Kẻ ghét tôi lại là người thích tôi
Mới tập á có j thông cảm ( truyện bl ) Ko thích thì có thể ko đọc.☺️ Đây có hai phần giới thiệu ko đọc thì đi qua chap tr😇 Gt1: Bot Tên: Zen Tuổi:19 Nghề nghiệp: thư ký Thuộc loại: omega Top Tê
0
0
Ngày Không Có Tiếng Mưa
Thành phố ấy đã ba trăm hai mươi ngày không mưa. Ban đầu, người ta còn đếm. Sau đó thì thôi. Bởi càng đếm, nỗi khô hạn trong lòng càng rõ rệt hơn những vết nứt trên mặt đường. Linh làm việc tại tr
1
4
Những người ở trong tôi
Trong tôi có rất nhiều người nhưng không ai được phép ở lại lâu. Họ đến, mượn thân xác này để thở, rồi bỏ đi để lại những khoảng trống không tên. Có người cười thay tôi khi tôi không đủ sức. Có người
0
1
Nỗi đau của kẻ đa nhân cách
Nỗi đau lớn nhất của họ không phải là có quá nhiều “tôi”, mà là chẳng biết ai mới là mình thật sự. Trong cùng một cơ thể, có người mạnh mẽ để che chắn, có kẻ yếu đuối để gào khóc, có một “tôi” lạnh l
0
1
Bổn phận với tình yêu
Con người hay nhầm lẫn giữa bổn phận và tình yêu. Họ ở bên nhau không hẳn vì còn yêu, mà vì đã quen, vì đã hứa, vì không nỡ rời đi. Nhưng tình yêu chưa từng sinh ra từ nghĩa vụ. Bổn phận là thứ được
0
1
Yêu là yêu, hận là hận
Người ta thường nói: “Yêu nhiều thì hận nhiều.” Nhưng thật ra… đó chỉ là cái cớ của những kẻ không dám thừa nhận lòng mình đã đổi. Cô từng yêu anh. Yêu rất thật, rất sâu, rất sạch. Yêu đến mức khi an
0
1
Sự Im Lặng Ngọt Ngào
Chương 2 – Trở về nhà cũ dâng trà Buổi sáng ở Trần gia yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim giây đồng hồ khẽ chuyển động. Ánh nắng sớm xuyên qua cửa kính sát trần, đổ xuống nền đá hoa cương m
0
2
Nhát
Cinema Couple. Căn phòng nhỏ chỉ có 2 người. Ấm, và tối. Tiếng phim vẫn chạy, ánh sáng từ màn hình chiếu khiến, Glacial ngồi cạnh Inferno, như nhân vật chính. Thì rõ là vậy. Cô cố tình đưa tay sa
0
0
Con chíp trong ba lô
Khi kiểm tra lại ba lô vào tối trước ngày thi, Tuấn vô tình phát hiện ra một vật thể lạ gắn chặt phía sau tập vở Toán. Nó nhỏ bằng móng tay, màu xám bạc, nhìn giống một con chíp điện tử nhưng lại khôn
0
1
CÀ PHÊ NỮ THẦN LÀ NAM!!!
Lạc Mệu Khê chưa từng nghĩ rằng, có một ngày nhân phẩm của mình sẽ được quy đổi bằng tiền lương. Mà còn là gấp đôi. Quán cà phê “Miêu Miêu” nằm ngay đối diện cổng sau trường trung học số 3. Quán khô
4
2
Ngôi Nhà Cuối Hẻm
Tôi đi qua con hẻm vắng lúc đêm muộn, gió lạnh lùa vào làm da thịt nhói buốt. Con hẻm tối tăm, chỉ có ánh đèn vàng nhạt nhòa. Nhưng điều làm tôi dừng chân là ngôi nhà cũ cuối hẻm – nơi mà từ nhỏ tôi n
0
1
KÍ ỨC CỦA KẺ LANG THANG
Tôi mở mắt, khẽ nhíu mày nhìn về phía ánh nắng của cửa sổ hắt vào, nơi ánh nắng của mặt trời sáng sớm đó, có một đôi chim sẻ đang quấn quýt bên nhau trông rất hạnh phúc. Chợt nhìn lại bản thân mình, n
0
0
Bữa Cơm Gia Đình
Lan Anh đứng trước cửa nhà, hít một hơi thật sâu. Sau bao ngày bận rộn với công việc ở thành phố, cô mới có dịp về quê, về căn nhà nhỏ nơi tuổi thơ của mình gắn bó. Mùa thu đã đến, lá vàng rơi đầy sân
0
2
Ánh Trăng Trong Kính
Đêm xuống, ánh trăng xuyên qua cửa sổ, chiếu lên tấm gương cũ trong căn phòng bỏ hoang. Hạ My đứng trước gương, tim đập nhanh. Cô nghe thấy tiếng thì thầm, nhẹ như gió, từ chính chiếc gương: "Chúng t
0
2
Lá thư không gửi
Để trưởng thành, chúng ta phải nói lời tạm biệt với nhiều người, và có thể là tạm biệt chính bản thân mình trong quá khứ Gương vỡ không lành lại,quá khứ qua sẽ chẳng đổi thay,chúng ta cũng sẽ dần chẳ
0
2
Giữa Lòng Đại Dương
Cảm giác lưng chừng ấy là như thế nào nhỉ...? Nó thật khó để miêu tả, không chìm sâu đến chạm đáy, nhưng chẳng đủ sức để nổi lên...Nó cứ ở giữa...giữa cái cảm giác cố mấy cũng chẳng vươn lên hay rơi
0
0
Thổ Lộ
Chị không biết từ khi nào, những tin nhắn của em lại trở thành thói quen mỗi ngày của chị. Chỉ là vài câu chào buổi sáng, vài dòng hỏi han vu vơ, nhưng lại khiến lòng chị dịu xuống lúc mệt mỏi nhất. C
1
5
....
Takemichi: “…Lạnh thật.” (siết tay lại, cúi đầu) “…Mình không được gục xuống ngay lúc này.” Giọng trong bóng tối 1: “Lại ngồi co ro như một đứa trẻ sợ hãi sao, Takemichi?” Takemichi: “…Tôi không sợ.
0
2
[ Izatake ] Giọng Hát Dưới Làn Sóng
Tôi không biết vì sao mình lại lao lên mặt nước tối đó. Người cá như tôi vốn hiếm khi lên gần bờ — nơi ánh trăng chạm vào, nơi con người sống và nguy hiểm luôn rình rập. Nhưng khi thấy một bóng ngườ
0
2
[ Mitake ] Giữ Em Lại
Takemichi không nhớ mình đã chạy bao lâu trong màn đêm hỗn loạn ấy. Chỉ biết rằng tiếng bước chân của ai đó phía sau càng lúc càng gần, và khi cậu vừa quay đầu lại— Nòng súng lạnh buốt đã kề ngay giữ
0
2