sau, thấy bên kia không có âm thanh gì, Diệp Liên nói thêm:

"Cháu… Đến tháng, cần băng vệ sinh gấp. Chú mua giúp cháu được không ạ?"

"Được. Đợi chú một lát, cháu ở nhà vệ sinh nào thế?"

"Dãy số hai."

Nhin Bình nghe điện thoại xong chạy vội đi, lúc đến nơi thì lại lúng túng không biết nên nói thế nào. Chị gái bán hàng nhìn mặt ông, nhếch mày hỏi:

"Chú mua băng vệ sinh cho bạn gái ạ?"

"À không phải, cho cháu gái. Có loại nào tốt nhất đắt nhất đưa cho tôi đi."

Chị gái kia tỏ vẻ kỳ quái cầm lấy một bịch băng vệ sinh ở bên cạnh lên, cái giỏ bên cạnh chị ta có rất nhiều loại, còn chưa kịp cất đi. Chị ta bỏ đồ vào bịch bóng màu đen đưa cho ông chú và lẩm bẩm:

"Hôm nay rốt cuộc là ngày gì vậy?"

Nhị Bình nhận đồ sau đó chạy vội trở về, ông chú rất khổ cực, làm vệ sĩ bao năm lần đầu đi mua băng vệ sinh. 

Diệp Liên đã chờ một lúc lâu rồi, cô khổ sở ngồi trong nhà vệ sinh, đúng lúc định gọi điện thoại cho chú Nhị Bình thì bên ngoài có tiếng người gọi rất khẽ:

"Diệp Liên?"

"Lập Trì?" Diệp Liên lên tiếng mà hơi sợ.

"Cô ở đâu?"

"Phòng số ba."

Diệp Liên vừa nói xong thì thấy có thứ gì đó bay từ bên ngoài vào, là túi bóng màu đen. Cô nhặt thứ đó lên, tò mò mở ra liền phát hiện trong đó là băng vệ sinh. Hắn ta làm sao thế? Rõ ràng ban đầu rất ghét cô, nhưng chỉ riêng hôm nay đã khiến cô nói cảm ơn đến ba lần rồi.

Diệp Liên xấu hổ, lần đầu tiên có một người bạn khác giới đối xử tốt với cô như thế, cô… thấy rất vui.

Đợi đến lúc Nhị Bình đến nơi thì đột nhiên nhìn thấy thiếu gia của mình, cậu ấy đứng trong một góc, tay cầm túi bóng màu đen, lẳng lặng nhìn về phía xa. Hướng mắt qua bên đó, Nhị Bình mới biết thiếu gia đang nhìn Diệp Liên và một thiếu niên lạ mặt vui vẻ nói cười với nhau.

Ông không nghĩ nhiều đã chạy qua chỗ thiếu gia của mình, thấy túi bóng màu đen thì hỏi:

"Thiếu gia, sao cậu biết Liên Liên cần băng vệ sinh thế?

Sắc mặt của Hoắc Duẫn Hạo tối tăm, anh đưa túi  cho Nhị Bình rồi nói:

"Cầm."

"Ok."

"Vứt đi." Hoắc Duẫn Hạo lại nói.

"Không đưa nó cho em gái cậu à?"

Nhị Bình không nhìn ra nét bất thường trên mặt Hoắc Duẫn Hạo.

Anh kiềm chế không nổi điên, nói với ông ấy:

"Tôi bảo chú vứt đi."

"Được rồi được rồi, chú vứt là được mà." Nhị Bình gật gật đầu, khi nào thiếu gia xưng "tôi" là khi đó tâm trạng cậu ấy đang rất rất rất tệ, cho nên ông phải biết điều.

Gió nhẹ thổi qua những sợi tóc mềm trước trán của Hoắc Duẫn Hạo, đôi mắt phượng khép hờ lại, khuôn mặt tuấn mỹ trở nên lạnh lùng khó gần, anh hít sâu một hơi rồi rời đi.

Vừa rồi anh đến lớp của Diệp Liên giả vờ kiểm tra đầu tóc của đám học sinh, thật ra muốn nhìn xem em ấy hòa nhập thế nào rồi nhưng không tìm được người, hơn nữa còn nghe có người nói Diệp Liên đến tháng mà không mang băng. Anh không nghĩ gì nhiều lập tức chạy đi mua cho em ấy, gom rất nhiều loại đến tính tiền, may mà chị gái tốt bụng ở đó nói chỉ cần một cái là được. Anh còn mua túi chườm ấm phòng khi em ấy đau bụng cơ đấy! Vậy mà quay trở lại đã thấy Diệp Liên đi cùng tên Lập Trì, còn cười rất vui vẻ.

Hoắc Duẫn Hạo hít vào thở ra mấy hơi, dằn xuống cơn tức đang xông lên ngực.

"Liên Liên lớn rồi, con bé có quyền làm những gì mình thích, Duẫn Hạo, mày phải tỉnh táo lại! Mày là anh trai của con bé!"

Sau khi tự nhủ những lời này xong, Hoắc Duẫn Hạo không ở lại trường mà trực tiếp về nhà. Anh cảm thấy mình không còn tâm trí tiếp tục học tập nữa. Dù sao thứ mà giáo viên cấp ba dạy cho anh, anh đều đã học xong từ lâu. Đó là lý do anh không cần đến lớp thường xuyên vẫn được, cũng là lý do anh giữ chức hội trưởng hội học sinh.

Hoắc Duẫn Hạo bỏ về, còn Nhị Bình thì ôm hai túi bóng đi ngược ra chỗ cửa hàng tiện lợi trong khuôn viên trường trả đồ.

Thấy ông chú, chị gái giật khóe môi cười với ông. Mặc dù hơi phiền nhưng cô đã cho ông ấy đổi trả toàn bộ mấy thứ lặt vặt trên tay.

"Cảm ơn chú, chú đi cẩn thận." Lần sau đừng có đến nữa đấy!

Chị gái niềm nở chào tạm biệt ông.

Hot

Comments

Cá Con Nhỏ

Cá Con Nhỏ

Mong ba ruột của chị ko phải là ba của Lập Trì

2024-09-14

0

Phùng Quang Hiếu

Phùng Quang Hiếu

chả bù cha nó 30 tuổi

2022-12-17

1

Sở Khuynh Caッ

Sở Khuynh Caッ

hèn j bà nhân viên bán hàng nói "hôm nay là ngày j" tại có tận 3 ng đàn ông mua bvs trong 1 lúc :))))

2022-05-28

5

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mang em ấy về đây
2 Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3 Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4 Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5 Chương 5: Đẹp trai!
6 Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7 Chương 7: Sao lại khó chịu?
8 Chương 8: Mẹ!
9 Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10 Chương 10: Là em gái?
11 Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12 Chương 12: Lập Trì
13 Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14 Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15 Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16 Chương 16: Tịch thu
17 Chương 17: Tôi sẽ đi
18 Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19 Chương 19: Thắt dây an toàn
20 Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21 Chương 21: Ghen tỵ
22 Chương 22: Bali
23 Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24 Chương 24: Xui xẻo
25 Chương 25: Chạy
26 Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27 Chương 27: Tùy em
28 Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29 Chương 29: Sa đọa
30 Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31 Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32 Chương 32: Bỉ ổi
33 Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34 Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35 Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36 Chương 36: Em sợ
37 Chương 37: Quán bar
38 Chương 38: Nhập viện
39 Chương 39: Cấp cứu
40 Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41 Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42 Chương 42: Khi không có anh ở bên
43 Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44 Chương 44: Cậu lừa tôi?
45 Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46 Chương 46: Ngoại ô
47 Chương 47: Ghê tởm
48 Chương 48: Bán đấu giá
49 Chương 49: Nam Cung gia
50 Chương 50: Nhớ đến phát điên
51 Chương 51: Trở về
52 Chương 52: Tại sao?
53 Chương 53: Trèo tường
54 Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55 Chương 55: Tàn độc
56 Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57 Chương 57: Lập Trì hối hận
58 Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59 Chương 59: Mồ hôi
60 Chương 60: Buổi triển lãm
61 Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62 Chương 62: Thân mật
63 Chương 63: "Phố đêm"
64 Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65 Chương 65: Hận
66 Chương 66: Không thoát được
67 Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68 Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69 Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70 Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71 Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72 Chương 72: Chú đừng chết
73 Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74 Chương 74: Tai nạn
75 Chương 75: Mang thai
76 Chương 76: Ba cái tát
77 Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78 Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79 Chương 79: Cho anh (H)
80 Chương 80: Hư hỏng (H)
81 Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82 Chương 82: Hẹn em mười năm
83 Chương 83: Lập Trì rời đi
84 Chương 84: Ý tưởng không tồi
85 Chương 85: Ngoại truyện
86 Chương 86: Ngoại truyện 2
87 Chương 87: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Mang em ấy về đây
2
Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3
Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4
Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5
Chương 5: Đẹp trai!
6
Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7
Chương 7: Sao lại khó chịu?
8
Chương 8: Mẹ!
9
Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10
Chương 10: Là em gái?
11
Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12
Chương 12: Lập Trì
13
Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14
Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15
Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16
Chương 16: Tịch thu
17
Chương 17: Tôi sẽ đi
18
Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19
Chương 19: Thắt dây an toàn
20
Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21
Chương 21: Ghen tỵ
22
Chương 22: Bali
23
Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24
Chương 24: Xui xẻo
25
Chương 25: Chạy
26
Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27
Chương 27: Tùy em
28
Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29
Chương 29: Sa đọa
30
Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31
Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32
Chương 32: Bỉ ổi
33
Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34
Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35
Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36
Chương 36: Em sợ
37
Chương 37: Quán bar
38
Chương 38: Nhập viện
39
Chương 39: Cấp cứu
40
Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41
Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42
Chương 42: Khi không có anh ở bên
43
Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44
Chương 44: Cậu lừa tôi?
45
Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46
Chương 46: Ngoại ô
47
Chương 47: Ghê tởm
48
Chương 48: Bán đấu giá
49
Chương 49: Nam Cung gia
50
Chương 50: Nhớ đến phát điên
51
Chương 51: Trở về
52
Chương 52: Tại sao?
53
Chương 53: Trèo tường
54
Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55
Chương 55: Tàn độc
56
Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57
Chương 57: Lập Trì hối hận
58
Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59
Chương 59: Mồ hôi
60
Chương 60: Buổi triển lãm
61
Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62
Chương 62: Thân mật
63
Chương 63: "Phố đêm"
64
Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65
Chương 65: Hận
66
Chương 66: Không thoát được
67
Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68
Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69
Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70
Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71
Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72
Chương 72: Chú đừng chết
73
Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74
Chương 74: Tai nạn
75
Chương 75: Mang thai
76
Chương 76: Ba cái tát
77
Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78
Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79
Chương 79: Cho anh (H)
80
Chương 80: Hư hỏng (H)
81
Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82
Chương 82: Hẹn em mười năm
83
Chương 83: Lập Trì rời đi
84
Chương 84: Ý tưởng không tồi
85
Chương 85: Ngoại truyện
86
Chương 86: Ngoại truyện 2
87
Chương 87: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play