Tác giả:Ái Linh
Tôi là một nữ sinh nhà giàu vì gia đình tôi không cho tiết lộ thân phận nên kêu tôi giấu.Tôi thức dậy và đi xuống lầu Mẹ tôi bảo tôi. -Con gái mẹ có chuyện muốn nói. Tôi trả lời: -Có chuyện gì vậy ạ -
0
1
Có lẽ chị đã bỏ lỡ rồi..
Năm 7 tuổi, tôi và chị là thanh mai trúc mã chị lớn hơn tôi 3 tuổi lúc đó tôi còn ngây thơ tin rằng chị cũng thích tôi nhưng đó chỉ là mơ, chị chỉ coi tôi là em gái nuôi thôi. Năm tôi lên 18 tuổi, tôi
0
2
Chuyện khá buồn ,kết...?
Xin chào ,tôi tên là dương tử lâm ,tất cả mọi người đều rất nghét tôi chỉ vì tôi ít nói ,và có một người luôn quan tâm tôi đó chính là học bá ,anh luôn ân cần dịu dàng ,và lâu dần lửa gần rơm lâu ngày
0
0
Đơn phương?
Và rồi, mùa hè trôi qua thật nhanh, và tôi vẫn cứ đấm chìm trong suy nghĩ “Liệu rằng tôi sẽ cô đơn đến khi nào?”, cho tới khi tôi gặp anh. Tôi gặp anh vào buổi chiều nắng hạ của hai năm về trước, anh
0
2
Chủ nhân của tôi
Quác quác Tiếng quạ kêu thật chói tai. Nó đã làm phiền giấc ngủ của chủ nhân nhưng đó lại là 1 tin mừng. Chủ nhân, chúng ta sắp có đồ ăn rồi. Cô nhất định phải đợi tôi đấy, tôi sẽ bắt nó về cho cô chú
0
1
Ngôi Nhà Dưới Làn Sương Sám
Sương đêm phủ đặc như tấm màn len xám, quấn chặt quanh ngôi làng nhỏ nằm giữa thung lũng Albrecht, miền Bắc nước Áo. Mùa đông năm ấy đến sớm hơn thường lệ — gió cắt da, trời đục như tro lạnh. Không ai
0
0
[RhyCap] chưa nghĩ tên 😭
Hắn được đưa về trong một buổi chiều mưa lạnh, quấn trong những lớp xích bạc và phong ấn ngôn ngữ cổ khắc trên da. Đoàn đặc nhiệm thu giữ hắn từ một hang đá sâu trong rừng Tây Bắc – nơi những người bả
0
2
Họa Y 3
"Tân nương khóc lóc không chịu lên kiệu hoa" Giọng hát trong trẻo của thiếu nữ vang ,lên đôi hài đỏ Bức tường nhịp trên con đường lát gạch xanh tay trái nàng cầm ô tay phải nàng cầm Kiếm. Dạo một vòng
0
0
[ Rhycap ] Anh luôn ở đây
Đức Duy cậu là một người nổi tiếng với nhan sắc khó ai sánh bằng, tài năng thì khỏi phải chê. Nhưng mà... người nổi tiếng mà, họ nhận rất nhiều lời khen ngợi, động viên nhưng không chỉ thế họ còn phải
0
3
Các công thức thì
Thì Hiện tại (Present Tense) 1. Present Simple (Hiện tại đơn) Cấu trúc: S + V(s/es) Dấu hiệu nhận biết: always, usually, often, sometimes, never, every day/week/month/year, on Mondays… 2. Present Cont
6
25
[ Rhycap ] Bông hồng có gai
Ngành công nghiệp giải trí là một môi trường vô cùng khắc nghiệt mà không phải ai cũng có thể tham gia. Những lời chỉ trích, những lời nói tiêu cực có thể xuất hiện bất cứ đâu, khiến cho không ít các
0
2
Mùa Trăng Không Trở Lại
Mùa mưa năm ấy, trời vẫn đổ ào ào như tiếng pháo vọng về từ xa. Cánh đồng quê chìm trong bùn, cây cầu tre lắt lẻo như răng cưa của thời gian, và trong căn nhà tranh cuối làng, An vẫn ngồi bên ngọn đèn
0
4
Giữa Mùa Hạ Có Thầy
Con đường làng dài, nắng vàng trải đều lên từng vạt cỏ ven sông. Lúa đã vào kỳ chín, gió thổi nghe xào xạc, còn tiếng ve cứ rền rĩ trên mấy hàng me tây trước cổng trường. Thầy Quân mới về dạy trường x
0
6
Mùi Rơm Cháy Chiều Cuối Mùa
Chiều xuống. Cánh đồng sau nhà lại khói lên nghi ngút, mùi rơm cháy thoang thoảng quyện với gió. Hương khói ấy, với người thành phố có khi là mùi khó chịu, nhưng với dân quê tụi tui đó là mùi của ký ứ
0
5
Người quan sát.
Người quan sát. người quan sát -- Tôi đặt cho mình một cái tên là người quan sát, kẻ đứng ngoài cuộc nhưng luôn là người hiểu rõ nhất, tôi chỉ ghi lại những chuyển động của thế giới, những điều nhỏ
2
6
🚀 Tên Truyện : Bóng Tối Trên Hành Tinh Xanh
Tác giả : Nolan Basil Bevis ( Star ) Thể loại : Viễn tưởng ________________⋆⋆⋆⋆⋆𖤓⋆⋆⋆⋆⋆_________________ Chương 1: Lời Thì Thầm Từ Vực Thẳm Năm 2742, Trái Đất chỉ còn là một ký ức xa xăm, một
1
2
Ngoại tôi
Ngoại tôi mất rồi. Tôi nhớ ngày nhỏ, ngoại mắt yếu không còn nhìn thấy đường nữa, ngoại hay nhầm người này người kia nhưng chẳng bao giờ nhìn nhầm tôi cả. Ngoại lúc tôi lên 3 vẫn còn minh mẫn lắm, tô
0
0
Ánh nắng lung linh
Không biết đây là lần thứ bao nhiêu lam phong nhắc đến cái tên ấy rồi. Tôi chỉ biết lặng im, nhìn cậu ấy lạnh lùng sải bước rời đi, mặc tôi níu kéo. Đã bao lần cãi vã kết thúc luôn luôn là khi cậu ấy
0
9
Ánh Sáng Khắc Chế Phù Hoa
Nguyệt Ánh Bạch đứng trước cánh cổng sắt chạm khắc tinh xảo của nhà họ Tô – ngôi nhà mà cô được sinh ra nhưng chưa từng một ngày sống trọn vẹn. Cô bé mười tám năm lăn lộn trong bùn đất của thôn nghèo
0
6
No.1
Nhiều người tìm cách trốn tránh tìm cách quên đi cr nhưng đối với tớ thời gian là cách chữa lành tốt nhất dù cho thế nào đi nữa tớ vẫn sẽ không quên đi khuôn mặt ấy hình bóng ấy nụ cười ấy dù có đau đ
0
3