Chương 19: Thắt dây an toàn

Hoắc Duẫn Hạo bật cười khi nhìn thấy tin nhắn từ Nhị Bình, nhưng khi Diệp Liên hỏi sao anh cười, anh lại bí hiểm không cho cô biết, làm cô tò mò bám lấy anh hỏi mãi. Hai người đi dạo một vòng quanh các khu hàng hiệu, Diệp Liên tỏ vẻ không mấy hứng thú.

“Em không thích?”

“Em nhìn thôi, không thích mặc, hư rồi sẽ tiếc lắm.”

Cô thà mua mười món đồ rẻ tiền rồi mặc đến nỗi nó bung chỉ, còn hơn dùng một cái áo hàng hiệu sau đó đau lòng khi nó vô tình bị cào rách đâu. Tư tưởng của người không có nhiều tiền là vậy, còn Hoắc Duẫn Hạo thì thấy giá cao một chút cũng chẳng sao, mặc thoải mái hơn đồ sản xuất ở xưởng nhỏ và làm không tỉ mỉ.

Anh rút thẻ ra đưa cho Diệp Liên rồi nói:

“Em thích cái gì thì mua cái đó, anh trả.”

“Tiền của anh à?” Diệp Liên chớp chớp mắt. “Không phải của chú Tư Thần đó chứ.”

“Thẻ riêng của anh, là tiền anh kiếm được.” Là mồ hôi, nước mắt và máu của anh đấy! Tuy rằng anh có bệ đỡ vững chắc nhưng cũng không dễ dàng gì, từ nhỏ đến giờ anh phải bỏ ra rất nhiều công sức để từng bước một trèo lên. Cha sợ anh đi nhanh quá thì không chắc.

Diệp Liên chống một ngón tay lên giữa trán, mày nhăn lại. Cô nhìn giá tiền của cái váy bên cạnh mình, lẩm bẩm một lúc rồi nói:

“Không được, em cảm thấy một cái váy giá bằng ba mươi nồi lẩu là rất đắt. Anh mà mua cho em cái này, em mặc vào cứ thấy như thể mình vừa làm mất phiếu đi ăn ấy.”

“Như vậy cũng nghĩ ra được?” Hoắc Duẫn Hạo chịu thua trí tưởng tượng phong phú của em gái. “Tùy em.”

Hai chữ tùy em này thật sự là anh chỉ nói chơi thôi, nào ngờ Diệp Liên làm thật, kéo anh đi dạo khắp nơi, ngắm cái này ngắm cái kia nhưng tuyệt nhiên không mở miệng muốn mua thứ gì. Anh chỉ lẳng lặng đi phía sau, trước khi rời khỏi một cửa hàng nào đó đều bảo Diệp Liên ra ngoài chờ, anh muốn đi vệ sinh.

Anh quay vào trong quầy, gọi người gom những thứ đồ mà Diệp Liên thấy có hứng thú lại và quẹt thẻ, sau đó để họ mang xuống cho Nhị Bình. Dặn dò xong, anh mới đi ra, Diệp Liên thấy cái gì cũng hay ho nên cứ nhìn chăm chú mãi, không hề chú ý đến hành động đáng ngờ của anh.

Đợi anh đi ra, Diệp Liên lo lắng nói:

“Anh, em cảm thấy anh đi nhỏ hơi nhiều, nên đi khám sức khỏe.”

“Khụ khụ khụ…” Hoắc Duẫn Hạo sặc nước bọt của chính mình.

“Anh lại còn ho nữa, đã như vậy, chúng ta về thôi.” Diệp Liên đưa tay vuốt vuốt ngực anh.

Mặc dù Hoắc Duẫn Hạo rất đau lòng vì bị em gái hiểu lầm nhưng anh rất hưởng thụ cảm giác được con bé quan tâm.

Hai người chơi vui vẻ rồi thì ra ngoài, lúc đứng đợi Nhị Bình đến đón, Hoắc Duẫn Hạo nhạy cảm phát hiện có ai đó đang nhìn mình. Nhưng ở giữa nơi đông nghịt người qua lại này, anh không tìm được phương vị chính xác được.

Diệp Liên là người đầu tiên lên xe, cô mới tiến vào đã thấy đống lớn đống nhỏ đặt bên trong, hoảng hốt tưởng mình đi nhầm xe. Nhưng nhìn kỹ, tài xế vẫn là chú Nhị Bình đáng yêu.

“Đây là gì vậy chú?” Diệp Liên chỉ tay vào những thứ bên trong, rất nhiều, tràn từ cốp xe ra đến một phần ghế sau, còn có cả ghế trước nữa.

“Đồ thiếu gia mua.”

Nghe ông nói, Diệp Liên quay ra sau nhìn anh trai. Chỉ thấy anh nghiêng đầu quan sát xung quanh, giống như tìm kiếm thứ gì đó, cô lên tiếng gọi:

“Anh, xe nhiều đồ quá, anh mua cái gì vậy?”

Hoắc Duẫn Hạo quay đầu nhìn cô rồi nói:

“Đồ anh thích.”

“Ồ. Vậy lát nữa anh về thử cho em xem với.” Diệp Liên ngây ngô đáp.

“...”

Hoắc Duẫn Hạo cảm thấy sức chịu đựng của anh sắp bị đánh bay. Con bé thật là, nói chuyện luôn gây sốc như thế.

Hai người vào trong xe mới phát hiện bởi vì những túi đồ linh tinh kia mà không gian phía sau trở nên có chút chật hẹp, Diệp Liên ngồi thế nào cũng thấy hình như mình đang đè lên đồ hiệu, vì vậy nói:

“Anh giải quyết cái đống này trước đi đã.”

“Em đứng lên một chút.” Hoắc Duẫn Hạo khó khăn đưa tay che đỉnh đầu cho cô.

Diệp Liên không hiểu anh định làm gì nhưng vẫn nghe theo. Đợi cô đứng lên rồi, anh ngồi xuống chỗ trống và vỗ đùi mình, nói:

“Ngồi đi.”

Khuôn mặt của Diệp Liên nháy mắt trở nên ngượng ngùng:

“Sao mà ngồi lên đùi anh được?”

“Không sao, anh chịu được hết.”

Người nào đó quá đỗi bình tĩnh, làm Diệp Liên không biết phải làm sao, cô có nên xuống đi taxi? Đã tầm này tuổi rồi còn ngồi lên đùi anh trai thì quá là… xấu hổ. Anh chịu được nhưng cô không biết mình có chịu nổi không đây!

Thấy hai đứa cứ loay hoay như vậy mãi, chú Nhị Bình quay ra sau nói:

“Chưa xong à? Chú còn phải đi trực đêm nữa, hai đứa ngồi xuống nhanh đi.“

Diệp Liên thấy chú ấy nói vậy thì còn làm gì được? Cô chậm rãi ngồi trên đùi Hoắc Duẫn Hạo, hơn nữa còn ngồi ngang, tay anh lập tức vòng qua eo cô.

Không hiểu sao trong xe bật máy lạnh nhưng Diệp Liên lại thấy gò má mình nóng bừng, cô không được tự nhiên hỏi:

“Anh làm gì thế?”

“Thắt dây an toàn.” Hoắc Duẫn Hạo vô cùng chính trực nói. “Tạm thời cứ thế đã, dây an toàn sau xe không thể thắt cho cả hai người được. Hay em muốn dùng nó?”

Nếu mà dùng cái dây kia cột hai người lại chung một chỗ thì dường như vòng tay của Hoắc Duẫn Hạo dễ chấp nhận hơn một chút. Diệp Liên cắn môi không nhìn anh, dưới mông nóng, cổ và mặt đều nóng đến mức cô nghĩ mình phát sốt.

____________________

Viết xong chương này đột nhiên nhận ra tui cũng thích hợp với thể loại hài sủng lắm, liêm sỉ của ông Hạo kiểu:

Không thấy gì phải không? Đúng rồi, tại không có đó. Mai bận nên 3 chap nha mn.

Hot

Comments

SuLin

SuLin

Em thích em thích chị oyyyy

2021-09-17

0

cam tu tran

cam tu tran

con hơn cha gõ gàng, ha ha jờ tui mí hỉu câu nói mà sau này Diệp Liên nói vs NC Phi Vũ "k jống chồng em chút nào"

2021-08-12

2

Bao Kim Nguyen

Bao Kim Nguyen

hahahhh...tui cũng muốn thắt dây an toàn

2021-07-28

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mang em ấy về đây
2 Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3 Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4 Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5 Chương 5: Đẹp trai!
6 Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7 Chương 7: Sao lại khó chịu?
8 Chương 8: Mẹ!
9 Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10 Chương 10: Là em gái?
11 Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12 Chương 12: Lập Trì
13 Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14 Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15 Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16 Chương 16: Tịch thu
17 Chương 17: Tôi sẽ đi
18 Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19 Chương 19: Thắt dây an toàn
20 Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21 Chương 21: Ghen tỵ
22 Chương 22: Bali
23 Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24 Chương 24: Xui xẻo
25 Chương 25: Chạy
26 Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27 Chương 27: Tùy em
28 Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29 Chương 29: Sa đọa
30 Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31 Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32 Chương 32: Bỉ ổi
33 Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34 Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35 Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36 Chương 36: Em sợ
37 Chương 37: Quán bar
38 Chương 38: Nhập viện
39 Chương 39: Cấp cứu
40 Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41 Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42 Chương 42: Khi không có anh ở bên
43 Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44 Chương 44: Cậu lừa tôi?
45 Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46 Chương 46: Ngoại ô
47 Chương 47: Ghê tởm
48 Chương 48: Bán đấu giá
49 Chương 49: Nam Cung gia
50 Chương 50: Nhớ đến phát điên
51 Chương 51: Trở về
52 Chương 52: Tại sao?
53 Chương 53: Trèo tường
54 Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55 Chương 55: Tàn độc
56 Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57 Chương 57: Lập Trì hối hận
58 Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59 Chương 59: Mồ hôi
60 Chương 60: Buổi triển lãm
61 Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62 Chương 62: Thân mật
63 Chương 63: "Phố đêm"
64 Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65 Chương 65: Hận
66 Chương 66: Không thoát được
67 Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68 Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69 Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70 Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71 Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72 Chương 72: Chú đừng chết
73 Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74 Chương 74: Tai nạn
75 Chương 75: Mang thai
76 Chương 76: Ba cái tát
77 Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78 Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79 Chương 79: Cho anh (H)
80 Chương 80: Hư hỏng (H)
81 Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82 Chương 82: Hẹn em mười năm
83 Chương 83: Lập Trì rời đi
84 Chương 84: Ý tưởng không tồi
85 Chương 85: Ngoại truyện
86 Chương 86: Ngoại truyện 2
87 Chương 87: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Mang em ấy về đây
2
Chương 2: Sáng mai tỉnh dậy sẽ nhìn thấy anh
3
Chương 3: Nỗi khổ của Duẫn Hạo
4
Chương 4: Hội trưởng hội học sinh
5
Chương 5: Đẹp trai!
6
Chương 6: Dù sao cũng là anh em
7
Chương 7: Sao lại khó chịu?
8
Chương 8: Mẹ!
9
Chương 9: Mối quan hệ của hai đứa trẻ
10
Chương 10: Là em gái?
11
Chương 11: Diệp Liên rối rắm
12
Chương 12: Lập Trì
13
Chương 13: Tâm trạng rất rất rất tệ
14
Chương 14: Không nên đi tìm cha ruột
15
Chương 15: Anh rốt cuộc hiểu rồi...
16
Chương 16: Tịch thu
17
Chương 17: Tôi sẽ đi
18
Chương 18: Chúc thiếu gia hẹn hò vui vẻ
19
Chương 19: Thắt dây an toàn
20
Chương 20: Đừng gọi cô ấy là chị dâu
21
Chương 21: Ghen tỵ
22
Chương 22: Bali
23
Chương 23: Cảm giác kỳ quái
24
Chương 24: Xui xẻo
25
Chương 25: Chạy
26
Chương 26: Đối với tôi, cậu là duy nhất.
27
Chương 27: Tùy em
28
Chương 28: Đố kỵ là đại tội
29
Chương 29: Sa đọa
30
Chương 30: Rắc rối vào ngày bão
31
Chương 31: Chúng ta đều đã trưởng thành
32
Chương 32: Bỉ ổi
33
Chương 33: Hẹn hò với Lập Trì?
34
Chương 34: Thiếu gia định làm gì?
35
Chương 35: Anh quan trọng hay Lập Trì quan trọng?
36
Chương 36: Em sợ
37
Chương 37: Quán bar
38
Chương 38: Nhập viện
39
Chương 39: Cấp cứu
40
Chương 40: Anh nhất định không được quên em
41
Chương 41: Hy vọng anh sẽ mau tỉnh lại
42
Chương 42: Khi không có anh ở bên
43
Chương 43: Tâm can bảo bối của Duẫn Hạo
44
Chương 44: Cậu lừa tôi?
45
Chương 45: Chuyện không ngờ đến
46
Chương 46: Ngoại ô
47
Chương 47: Ghê tởm
48
Chương 48: Bán đấu giá
49
Chương 49: Nam Cung gia
50
Chương 50: Nhớ đến phát điên
51
Chương 51: Trở về
52
Chương 52: Tại sao?
53
Chương 53: Trèo tường
54
Chương 54: Thật sự rất nhớ em
55
Chương 55: Tàn độc
56
Chương 56: Trở về rồi thật tốt
57
Chương 57: Lập Trì hối hận
58
Chương 58: Tôi chưa động đến cô bé đó
59
Chương 59: Mồ hôi
60
Chương 60: Buổi triển lãm
61
Chương 61: Đột nhiên nhận ra...
62
Chương 62: Thân mật
63
Chương 63: "Phố đêm"
64
Chương 64: Là vận mệnh của cô ta
65
Chương 65: Hận
66
Chương 66: Không thoát được
67
Chương 67: Tiệc sinh nhật đến gần
68
Chương 68: Ông trùm phố đêm?
69
Chương 69: Mọi người nghĩ cậu ấy thích đàn ông
70
Chương 70: Nam Cung Tuyết Liên
71
Chương 71: Lập Trì đến báo tin
72
Chương 72: Chú đừng chết
73
Chương 73: Bất ngờ từ Nam Cung gia
74
Chương 74: Tai nạn
75
Chương 75: Mang thai
76
Chương 76: Ba cái tát
77
Chương 77: Bạn trai tôi đang chờ
78
Chương 78: Sớm muộn gì cũng phải làm
79
Chương 79: Cho anh (H)
80
Chương 80: Hư hỏng (H)
81
Chương 81: Phương Ngọc thế nào rồi?
82
Chương 82: Hẹn em mười năm
83
Chương 83: Lập Trì rời đi
84
Chương 84: Ý tưởng không tồi
85
Chương 85: Ngoại truyện
86
Chương 86: Ngoại truyện 2
87
Chương 87: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play