Chiếc xe đạp và cậu pé nhỏ
--- Chiếc xe đạp và cậu bé nhỏ Có một cậu bé tên Minh, sống ở một ngôi làng nhỏ với gia đình. Minh rất thích đi xe đạp, nhưng nhà cậu không có đủ tiền mua xe. Mỗi ngày sau giờ học, Minh lại ra bờ s
0
1
Internet
Vụ án "Alice human sacrifice" – bí ẩn không lời giải suốt 2 thập kỷ Từ năm 1999 đến 2005, trong lòng nước Nhật xảy ra một loạt 5 vụ sát nhân bí ẩn và kỳ lạ. Ở mỗi vụ án, người ta đều tìm thấy một quâ
0
1
Từ chức đi làm thư ký của bố tôi đi, tôi nuôi cô. (1 chút 18+)
Maria đang sắp xếp lại tài liệu và bàn giao công việc cho người khác, cô đã làm suốt 6 năm dưới thân phận là thư ký của chủ tịch của tập đoàn lớn nhưng cô còn nghề tay trái là làm bạn gái của vị chủ t
0
0
Tổn thương (bl)
-"Sao cậu chưa cheets?" -"Ý cậu là sao...!?" Một thiếu niên trên cơ thể tràn trịt vết thương đang rỉ máu cùng những vết bầm tím, cậu lê lết cơ thể này mà tìm đến hắn. Nhưng... Lời nói lạnh lùng
0
3
Bí tên quá huhu
Có lần bạn tôi hỏi Bạn: tình yêu đố với bà là gì vậy Tôi: tình yêu nó có ăn được hông nó có thể làm gì giúp ích cho tôi không bà Tôi ngây ngô hỏi bạn tôi, bạn tôi phì cười nói Bạn: bà ơi nó không có
0
1
Tôi Chán Ghét Chính Mình.
"Tôi mệt... Mệt rất mệt" Một ngày chẳng muốn làm gì cả, không có điều gì thú vị, không có cảm hứng, không có lấy một lời hỏi han. Tôi bất lực như cái cảm giác đứng giữa dòng đời huyên náo, từng phút g
1
11
Thiếu gia nhà tôi lại trở lên lạnh lùng rồi
Tôi tên là Becky là một người con gái của một nữ người hầu tên là Iva làm việc tại hoàng gia có tên là Charlost lúc ấy tôi mới 7 tuổi , khi tôi đang đi dạo trong vườn tôi gặp một người lớn hơn tôi chừ
0
1
Khầu mày....
20 năm trước, cậu bé Mark đã trốn thoát khỏi một tên sát nhân nguy hiểm đang bị truy nã. Cậu chạy đến một khu rừng với những chiếc lá màu đỏ, bầu trời đen như mực nhưng lại có ánh sáng kì lạ phát ra.
0
0
Biển và Em
Xin chào. Tôi là Hạo Nhiên năm nay tôi đã 20 tuổi. Sau khi ra trường tôi đã kiếm thêm việc bán thời gian ở siêu thị công việc ở đó khá ổn là phụ giúp giao đồ đến khách. Tôi cũng khá quen với việc đấy
0
5
Phòng Khám quái vật
"Tôi vừa chuyển tới đây chưa đến một năm đã phải dọn đi, không biết cậu còn phải ở căn nhà tệ hại này bao lâu nữa. Tiểu Liễu, cố lên nhé, chúc cậu mau chóng chuyển đi.” Liễu Dục nghe thấy tiếng động
0
1
Nếu một ngày cậu hết thương tớ...
Ngày hôm đó, mưa rơi nhẹ, tạo thành những vệt nước trên kính cửa sổ. Tôi ngồi đó, lặng im, cuốn sách trên tay chẳng thể khiến tôi tập trung. Mặc dù không gian yên tĩnh, tâm trí tôi lại quay cuồng, nhữ
0
1
Tớ đâu có thương cậu, là cậu thương cậu trước mà?
Cả hai chúng tôi ngồi bên nhau dưới tán cây xanh mướt, chiếc lá nhỏ nhẹ rơi xuống vai cậu, khiến cậu giật mình và khẽ hất nhẹ. "Cậu làm gì vậy?" Cậu quay sang nhìn tôi, vẻ mặt có chút bối rối. Tôi
0
1
Tớ hình như lỡ thương rồi, cậu tính sao đây hửm?
Chiều muộn, ánh nắng cuối ngày nhảy múa trên những tán lá, phủ vàng lên mái tóc mềm của cậu. Tôi ngồi bên, tay mân mê ly trà sữa đã tan gần hết, lòng rối bời như mớ tơ vò. “Cậu biết không, tớ đã nghĩ
0
2
Dưới tán ô ấy, em và tôi chỉ còn lại thế giới
Cơn mưa chiều bất chợt trút xuống, che khuất cả ánh hoàng hôn. Tôi vội vã lao ra đường tìm em, mặc kệ gió buốt quật vào mặt. Khi tôi đến nơi, em vẫn đứng đó, ngay dưới cây cầu cũ, với dáng vẻ cô độc q
0
1
Mối duyên chữa lành
Bệnh viện Cairo - Bác sĩ con gái tôi thế nào rồi? Phu nhân Rido vẻ mặt vô cùng lo lắng hỏi bác sĩ vừa cấp cứu ra. Bác sĩ nhìn phu nhân Rido và nói: - Phu nhân yên tâm, cấp cứu thành công, người nhà
0
4
Giức mơ xưa
Ngày hôm ấy tôi thức trông khung cảnh vừa quen thuộc vừa sa lạ phải rồi nhỉ đây là nhà của hắng, người chồng hay là con quỷ trông cuộc sống hiện tại của tôi. T
0
1
NHẬT KÍ CỦA MẸ
Ly luôn cảm nhận một khoảng cách mơ hồ giữa cha mẹ, một sự lặng thinh kéo dài trong từng bữa cơm, từng ánh mắt chạm nhau rồi rời đi. Những lúc tò mò, cô chỉ nhận được từ mẹ một nụ cười buồn và câu trả
0
2
Không đề p2
[ Thật tốt nếu bn vô tình đọc dc p2 ] Lý Hoả Vượng, cuối cùng hắn nên làm thế nào. Cùng với sự không rõ ràng, hắn kéo lê chiến lợi phẩm cùng thân thể về nhà. Đã chiều tối, nương tử của hắn đang nấu c
0
0
báo thù thay
Tiếng chuông cửa quán cà phê vang lên như một nhắc nhở nhẹ nhàng giữa không gian tĩnh lặng. Căn phòng nhỏ tràn ngập mùi cà phê nồng nàn và tiếng thì thầm của khách hàng, nhưng đối với Tiêu Linh Ân, m
0
2
hẹn ước năm đó
"Lý Văn Khiêm! Con có chịu dậy không hả?" Tiếng hét chói tai của mẹ làm tôi giật mình, rời khỏi giấc mơ dang dở. Ánh nắng len lỏi qua khung cửa sổ chiếu thẳng vào mặt, càng làm tôi muốn vùi đầu vào
0
2