Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...

Trong lúc Hoắc Duẫn Hạo tự trách, Diệp Liên đã được Nhị Bình cõng ra khỏi khu mộ. Cô vòng tay ôm cổ ông, thì thầm hỏi:

“Chú, chú có biết ai họ Nam Cung không ạ?”

“Làm sao? Cha ruột của cháu à?”

“Chú giỏi thật…”

Cô còn chưa nói ông ấy đã biết rồi! 

Nhị Bình tỏ vẻ cái chuyện như thế này không làm khó được mình, ông hừm một tiếng:

“Nam Cung thì nhiều lắm, khắp cả nước này không dưới cả trăm ngàn người đâu, cháu đừng mong tìm được. Trừ khi cháu biết cả tên của ông ấy.”

“Cháu không tìm, cháu chỉ hỏi vậy thôi ạ.”

Diệp Liên không muốn phải bỏ công đi gặp người đã để mẹ một mình sinh ra cô, mẹ cũng nói không nên tìm mà, cô chỉ tò mò muốn biết ông ta là ai.

Về đến nhà, Diệp Liên không giấu được đôi mắt sưng đỏ của cô. Cha mẹ cùng với hai đứa em đều đang quây quần bên nhau, đây là không khí gia đình mà cô vẫn luôn mong nhớ khi ở Hoắc gia. Dù ở đó có tốt, cũng rất khó bì được cảm giác quen thuộc như lúc ở nhà.

Ăn một bữa cơm ngon, Diệp Liên lăn quay ra ngủ. Tất cả mệt mỏi đều đã tan biến, cô ngủ đến tận lúc giữa trưa mới dậy, tâm tình cũng thoải mái hơn nhiều.

Cha Diệp biết cô lại chuẩn bị đi nơi khác nên chuẩn bị cho cô vài thứ tự tay làm, còn có mứt quả mà mẹ vừa đóng gói xong.

“Buổi chiều con phải bay rồi, đi chơi nhớ giữ gìn sức khỏe.”

“Cha à, con không có đi chơi.” Diệp Liên cười nói.

“Không phải đi chơi thì gì? Cứ xem như đi du lịch đi, ở nơi này mãi cũng chán. Con gái lớn rồi, tuổi này nên bay nhảy nhiều.”

“Ha ha, cha đừng để mẹ nghe được mấy lời này nha.”

Diệp Liên cười trêu ông, kết quả là thật sự bị mẹ nghe được, rồi cả hai bị giảng đạo rất lâu rất lâu. Khi rời đi, Diệp Liên không mang theo gì nhiều, chỉ có một cái ba lô đồ ăn vặt và tấm ảnh của cha mẹ ruột. Hai đứa em trai còn nhỏ, chẳng thèm quan tâm đến người chị này. Bọn nó còn hy vọng cô đi xa xa đừng có giành đồ chơi, giành xem ti vi của chúng nó và bắt chúng dọn dẹp nhà cửa đây.

Biệt thự Hoắc gia, Hoắc Duẫn Hạo đi qua đi lại trước phòng của Diệp Liên đã hơn chục vòng, nhưng anh không dám gõ cửa. Con bé vừa về không lâu nên vẫn còn mệt, anh nên lấy lý do gì vào nói chuyện bây giờ?

“E hèm, thiếu gia, cậu cứ như vậy thì tôi không vào được đâu.” 

Giọng của người giúp việc chợt vang lên bên tai làm Hoắc Duẫn Hạo giật nảy mình, anh quay đầu mới phát hiện trên tay của cô gái kia bưng một ly nước cam.

“Cô đem nước cho Liên Liên à?”

“Vâng.” Cô gái trẻ nói. “Chú Nhị Bình bảo Liên Liên đi về mệt, nên bảo tôi làm cho cô ấy một ly nước cam.”

“Cảm ơn cô.”

Hoắc Duẫn Hạo nói một câu khiến cô gái kia khó hiểu, trên đầu bật ra dấu chấm hỏi. Chỉ thấy anh đưa tay cầm lấy ly nước cam đó, xong rồi đánh mắt ý bảo cô mau đi chỗ khác. Người giúp việc che miệng cười, vội vàng làm theo.

Lúc này, Hoắc Duẫn Hạo hiên ngang gõ cửa và đi vào. Diệp Liên ở nhà rất ít khi khóa cửa phòng, cái thói quen này thật sự nên sửa, dù sao con bé cũng đã là thiếu nữ rồi. Vừa mới nghĩ đến đó thì hình ảnh thiếu nữ với dáng người "trưởng thành sớm" đập vào mắt anh. Anh mở to mắt nhìn, chớp chớp mấy cái.

Diệp Liên đang mặc áo dây nằm nghiêng trên giường bấm điện thoại, áo dây, nghĩa là có rất nhiều cảnh xuân lộ ra ngoài. Bình thường người giúp việc gõ cửa xong chờ cô trả lời mới vào, còn Hoắc Duẫn Hạo là trực tiếp xông tới, cho nên cô không kịp phản ứng.

Hai người nhìn nhau chăm chú, Hoắc Duẫn Hạo thấy khóe mắt của mình nóng hừng hực, ngực đập liên hồi.

Thấy anh, Diệp Liên vơ lấy chăn mỏng trùm kín đầu mình, hoang mang tột độ. Sao anh ấy lại vào phòng cô? Trời ạ! 

Không khí kỳ cục giữa hai người kéo dài mấy phút, Hoắc Duẫn Hạo mới lên tiếng:

“Anh để nước cho em ở trên bàn, lát nữa em uống rồi ngủ đi, mai phải đến trường.”

Anh cố làm ra vẻ bình tĩnh nhưng không được, mẹ nói đúng, Diệp Liên trưởng thành rồi. Thảo nào ngày đó hai người ngủ chung anh có cảm giác nó rất đàn hồi.

Một lát sau, cửa phòng đóng lại.

Diệp Liên xông từ trên giường chạy đến khóa cửa, tự vỗ vào mặt mình mấy cái. Sao cô có thể quên khóa cửa cơ chứ? Bất cẩn quá! Mà cho dù là anh trai đi nữa thì việc cô ở trong phòng không mặc áo ngực mà chỉ mặc mỗi áo dây bị bắt gặp rất là xấu hổ! Aaaa!

Diệp Liên đập đầu vào cửa đánh rầm rầm mấy tiếng, ở bên ngoài, Hoắc Duẫn Hạo cũng nghe thấy tiếng động ấy, khóe môi không kìm được cong lên. Con bé không buồn là được rồi, trông có vẻ vẫn tràn trề sức sống.

Đêm yên tĩnh, có một người thao thức khó ngủ phải tỉnh dậy tắm nước lạnh.

Hoắc Duẫn Hạo đứng dưới vòi sen, khẽ nhắm mắt lại, anh phát hiện mình không hề xem Diệp Liên như em gái, mà con bé cũng không phải em gái anh. Đến tận lúc này, anh mới hiểu được lời mẹ nói...

Hot

Comments

Cá Con Nhỏ

Cá Con Nhỏ

Đang tình cảm anh làm mất hứng

2024-09-14

0

Nho Le

Nho Le

Lần đầu đọc tác phẩm này là lúc mới vào app chưa biết tặng quà là gì giờ đọc lại truyện thấy hay quá nên tặng luôn phiếu vote cho tg làm động lực ra nhiều tác phẩm hay nữa nhé

2022-06-21

0

Ynni

Ynni

tới công chuỵn:>

2021-12-30

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mang em ấy về đây
2 Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3 Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4 Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5 Chương 5: Đẹp trai!
6 Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7 Chương 7: Sao lại khó chịu?
8 Chương 8: Mẹ!
9 Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10 Chương 10: Là em gái?
11 Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12 Chương 12: Lập Trì
13 Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14 Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15 Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16 Chương 16: Tịch thu
17 Chương 17: Tôi sẽ đi
18 Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19 Chương 19: Thắt dây an toàn
20 Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21 Chương 21: Ghen tỵ
22 Chương 22: Bali
23 Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24 Chương 24: Xui xẻo
25 Chương 25: Chạy
26 Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27 Chương 27: Tùy em
28 Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29 Chương 29: Sa đọa
30 Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31 Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32 Chương 32: Bỉ ổi
33 Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34 Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35 Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36 Chương 36: Em sợ
37 Chương 37: Quán bar
38 Chương 38: Nhập viện
39 Chương 39: Cấp cứu
40 Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41 Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42 Chương 42: Khi không có anh ở bên
43 Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44 Chương 44: Cậu lừa tôi?
45 Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46 Chương 46: Ngoại ô
47 Chương 47: Ghê tởm
48 Chương 48: Bán đấu giá
49 Chương 49: Nam Cung gia
50 Chương 50: Nhớ đến phát điên
51 Chương 51: Trở về
52 Chương 52: Tại sao?
53 Chương 53: Trèo tường
54 Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55 Chương 55: Tàn độc
56 Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57 Chương 57: Lập Trì hối hận
58 Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59 Chương 59: Mồ hôi
60 Chương 60: Buổi triển lãm
61 Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62 Chương 62: Thân mật
63 Chương 63: "Phố đêm"
64 Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65 Chương 65: Hận
66 Chương 66: Không thoát được
67 Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68 Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69 Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70 Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71 Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72 Chương 72: Chú đừng chết
73 Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74 Chương 74: Tai nạn
75 Chương 75: Mang thai
76 Chương 76: Ba cái tát
77 Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78 Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79 Chương 79: Cho anh (H)
80 Chương 80: Hư hỏng (H)
81 Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82 Chương 82: Hẹn em mười năm
83 Chương 83: Lập Trì rời đi
84 Chương 84: Ý tưởng không tồi
85 Chương 85: Ngoại truyện
86 Chương 86: Ngoại truyện 2
87 Chương 87: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Mang em ấy về đây
2
Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3
Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4
Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5
Chương 5: Đẹp trai!
6
Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7
Chương 7: Sao lại khó chịu?
8
Chương 8: Mẹ!
9
Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10
Chương 10: Là em gái?
11
Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12
Chương 12: Lập Trì
13
Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14
Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15
Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16
Chương 16: Tịch thu
17
Chương 17: Tôi sẽ đi
18
Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19
Chương 19: Thắt dây an toàn
20
Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21
Chương 21: Ghen tỵ
22
Chương 22: Bali
23
Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24
Chương 24: Xui xẻo
25
Chương 25: Chạy
26
Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27
Chương 27: Tùy em
28
Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29
Chương 29: Sa đọa
30
Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31
Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32
Chương 32: Bỉ ổi
33
Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34
Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35
Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36
Chương 36: Em sợ
37
Chương 37: Quán bar
38
Chương 38: Nhập viện
39
Chương 39: Cấp cứu
40
Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41
Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42
Chương 42: Khi không có anh ở bên
43
Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44
Chương 44: Cậu lừa tôi?
45
Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46
Chương 46: Ngoại ô
47
Chương 47: Ghê tởm
48
Chương 48: Bán đấu giá
49
Chương 49: Nam Cung gia
50
Chương 50: Nhớ đến phát điên
51
Chương 51: Trở về
52
Chương 52: Tại sao?
53
Chương 53: Trèo tường
54
Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55
Chương 55: Tàn độc
56
Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57
Chương 57: Lập Trì hối hận
58
Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59
Chương 59: Mồ hôi
60
Chương 60: Buổi triển lãm
61
Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62
Chương 62: Thân mật
63
Chương 63: "Phố đêm"
64
Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65
Chương 65: Hận
66
Chương 66: Không thoát được
67
Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68
Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69
Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70
Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71
Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72
Chương 72: Chú đừng chết
73
Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74
Chương 74: Tai nạn
75
Chương 75: Mang thai
76
Chương 76: Ba cái tát
77
Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78
Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79
Chương 79: Cho anh (H)
80
Chương 80: Hư hỏng (H)
81
Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82
Chương 82: Hẹn em mười năm
83
Chương 83: Lập Trì rời đi
84
Chương 84: Ý tưởng không tồi
85
Chương 85: Ngoại truyện
86
Chương 86: Ngoại truyện 2
87
Chương 87: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play