Muộn
"Anh hiểu ranh giới là gì không? Là đã kết hôn rồi thì phải hạn chế gặp gỡ, nói chuyện thân mật với người cũ? Anh không làm được thì cậu ta cũng phải biết ý mà tránh né còn đằng này lại ..." Chát Mộ
0
1
Ánh mắt của kẻ tuyệt vọng và nụ cười của kẻ điên
Yuzuki sinh ra trong một gia đình samurai giàu có trong một ngôi làng ven biển. Từ nhỏ Yuzuki đã được làm quen với kiếm đạo nhưng cô nàng không yêu thích kiếm đạo, đối với Yuzuki mỗi nhát kiếm như một
0
2
Sự Mặc Cảm và Vô Tâm: Hai Mặt Của Một Vấn Đề Ẩn Sâu Trong Giới Trẻ Hiện Nay
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, nơi công nghệ thông tin len lỏi vào từng ngóc ngách và những giá trị vật chất ngày càng được đề cao, một thực trạng đáng lo ngại đang dần hiển hiện rõ né
0
0
Học bá lạnh lùng và học bá mít ướt
Tại ngôi trường tư thục rộng lớn, Cố Bắc Ngôn cái tên chỉ cần nghe đến là khiến mọi người phải dè chừng, không phải chỉ vì hành tích học tập xuất sắc mà còn là một trùm trường, gương mặt lúc nào cũng
0
0
Ánh Nhìn Có Thể Giết Chết Một Sinh Mạng
Ở cái huyện nhỏ ấy, người ta tin rằng gia phong có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Không phải qua lời nói, mà qua cách một người đứng, cách họ cúi đầu, và cả cách họ im lặng. Nhà tôi là nhà thầy đồ.
0
1
Miệng Đời, Rất Cay Nghiệt
Người ta nói, ở cái làng nhỏ ven sông ấy, điều đáng sợ nhất không phải là đói nghèo, mà là lời người khác nói về mình. Nhà tôi có một tiệm viết chữ. Không phải kiểu tiệm lớn, chỉ là một góc nhỏ trướ
0
1
Cuộc Gọi Giết Chết Tôi Suốt Đời
Tuổi học trò trôi nhanh như một cơn gió ,trôi luôn cả ký ức một thời tui cùng người ấy , lời hứa Vẫn còn nằm đó nhưng người đã đi rồi .Tại sao ông trời lại bất công cướp đi người tui yêu nhất ,đau lòn
0
0
Tệ Thật, Tôi Lại Nhớ Cậu Rồi
Tôi từng nghĩ ký ức là thứ có thể cất vào một chiếc hộp, đậy nắp lại, rồi đặt lên kệ cao nhất trong lòng mình. Nhưng hóa ra không phải. Nó giống như mùi mưa – chỉ cần một chút ẩm trong không khí cũng
0
1
LYRICS"NHỚ EM 8 LẦN"CONGB ft,MASON NGUYỄN,TEZ:
Nhớ nhớ nhớ nhớ em Nhớ nhớ nhớ nhớ em Hai ta đứng dưới bầu trời đang ngập tràn anh nắng Hôm nay mang theo lời chào là cả lời chúc rằng"bình yên nhớ,hạnh phúc nhớ" Được viết lên từ trong tim cả thanh
2
2
[BL] Gió Nam Thổi Qua Phố Cũ P1
Năm 1999, Hồng Kông vẫn còn mang một vẻ gì đó rất cũ. Không phải kiểu cũ của những tòa nhà đã xuống cấp, mà là cái cũ của thói quen—những con người vẫn sống theo nhịp điệu quen thuộc, không nhanh hơn
0
2
[Pansy×Hermione]phép thuật mang tên "chúng ta"
POV:phép thuật mang tên "chúng ta"[Pansy×Hermione ________________ Bầu trời Hogwarts buổi sớm mai tựa như một bức tranh thủy mặc vừa mới ráo mực, những dải mây màu xám bạc tan dần, nhường chỗ cho một
0
1
Đấu La Dị Mệnh
Chương 43: Dư chấn của kẻ bại trận Chiều tà buông xuống rất chậm. Sân giao lưu giữa Nam Thành Hồn Sư học viện và Nặc Đinh học viện vốn náo động suốt một ngày, giờ chỉ còn lại những tốp học viên lác đá
0
0
Con đường mưa ngày ấy
Người ta nói sau cơn mưa sẽ có cầu vồng. Còn với tôi, sau cơn mưa chỉ còn lại một khoảng trời xám xịt lại và một trái tim không còn nguyên vẹn. Tôi ngồi đó, dưới mái hiên nhà trường sau cánh cửa để đồ
0
0
[BL] Chúng Ta Liệu Có Thể Hay Không? P6
Đêm đó, Cẩm Hoài không ngủ. Chiếc đèn bàn vẫn sáng, ánh vàng hắt xuống trang vở cũ đã mở sẵn. Dòng chữ ở cuối trang như vẫn còn ướt, dù thực tế đã khô từ rất lâu. Cậu không đóng vở lại. Cũng không
0
1
Tình yêu giữa nguyên và hằng
Trần Dịch Hằng là một cô gái 27 tuổi, sống tại một thành phố nhộn nhịp. Công việc ở một công ty truyền thông khiến cô luôn bận rộn, nhưng trong sâu thẳm, cô vẫn tìm kiếm những điều giản dị – một tách
0
0
Kết thúc tuổi 14...
Có những mùa hạ sẽ chẳng thể quay trở về nữa, và những cảm giác theo đó cũng khó thể nào mà lấy lại nguyên vẹn. Thật kì lạ với cảm giác muốn ôm chặt lấy người khi đó. Nhưng cũng quá xa lạ để ta có t
0
0
LYRICS"RƠI TỰ DO"EM XINH SAY HI 2025 ft-LYHAN:
Nếu lúc ấy em buông tay em lung lay Em từ chối những vận may Chắc có lẽ khi buôn xuôi em chơi vơi Một thế giới riêng trên đời Thật ra em biết mà vờ như câm điếc Điều em tha thiết giờ lại quá xa Vì em
0
0
[19+] Lồng Sắt P2
Tiếng khóa cửa vang lên lần nữa, nhưng lần này không phải để đóng lại—mà để mở ra. Lâm Thừa mở mắt. Ánh đèn ngoài hành lang hắt vào, kéo theo bóng người quen thuộc. Kỷ Trạch. Hắn bước vào, vẫn bộ
0
1
Tòa F số 7
Tôi thức dậy vào lúc hơn 4 giờ. Không phải là 4 giờ chiều, mà đích thị là 4 giờ sáng. Tôi không ngủ được. Bài kiểm tra cuối kì hôm thứ bảy thật sự là một mớ hỗn loạn. Tôi để quên thẻ sinh viên, n
0
1
Một Ngày Không Khác [ DEMO ]
Sáng ở khu trọ nhỏ luôn có một thứ âm thanh giống nhau. Không phải tiếng xe. Không phải tiếng người. Mà là tiếng đồng hồ treo tường nhà kế bên — cái tiếng “tích… tắc…” rất đều, đều đến mức đôi khi
0
2